Hời Hợt
Chương 40
Hời Hợt thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 40 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Quay lưng bỏ đi lúc này thì không ổn, nhưng anh cũng thấy hơi ngượng.
Trâu Dương nghĩ, khi dẫn Phàn Quân đến đồi Tình Nhân, hắn vốn chẳng nghĩ ngợi gì nhiều, lúc giới thiệu cũng vậy.
Trước đó toàn đi thăm thú, nào là giảng đường bên trái, tòa thí nghiệm bên phải, rồi thư viện, cảm giác chuyến tham quan đại học này cứ như một hành trình khám phá kiến trúc vậy.
Mãi mới có một "thắng cảnh" đúng nghĩa, hắn liền thao thao bất tuyệt, như thể sợ Phàn Quân sẽ thấy chán.
Nhưng giờ Phàn Quân lại im lặng đến lạ, khiến hắn cũng bắt đầu lúng túng theo.
Hắn chợt bắt đầu tự hỏi, không biết lúc giới thiệu đồi Tình Nhân cho Phàn Quân, có phải trong tiềm thức mình đã có chút suy nghĩ kỳ lạ nào đó không.
"Anh..." Trâu Dương nhìn chóp mũi Phàn Quân, giờ chỉ còn cách nói tiếp: "Anh đã từng yêu đương chưa?"
Phàn Quân dường như không ngờ hắn lại hỏi câu đó, ngừng lại một chút rồi mới đáp: "Chưa."
"Anh sắp hai mươi tư rồi mà vẫn chưa yêu lần nào sao?" Trâu Dương hết cả ngượng ngùng, chỉ còn lại sự kinh ngạc: "Người khác tầm này chắc chia tay mấy lần rồi ấy chứ?"
"Người khác là ai?" Phàn Quân hỏi, "Cậu à?"
"Hả?" Trâu Dương sững lại.
Phàn Quân khẽ cười.
"Tôi mới mười chín." Trâu Dương tặc lưỡi, "Thế còn... trước đây anh có từng thích ai chưa?"
"Không." Phàn Quân đáp rất nhanh.
"Dứt khoát vậy sao?" Trâu Dương hỏi.
"Ừ, dạo trước chị San cũng vừa hỏi tôi," Phàn Quân gối tay dưới đầu, nói, "chị ấy muốn giới thiệu cho tôi một cô gái..."
"Cái gì cơ?" Lần này Trâu Dương thật sự sững sờ, chống tay nhìn chằm chằm vào anh: "Mẹ tôi còn chưa lo lắng tôi về chuyện này đấy! Bà ấy chưa bao giờ hỏi tôi có bạn gái chưa!"
"Cậu mới mười chín mà." Phàn Quân nói.
"Có thể nói vậy sao?" Trâu Dương hỏi.
"Câu đó là chính cậu vừa nói mà..." Phàn Quân khẽ nâng vành mũ lên.
Trâu Dương lại tặc lưỡi, không nói gì thêm, trong lòng mơ hồ dấy lên một cảm giác khó tả.
Mẹ hắn hình như chưa bao giờ quan tâm đến chuyện này. Khi Lưu Văn Thụy bị mẹ cậu ta cầm cây cán bột đuổi đánh vì nghi ngờ yêu sớm, mẹ hắn chỉ coi như chuyện cười, thậm chí chẳng buồn hỏi hắn có yêu sớm hay không.
Từ lúc vị thành niên đến khi trưởng thành, từ chuyện yêu sớm đến yêu hợp pháp, mẹ hắn chưa từng hỏi lấy một lần.
Cứ như thể con trai mình là một hòa thượng vậy.
Giờ thì lại lo giới thiệu bạn gái cho Phàn Quân.
Lúc này, tâm trạng của "hòa thượng" quả thực rất phức tạp.
"Giới thiệu cho anh ai vậy?" Trâu Dương lại nằm xuống, thật sự hiếu kỳ.
"Không biết, tôi không đồng ý," Phàn Quân đáp, "nên chị ấy cũng thôi không nhắc nữa."
"Ồ..." Trâu Dương nhíu mày, nghĩ mãi cũng không ra mẹ hắn có người bạn nào có con gái thích hợp để giới thiệu cho Phàn Quân. Hắn liếc sang anh một cái: "Sao anh không thử gặp xem?"
"Không biết nữa," Phàn Quân hạ giọng, "chỉ là chưa từng nghĩ đến chuyện đó. Có lẽ trước giờ... tôi quen sống một mình hơn."
"Ồ." Trâu Dương cũng khẽ đáp một tiếng.
