Hời Hợt - Vu Triết
Món Quà Từ Bàn Tay Hồi Phục
Hời Hợt - Vu Triết thuộc thể loại Linh Dị, chương 99 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bữa cơm này kéo dài thật lâu. Suốt mấy năm học cùng nhau, đây là lần đầu tiên cả nhóm ăn đến nỗi nhân viên phục vụ phải đến hỏi có cần gọi thêm món không, và đầu bếp cũng đã tan ca.
"Đi thôi," Lý Tri Việt cầm điện thoại lên xem, "no rồi mà giờ sắp tiêu hóa hết cả rồi..."
"Tao ăn đến mức buồn ngủ luôn rồi." Lưu Văn Thụy ngáp một cái.
Trương Truyền Long cũng có vẻ buồn ngủ, chẳng nói lời nào, chỉ lặng lẽ đứng dậy.
"Để tao đưa bọn mày về trường," Trâu Dương nói, "thứ Hai tao sẽ về trường sau."
"Thứ Hai phải nộp báo cáo đó." Lưu Văn Thụy nhắc.
"Ừm," Trâu Dương thở dài, "cơ bản đã viết xong rồi."
"Không sao, chưa viết xong thì vẫn có thể gửi cho bọn tao," Lưu Văn Thụy nói, "anh Tri Việt có thể bổ sung thêm."
"Thôi đi, sắp xong rồi, giờ mới nhớ thương tao à." Trâu Dương tặc lưỡi.
Phàn Quân lái xe đưa mấy người về trường trước. Mới đi được nửa đường, Trâu Dương đã thấy buồn ngủ không chịu nổi, nhắm mắt lại là ngủ thiếp đi ngay.
Khi tỉnh dậy, trên xe chỉ còn lại hắn và Phàn Quân. Nhìn ra ngoài cửa kính, xe đã gần tới Thương Mại Thành rồi.
"Cái rượu gì mà ghê gớm thế này?" Hắn lẩm bẩm.
"Không liên quan đến rượu đâu, em chỉ uống có một ly," Phàn Quân nói. "Xong chuyện rồi, người ta vừa thả lỏng là vậy đấy."
"Đúng vậy, khóc cũng rất hao sức." Trâu Dương giơ cánh tay lên, vươn vai một cái thật mạnh, căng đến mức lưng suýt rút gân, vội cong người lại, thấy dễ chịu hơn.
"Àh..." Hắn lại ngả người ra lưng ghế, "Ừm..."
"Đừng phát ra mấy tiếng kiểu đó," Phàn Quân liếc hắn một cái, "anh đang lái xe đấy."
Trâu Dương bật cười: "Sao, giờ tai anh lại thính thế cơ à?"
"Gần như vậy, cũng đâu có tiếng gì khác," Phàn Quân nói. "Mà cái này anh cũng không nghe được thì đúng là điếc toàn phần rồi."
"Biến đi." Trâu Dương nói, nghĩ thế nào lại đưa tay nhéo nhéo vành tai Phàn Quân, "Cái tai đó của anh... có khá hơn không?"
"Không, đi bệnh viện đo thì... so với trước còn kém đi một chút, nhưng cũng không phải hoàn toàn không nghe được," Phàn Quân nói. "Dù sao anh cũng quen rồi, tay có thể từ từ hồi phục là được."
"Ừm," Trâu Dương nhắm mắt lại, "tay anh hồi phục rồi thì lại dẫn em tập nhé. Giờ mà em qua tập, dù là Lữ Quán Quân dẫn, em thực sự... sẽ rất ngại."
"Tay anh chưa hồi phục mà em muốn tập, anh vẫn có thể dạy được." Phàn Quân cười.
"Thật à?" Trâu Dương lập tức ngẩng đầu nhìn Phàn Quân.
"Có gì mà giả đâu," Phàn Quân nói, "đánh em thì chẳng cần đến cả tay lẫn chân đâu."
"Huấn luyện viên Phàn?" Trâu Dương không nhịn được cười, "là dạy em tập, không phải đánh em chứ."
"Dạy em tập cũng không cần cả tay lẫn chân." Phàn Quân sửa lại lời.
"Ừm," Trâu Dương lại nhắm mắt, "bao giờ thì được?"
"Đợi em lo xong mấy ngày này đã, anh cũng còn phải bận... chừng nửa tháng nữa." Phàn Quân dường như đang tính toán thời gian.
"Được." Trâu Dương đáp.
Cái quà gì mà làm phiền phức thế, đã tốn công chuẩn bị bao lâu rồi, vậy mà còn phải chờ thêm nửa tháng nữa?
Trâu Dương bỗng thấy rất mong chờ.
Sinh nhật Phàn Quân, hắn lại mong đợi quà. Thật lạ lùng.
Hắn mỉm cười.
Về đến chỗ Phàn Quân, hắn không ngồi nghỉ ngay mà lấy quần áo vào thẳng phòng tắm. Giờ không đi tắm thì lát nữa chắc chắn sẽ lười.
Mà hôm nay nhất định phải tắm.
Dù hắn không mê tín, nhưng lúc này lại nhớ đến lời mẹ dặn: đi tắm rửa, gột sạch hết mấy thứ buồn phiền, khó chịu, không may mắn.
Tắm mà hắn còn buồn ngủ đến mức không mở nổi mắt, phải chống tay vào tường cố gắng tắm xong. Vừa mặc quần áo hắn vừa bước vào phòng ngủ.
Vừa bước vào phòng đã ngủ luôn, chẳng nhớ mình lên giường bằng cách nào.
Giấc này hắn ngủ hẳn một ngày, giữa chừng có lẽ tỉnh vài lần.
Một lần là Phàn Quân gọi hắn dậy cho uống nước, một lần là Phàn Quân hỏi hắn có chỗ nào khó chịu không, một lần là tự mình dậy đi vệ sinh... chắc còn nữa, nhưng hắn nhớ không rõ.
Khi tỉnh hẳn thì trời đã tối.
Trên giường bên cạnh trống không.
Hắn ngồi trên mép giường khoảng mười phút mới tỉnh táo hoàn toàn, cầm điện thoại lên xem, đã bảy giờ tối ngày hôm sau.
Giấc ngủ này thật là... như hôn mê vậy...
Điện thoại có không ít tin nhắn, từ nhóm ký túc xá, từ mẹ, và từ Phàn Quân.
【Phàn】Thần ngủ, tối nay anh ở cửa hàng, dậy thì nhắn cho anh nhé.
Hắn cười cười, nhắn lại cho Phàn Quân.
【Trâu Dương】Em tỉnh rồi, qua tìm anh nhé.
【Phàn】Đợi em cùng đi ăn.
【Trâu Dương】Được.
Mẹ hắn nhắn hỏi tình hình thế nào.
Chắc là mẹ đã biết chuyện tuyên đọc di sản rồi. Dù hắn không nói cho mẹ, bên kia cũng chẳng gọi cho bà, nhưng đời sống có muôn vàn mối liên hệ, sớm muộn gì cũng nghe được.
Hắn gọi điện lại cho mẹ.
"Sao giọng con khàn thế?" Mẹ hỏi.
"Con ngủ một ngày một đêm," Trâu Dương cười, "cổ họng còn chưa hồi phục."
"Con thật là..." Mẹ nói, "không sao chứ? Có phải đi nghe di chúc gì đó rồi không, bác cả không làm khó con chứ?"
"Không ạ, mẹ yên tâm," Trâu Dương nói, "mai tan học con sẽ qua kể kỹ cho mẹ."
"Ông ấy có để lại gì cho con không?" Mẹ lại hỏi.
"Có ạ." Trâu Dương khẽ đáp.
Mẹ thở dài, không hỏi thêm nữa.
Trâu Dương rửa mặt thay đồ, cho Đại Hắc ít đồ ăn. Đại Hắc lật bụng nằm trên sofa không buồn động đậy.
"Đại Hắc à, giờ mày cũng kiêu rồi," Trâu Dương vừa dùng lăn dính lông lăn áo khoác vừa nói, "thức ăn anh Phàn Quân mua đắt thế mà mày còn chê."
Đại Hắc kêu một tiếng ngắn.
"Trong mấy thứ di sản đó chẳng có tiền mặt, muốn bán cũng cần thời gian," Trâu Dương nói. "Đừng mong nhiều, giờ mình vẫn sống như trước, hiểu chưa?"