Ngoài lão Tứ và Đại Đầu Ngư – hai người hàng xóm coi như bạn bè, Phàn Quân dường như chẳng có thêm bạn nào khác. Trong số con gái, thân nhất cũng chỉ có "Chủ tịch", cố gắng lắm thì còn có thể tính thêm Đàm Như...
Hai người đối diện nhau ngẩn ra một lúc, chẳng ai mở miệng nói gì.
Ánh nắng hơi chói chang, Trâu Dương tháo kính ra vứt sang bên cạnh, giơ cánh tay lên che mắt.
"Cậu thì sao?" Phàn Quân hỏi.
"Chưa." Trâu Dương nhắm mắt, "Chưa từng yêu, cũng chưa từng thích ai cả."
"Nhưng cậu đẹp trai như vậy, lại... biết đọc thơ..." Phàn Quân nói có chút khó khăn, "...chắc là..."
"Này," Trâu Dương bật cười, "đừng chửi người ta như vậy chứ."
"Thật mà," Phàn Quân cũng cười, "chắc chắn có rất nhiều cô gái thích cậu."
"Cũng không ít." Trâu Dương không khiêm tốn, "nhưng tôi thì chẳng thích ai cả, thấy cứ gượng gạo thế nào ấy."
"Gượng gạo?" Phàn Quân nhìn hắn.
"Ừ." Trâu Dương gật đầu, "Lưu Văn Thụy trước đây còn nói, biết đâu tôi lại thích con trai."
Phàn Quân ngẩn ra.
Trâu Dương không nói tiếp. Một lúc sau, hắn mới hạ tay xuống, liếc anh một cái: "Sao thế?"
"...Không." Phàn Quân đáp.
Chẳng biết sao câu chuyện lại trôi xa đến thế này.
Giờ cũng chẳng tiện quay lại nghĩ ngợi nữa.
Nhưng lúc này Trâu Dương đã không còn cảm giác ngượng ngập.
Chỉ còn lại sự sảng khoái sau khi buông bỏ hết mớ suy nghĩ rối rắm trong đầu.
Nằm ngửa trên bãi cỏ, gió lướt qua chóp mũi, khiến người ta thấy tâm hồn dần phẳng lặng, dễ chịu.
Bên cạnh, Phàn Quân im lặng hoàn toàn, Trâu Dương có cảm giác như chỉ có một mình hắn nằm ở đây, hơi cô đơn.
Hắn duỗi tay về phía Phàn Quân, chạm vào cánh tay anh.
"Ừm?" Phàn Quân dường như sắp ngủ, giọng mũi kéo dài ra.
"Không có gì." Trâu Dương không động đậy nữa, "chỉ muốn chắc chắn là anh vẫn còn ở đây thôi."
"Không nhìn thấy sao?" Phàn Quân nói, "Cho cậu mượn Tiểu Bạch này."
Trâu Dương nhắm mắt cười: "Anh tạo chút động tĩnh đi, yên tĩnh quá, tôi cứ thấy như anh biến mất rồi."
Phàn Quân im lặng một lát, rồi khẽ nói: "Hôm nay tôi rất vui."
"Thật sao?" Trâu Dương nhắm mắt, nhìn ánh sáng lóa nhòe trước mắt.
"Ừ." Phàn Quân đáp, "Trường cậu cứ như công viên vậy."
"Vãi, anh dễ thỏa mãn thật đấy," Trâu Dương nói, "anh chưa từng đi công viên bao giờ sao?"
"Đi công viên trò chơi rồi." Phàn Quân khẽ cười.
"Đợi tôi thi xong, nếu có thời gian," Trâu Dương mở mắt, ánh nắng chói chang ập vào, hắn vội giơ tay che mắt, nghiêng mặt đi, "nếu anh cũng rảnh thì..."
"Ừm?" Phàn Quân cũng quay đầu nhìn hắn.
"Chúng ta có thể đi du lịch." Trâu Dương nheo mắt nhìn anh.
"Du lịch?" Phàn Quân ngẩn người ra.
"Không phải kiểu du lịch ngớ ngẩn như mấy đứa cùng phòng tôi sắp xếp đâu," Trâu Dương chống khuỷu tay ngồi dậy, nói đến du lịch thì bỗng trở nên hứng khởi, "mà là du lịch thật sự, mang theo hành lý, mua vé xe, vé máy bay, đi xa hẳn."
"À." Phàn Quân dường như chưa từng nghĩ tới, hơi đờ người ra.
"Tôi với Lưu Văn Thụy, hầu như năm nào nghỉ hè cũng đi chơi một chuyến," Trâu Dương nói, "có khi bố mẹ cậu ta đưa đi, có khi chỉ có hai đứa tôi và bạn bè, năm ngoái còn cùng mấy đứa trong ký túc xá đi biển nữa."
"Rất vui phải không?" Phàn Quân chống đầu nhìn hắn.