Đại Hắc lầm bầm, không thèm để ý.
Trâu Dương xuống lầu dắt chiếc xe điện của mình ra.
Dạo này hắn hoặc là lái xe của Hà Xuyên, hoặc là đi xe điện của Phàn Quân, nên xe của hắn hầu như không động đến.
Chỉ thỉnh thoảng Phàn Quân mới đi sạc điện và kiểm tra tình trạng xe.
Giờ cưỡi xe phóng trên đường, hắn bỗng nhớ lần đầu đi chiếc xe này tới Nam Châu Bình, trong lòng cảm khái muôn phần.
Cảm khái đến mức bụng đói meo, đói run cả tay.
"Em ăn cái bánh mì này trước đi," Phàn Quân bóp nhẹ tay hắn, "hàng mới bên cạnh, người ta mang sang cho nếm thử, không ngon lắm đâu."
"...Không ngon lắm mà còn cho em ăn?" Trâu Dương nhìn chiếc bánh mì trong tay, trông cũng khá đẹp mắt.
"Đói thế này chắc chắn là em ăn được," Phàn Quân nhìn điện thoại, "anh dẫn em qua phố bên cạnh ăn bát mì, đi xa hơn sợ em không chịu nổi."
Trâu Dương bật cười, cắn một miếng bánh mì: "Không phải vì tối nay anh phải trông cửa hàng sao?"
"Ừm," Phàn Quân cười, "Hà Xuyên tám rưỡi mới qua đây."
Đúng là đang đói, bánh mì ngon lành, ăn xong vẫn còn đói.
Mì phố bên cạnh Trâu Dương từng ăn qua, vị cũng ổn. Lúc này đang đói mà ăn vào thì cảm giác như lên tiên.
Ăn xong một tô mì to với thêm cái đùi gà nướng, Trâu Dương nằm dài trên ghế ở cửa hàng, mới coi như sống lại.
Hắn xoa bụng: "Thoải mái, nhưng hơi no quá."
"Đợi Hà Xuyên tới, anh sẽ đi dạo cùng em." Phàn Quân nói.
"Ừm." Trâu Dương liếc đống thùng chất cạnh cửa sau, "có hàng đến rồi, anh không cần xử lý à?"
"Mai làm cũng được." Phàn Quân ngồi xuống bên bàn trà, châm một nén hương gì đó do Hà Xuyên làm, rồi bắt đầu đun nước pha trà.
Trâu Dương nhắm mắt lại, nghe tiếng va chạm lách tách của bộ trà cụ bên kia. Hắn duỗi chân, cả người thả lỏng.
Chưa đến tám rưỡi, Hà Xuyên đã đẩy cửa bước vào.
"Ồ, Trâu Dương cũng ở đây à!"
"Ừm." Trâu Dương mở mắt, "ông chủ Hà."
"Gọi khách sáo thế làm gì." Hà Xuyên nói.
"...Tôi đã gọi ông khác trước mặt anh chưa?" Trâu Dương hỏi.
"Gọi tôi một tiếng anh Hà là được rồi." Hà Xuyên cười.
"Anh làm gì đó?" Phàn Quân rót cho Hà Xuyên một tách trà, rồi nhìn hắn.
"Gần gũi hơn tí thôi." Hà Xuyên nói.
"Cẩn thận đó, anh ta là gian thương." Phàn Quân lại rót thêm một tách trà đặt cạnh Trâu Dương.
"Nói gì thế, có gian hay không phải xem là đối với ai," Hà Xuyên ngồi xuống bên cạnh Trâu Dương, khẽ nhướng cằm, "nghe nói bố cậu trước đây làm ăn liên quan đến thư họa, có để lại gì cho cậu không?"
Nói Hà Xuyên gian cũng không hẳn, đôi khi anh ta lại rất thẳng thắn.
Ví dụ như lúc này, anh ta chẳng vòng vo, đi thẳng vào vấn đề.
Nếu đổi lại là người có tình cảm cha con sâu đậm, vừa nghe xong di chúc mà đã bị hỏi thế này, chắc chắn sẽ nổi giận.
Khó trách cần có Phàn Quân ở bên cạnh.