"Cũng được, thật ra tự lái xe thì vui hơn, muốn đi đâu thì dừng ở đó," Trâu Dương nhìn anh, "nếu anh muốn đi, bọn mình có thể tự lái, anh với Lưu Văn Thụy thay nhau lái."
"... Tôi không ngại tự lái cả chặng đường." Phàn Quân nói.
Trâu Dương sững lại, rồi bật cười: "Khá đấy chứ."
"Đi chơi kiểu đó," Phàn Quân dường như cũng thấy hứng thú, đưa ngón tay đẩy vành mũ lên, nhìn hắn, "chắc phải chuẩn bị nhiều thứ lắm nhỉ?"
"Cũng không, có thể dừng bất cứ lúc nào, thiếu gì thì dừng xe mua," Trâu Dương bĩu môi, "đám kia chịu khổ không nổi, chắc chắn không cắm trại đâu."
"Nghe có vẻ đơn giản thật." Phàn Quân nói.
"Vốn dĩ rất đơn giản, chỉ cần một câu thôi." Trâu Dương nói.
"Câu gì?" Phàn Quân hỏi.
"Đi thôi, xuất phát." Trâu Dương vung tay nói.
Phàn Quân bật cười.
Buổi trưa trôi qua rất nhanh, người trên đồi Tình Nhân cũng dần ít đi.
"Họ đều đi học rồi sao?" Phàn Quân ngồi dậy, nhìn quanh.
"Ừ," Trâu Dương gật đầu, "muốn đi xem không?"
"Đi học á?" Phàn Quân giật mình, vội lắc đầu: "Thôi, thôi."
"Phòng tự học," Trâu Dương cười, "vào ngồi một lát không? Bọn trong ký túc xá chắc đều đến rồi."
Phàn Quân ngập ngừng vài giây, rồi gật đầu: "Được."
Rời khỏi đồi Tình Nhân, Phàn Quân không tiện quay đầu ngay.
Đi được một đoạn, anh mới ngoái đầu lại nhìn.
Chỗ bọn họ vừa nằm đã không còn xác định được nữa. Trên bãi cỏ vẫn còn vài sinh viên ngồi hoặc nằm, nhưng chẳng có dấu vết nào cho thấy họ từng ở đó.
Nhưng anh vẫn còn cảm nhận được mùi vị: mùi đất ẩm hòa với hương cỏ, còn nghe thấy cả âm thanh: tiếng gió lùa qua lá cây lạo xạo, dù không nghe rõ ràng.
Còn những lời Trâu Dương vừa thì thầm, anh lại nghe rất rõ, chậm rãi lặp đi lặp lại trong đầu.
Phòng tự học nằm trong tòa thư viện, vô cùng yên tĩnh. Đây là lớp học yên tĩnh nhất mà Phàn Quân từng thấy.
Lúc còn học ở trường cấp ba số 21, ngay cả trong giờ học, trong lớp cũng đầy âm thanh: kéo ghế, đẩy bàn, trò chuyện, cười nói, hắng giọng, tất cả hòa thành một mảng ồn ào.
Đại học đúng là khác hẳn, yên tĩnh đến mức như không có ai vậy.
Cũng lúc này, anh mới thật sự hình dung ra Trâu Dương ôn tập thế nào. Ngay cả Trương Truyền Long – người bình thường nhìn như thằng ngốc – giờ cũng cắm đầu vào sách ngấu nghiến...
Trâu Dương định dắt anh vào trong, nhưng Phàn Quân kéo tay hắn, khẽ nói: "Không vào đâu."
"Sao vậy?" Trâu Dương không ép, chống chân trượt ván ngoặt một vòng, cùng anh đi đến góc cầu thang.
"Đừng làm phiền người khác học," Phàn Quân nói, "tôi nhìn cho biết thôi... Cậu vào đi."
"Ừm?" Trâu Dương vịn lan can cầu thang nhìn anh.
"Tôi về đây," Phàn Quân nói, "cậu mau đi ôn tập đi, mai chẳng phải có kỳ thi gì đó... cái môn cổ đại chết tiệt kia."
Trâu Dương tặc lưỡi.
Phàn Quân không nói thêm gì.
"Được thôi," Trâu Dương nghĩ ngợi, "tôi tiễn anh ra ngoài."
"Đừng mất công." Phàn Quân nhìn chân hắn.
"Tôi có phải cõng anh đâu." Trâu Dương nói rồi xách ván trượt, nhảy lò cò về phía thang máy.
Gọi taxi gần trường cũng không dễ. Xe nhận đơn còn cách họ gần hai cây số.
Trâu Dương ngồi lên chiếc xe điện công cộng, cùng anh chờ: "Hai hôm nữa anh cũng nghĩ đi, sinh nhật muốn làm gì thì làm theo ý anh."