Trâu Dương liếc nhìn Phàn Quân.
"Cậu ta chẳng nói gì với tôi cả, chỉ bảo không biết," Hà Xuyên thở dài, "miệng kín lắm."
"Anh Hà có ý gì sao?" Trâu Dương hỏi.
"Ấy, gọi thế mới phải," Hà Xuyên rất vui, dịch lại gần, hạ giọng nói, "những thứ đó, nếu cậu có, muốn bán lấy tiền, có thể tìm tôi."
"Tự tôi cũng có thể biến thành tiền được," Trâu Dương uống một ngụm trà, "bố tôi còn để lại cho tôi một học viện thư họa nữa."
"Tiểu Dương, không phải tôi vì làm ăn mà nói thế đâu," Hà Xuyên hạ thấp giọng, "học viện thư họa cái loại đó..."
"Ở đây chỉ có ba người, anh nói nhỏ thế là sợ tôi nghe được à?" Phàn Quân hỏi.
"Ê, cậu..." Hà Xuyên tặc lưỡi một cái, giọng lại trở về bình thường, "tôi quen vậy rồi, khi bàn chuyện với người khác thì hạ thấp giọng có vẻ hiệu quả hơn."
Phàn Quân không lên tiếng.
"Tôi có thể tiếp tục nói chưa?" Hà Xuyên hỏi.
"Nói đi." Phàn Quân đáp.
"Cái học viện thư họa của bố cậu, tôi cũng biết đại khái thế nào, thường chỉ để bàn chuyện, tổ chức vài cuộc triển lãm nhỏ thôi," Hà Xuyên nhìn Trâu Dương, "nói thật thì, lượng giao dịch chắc chắn không bằng chỗ tôi. Khách hàng trong tay tôi nhiều, hơn nữa đều là người cầm tiền thật để tiêu..."
Trâu Dương không trả lời, chỉ nhìn anh ta.
"Tôi cũng vừa định mở một cửa hàng cao cấp hơn, chỗ tôi cũng đâu chỉ toàn đồ vài trăm đến ngàn nhỏ," Hà Xuyên chỉ vào Phàn Quân, "cậu ấy biết đấy, hai hôm trước tôi với cậu ấy còn đi xem mặt bằng mà."
"Ý anh là muốn thu mua hàng từ chỗ tôi rồi đem bán đúng không?" Trâu Dương hỏi.
"Đúng vậy," Hà Xuyên gật đầu, "tất nhiên, nếu cậu không muốn bán, chỉ muốn giữ lại thì coi như tôi chưa nói gì."
"Tôi phải xem trước trong tay mình có những gì rồi mới cân nhắc bước tiếp theo." Trâu Dương nói.
"Không vấn đề," Giọng Hà Xuyên lại hạ thấp xuống, "nếu cậu mà..."
Nói được nửa chừng thì anh ta chợt nhớ ra, lại nâng giọng lên, còn hơi không khống chế được, nhất thời vang như chuông: "Không chắc thì có thể tìm tôi."
Trâu Dương không nói gì.
Hà Xuyên khẽ ho một tiếng: "Tôi cũng có thể đi cùng cậu qua đó xem thử."
Buổi tối nằm trên giường, Trâu Dương vẫn còn suy nghĩ về lời của Hà Xuyên.
"Người này đáng tin không?" Hắn hỏi Phàn Quân.
"Làm ăn thì chắc chắn có chút tính toán," Phàn Quân nói, "nhưng... bảo là đen tối lắm thì cũng không đến mức. Thu thấp bán cao, khoác lác lừa người không rành cũng có, nhưng giá cả cũng không quá lố đâu..."
"Ừm." Trâu Dương nhắm mắt lại, "thật ra em đúng là chẳng hiểu mấy thứ này."
"Anh ta chưa chắc đã hiểu, anh ta cũng đã từng bán gì liên quan đến thư họa đâu." Phàn Quân vẫn rất thận trọng.
"Phiền chết đi được." Trâu Dương nhíu mày.
"Trước tiên mình hỏi luật sư Tào xem sao đã." Phàn Quân nói.
"Ừm." Trâu Dương đáp.
Phàn Quân không nói thêm gì, Trâu Dương cũng im lặng.
Hắn có thể cảm nhận rõ, chỉ cần hắn không nhắc đến những thứ đó thì Phàn Quân gần như sẽ không hỏi, không giống đám bạn cùng phòng kia.
Đám bạn cùng phòng thì hận không thể ngày mai đã đi xem biệt thự với hắn, nếu hắn thật sự định bán gì đó, thì bọn họ còn sốt sắng hơn hắn.
"Đến lúc thủ tục di sản tiếp theo, phân chia kiểm kê các thứ," Trâu Dương mở lời, "anh có thời gian đi cùng em không?"
"Anh..." Phàn Quân ngập ngừng, "nếu em thấy cần thì..."
"Bản thân anh có muốn đi không?" Trâu Dương hỏi.
Phàn Quân không lên tiếng.
"Phàn Quân?" Trâu Dương quay đầu nhìn Phàn Quân.
"Ừm?" Phàn Quân đáp.
"Anh định bắt đầu né tránh rồi à?" Trâu Dương hỏi.
Phàn Quân không trả lời, chỉ trở mình, ôm chặt lấy hắn, còn gác chân lên chân hắn.
"Anh sợ em nghĩ ngợi hay sợ người khác nghĩ ngợi?" Trâu Dương lại hỏi.
"... Anh không biết." Giọng Phàn Quân vùi trong hõm vai hắn.
Trâu Dương nghe mà mơ hồ cảm thấy có chút ấm ức.
"Thế nên anh cảm thấy em sẽ nghĩ nhiều sao?" Hắn xoa xoa chân Phàn Quân, "anh nghĩ em sẽ thấy anh muốn nhắm vào tiền của em?"
"Nghe như câu nói lặp lưỡi..." Phàn Quân đáp, "không."
"Vậy là anh lo người khác nghĩ anh nhắm vào tiền em?" Trâu Dương lại hỏi.
"Người khác nghĩ gì anh không quan tâm." Phàn Quân khẽ nói.
"Vậy chẳng phải lại quay về rồi sao! Nghĩa là vẫn là em!" Trâu Dương nâng giọng.
"Ê ê ê," Phàn Quân lấy tay che miệng hắn, "thật sự không phải, anh chỉ là... bản thân thấy hơi gượng gạo."
"Gượng gạo cái gì?" Trâu Dương hỏi.
"Cứ như là..." Phàn Quân khẽ thở dài, "em cứ dí hỏi vậy, anh thật sự... không nói ra được."
"Chưa từng có ai ép anh thế này đúng không?" Trâu Dương nhướn mày.
"Ừ." Phàn Quân đáp.
"Vậy giờ trải nghiệm đi," Trâu Dương nói, "không nói rõ thì đừng có ngủ, em đã ngủ một ngày một đêm rồi đấy."
"... Chết tiệt." Phàn Quân hơi bực, cọ mạnh vào hõm cổ hắn.
"Không được, giờ em không có tâm trạng đó." Trâu Dương nói.
Phàn Quân không nói, vùi mặt cười khẽ.
"Nói đi." Trâu Dương vuốt đi vuốt lại trên chân Phàn Quân, "Phàn Quân, chân anh... cảm giác thật tốt."
"Chân em cũng thế." Phàn Quân đáp.
"Nói, đừng đánh trống lảng." Trâu Dương nhắc.
"Ai đánh trống lảng hả?" Phàn Quân không nhịn được ngẩng đầu nhìn hắn một cái, rồi lại vùi mặt xuống, im lặng rất lâu mới buông ra một câu, "chỉ cảm thấy lo tiền của bạn trai quá, hơi kỳ."
"Bạn trai anh vẫn là một thằng nhóc," Trâu Dương nói, "anh lo cho một chút chẳng phải rất bình thường sao?"
Phàn Quân không nói, chỉ siết chặt vòng tay.
Tuy Phàn Quân không nói rõ được, nhưng Trâu Dương cũng gần như hiểu được ý anh muốn diễn đạt.
Vậy nên những ngày sau, nếu không có tình huống thật sự quan trọng, có chuyện gì cần hắn xử lý, hắn đều không gọi Phàn Quân cùng đi.
Việc cũng không nhiều, chỉ ký một giấy xác nhận tiếp nhận. Còn lại thì phải chờ vụ kiện bồi thường kết thúc mới có thể tiếp tục, phán quyết có hiệu lực cũng phải chừng ba tháng sau.
Dì của Trâu Thiên Thụy từng gọi cho hắn, muốn hẹn gặp nói chuyện, nhưng hắn từ chối. Dù không rõ bà ta muốn làm gì, hắn cũng không muốn có bất kỳ tiếp xúc riêng tư nào với Trâu Thiên Thụy hay người dì kia.
Hắn đã không muốn phí thêm chút sức lực nào cho những việc này nữa, chỉ chờ thủ tục đến đâu thì làm theo lời luật sư là được.
Huống hồ sinh nhật Phàn Quân cũng sắp đến, hắn chỉ toàn luyện chữ, một bức chính thức còn chưa viết ra.
Chậc.
"Bắt đầu rồi hả?" Lưu Văn Thụy chống tay lên bàn, nhìn hắn trang trọng trải giấy ngay ngắn trên chiếc bàn lớn giữa phòng ký túc xá.
"Ừ, mất khoảng một tuần để đóng khung, hôm nay phải viết xong." Trâu Dương chăm chú nhìn tờ giấy.
"Nước ngọt, đồ ăn vặt," Trương Truyền Long đẩy cửa ký túc xá bước vào, xách theo một túi đồ, "mua về rồi đây."
"Ý gì đấy?" Trâu Dương hỏi.
"Vừa ăn vừa xem vừa cổ vũ." Lý Tri Việt từ trên giường nhảy xuống, lấy đồ ăn vặt, bày ngay ngắn trên bàn Lưu Văn Thụy.
"Tụi mày đỉnh thật đó." Trâu Dương nói.
"Dù sao quà bọn tao cũng chuẩn bị xong rồi," Lưu Văn Thụy nói, "tao đoán quà của Phàn Quân cũng sắp xong rồi, chỉ còn mày là chưa."
"Câm miệng." Trâu Dương cầm bút lên.
"Xong rồi!" Tiểu Long hét lên một tiếng, vỗ tay, "lấy ra đi!"
Phàn Quân liếc nhìn nhiệt độ trong lò hằng nhiệt, đã hạ xuống 80 độ. Anh đeo găng amiăng, cầm kìm gắp, lấy chiếc mặt nạ từ trong lò ra, đặt lên giá đỡ trên bàn thao tác.
Sau công đoạn phun cát và phủ sáp ong, chiếc mặt nạ nửa khuôn mặt giờ đây trông tinh xảo hơn nhiều so với lúc vừa đúc xong.
Dù vẫn là màu thép trắng nguyên bản, nhưng nhìn đã rất ngầu.
"Đẹp thật." Phàn Quân ngắm mặt nạ.
"Đúng vậy," Tiểu Long chống nạnh, "có phải rất có thành tựu không?"
"Ừ." Phàn Quân gật đầu.
"Chắc chắn cậu ấy sẽ cực kỳ thích," Tiểu Long nói, "nói thật, nếu là tôi, tôi sẽ khóc mất."
Phàn Quân mỉm cười.
Tiểu Long có khóc hay không anh không biết, nhưng Trâu Dương thì rất có khả năng sẽ khóc.
"Gắn cái dây xích đó vào đi." Tiểu Long nói.
"Ừ." Phàn Quân lấy ra từ một túi vải nhỏ một sợi dây xích ngắn. Một đầu có vòng sắt, móc vào lỗ nhỏ bên khóe mắt của mặt nạ, đầu kia treo một viên peridot.
(Ngọc olivin/đá lục bảo olivin, thường được gọi là đá ô-liu, đá may mắn).
Trâu Dương từng nói đây là đá may mắn của hắn.
Sau khi gắn dây xích vào, toàn bộ chiếc mặt nạ liền trở nên sinh động hẳn.
Phàn Quân cầm mặt nạ lên, giơ ngang tầm mắt.
Món quà sinh nhật chậm mất nửa năm của Trâu Dương.
Dùng chính bàn tay trái mà anh từng nghĩ sẽ không bao giờ hồi phục được nữa, từng nhát búa, từng nhát đục mà thành.
Cuối cùng cũng hoàn thành rồi.