"Tôi... chẳng có ý gì." Phàn Quân nói.
"Thế thì nghe tôi." Trâu Dương ngẩng đầu nhìn anh.
"Ừ." Phàn Quân gật.
Đúng lúc hắn định nói thêm, tầm mắt quét ra sau lưng anh, chợt nhướng mày: "Ô, xe bản đồ!"
"Gì cơ?" Phàn Quân quay lại.
Một chiếc xe nhỏ với khối tròn to tướng gắn trên nóc đang từ từ chạy qua. Lại gần có thể thấy trên nóc có cả chùm camera.
"Xe đo đạc bản đồ," Trâu Dương vui vẻ đứng bật dậy, "cơ hội đây rồi! Mau chụp một tấm."
"Chụp gì cơ?" Phàn Quân vẫn chưa hiểu.
"Có thể sẽ chụp được bọn mình," Trâu Dương nói, "sau này nhiều năm, trên bản đồ thực cảnh vẫn có thể thấy được khoảnh khắc hôm nay..."
Hắn cúi xuống nhìn điện thoại: "Chiều 2 giờ 36 phút, ngay khoảnh khắc chúng ta đứng trước cổng trường chờ xe. Một khoảnh khắc trong đời chúng ta."
"À..." Phàn Quân hơi sững người, nhìn chiếc xe chầm chậm đi tới.
"Nhân sinh đáo xứ tri hà tự, ưng tự phi hồng đạp tuyết nê..."
Trâu Dương gác khuỷu tay lên vai anh, hướng về phía xe giơ dấu chữ V: "Nhanh, cười đi."
Phàn Quân nhìn hắn, nhất thời chưa hoàn hồn.
Dù không hiểu câu thơ kia nghĩa là gì, nhưng những lời trước đó của Trâu Dương, lần đầu tiên khiến anh thật sự cảm nhận được...
Sự lãng mạn.
Đúng vậy, thật sự rất lãng mạn.
Trâu Dương là một người rất lãng mạn.
Chuyện xe đo đạc kia, anh không biết thật giả thế nào, nhưng cũng chẳng do dự, cùng hắn giơ tay làm dấu V.
"Cười." Trâu Dương nhắc nhở.
Khi chiếc xe từ từ chạy ngang trước mặt, Phàn Quân hướng lên dàn camera trên nóc, nở nụ cười.
"Được rồi," Trâu Dương cười nói, "chắc chắn đã chụp lại rồi."
Trên đường ngồi xe về Nam Châu Bình, Phàn Quân vẫn thấy ngẩn ngơ, như thể vẫn còn lâng lâng ngái ngủ vì nắng ở bãi cỏ ban nãy, chưa tỉnh hẳn.
Đến ngã tư Bắc Tiểu Nhai, lúc xuống xe, anh mới như từ trong mơ tỉnh lại, trở về với cuộc sống thường ngày.
Cảnh vật cũ kỹ quen thuộc xung quanh, vừa khiến anh yên lòng lại vừa thoáng hụt hẫng.
Trở về quán cũ, vừa khéo gặp ông chủ nhà – lão Trần.
Ông tuổi đã cao, một năm khó mà ghé được một lần. Lần này đến, mười phần chắc là việc giải tỏa đã có tin tức rồi.
Nhưng chú Lữ và chị San xem ra tâm trạng vẫn ổn, không còn hoang mang lo lắng như trước đây.
Chuyện mà, khi dồn đến sát người rồi thì lại có thể đứng vững được.
"Về rồi à?" Chú Lữ nói, "thế nào? Vui không?"
"Vui." Phàn Quân gật đầu, mở tủ lạnh lấy chai nước mát.
"Trường học thì có gì mà vui," Chị San cười, "nếu thực sự muốn đi chơi, cứ để Trâu Dương đi với em. Trước đây nó ở nhà không yên, toàn chạy khắp nơi, chỗ nào hay ho nó đều biết."
"Ừ." Phàn Quân cười cười.
Anh vốn chẳng có ý định đi đâu chơi, chuyện xa vời anh thường chẳng nghĩ đến. Điều xa nhất trong đầu hiện tại, có lẽ chỉ là sinh nhật cuối năm.
Chỉ còn chưa đầy một tuần nữa, mà ngày tháng cũng chẳng vì sinh nhật năm nay sẽ "tổ chức" mà có gì thay đổi.
Trâu Dương cắm đầu ôn tập, đến cả vòng bạn bè cũng ít đăng. Chỉ hôm đi tháo chỉ khâu trên đầu có đăng một tấm, coi như báo tin cho chị San.
Phàn Quân xếp ngay sau chị San, nhấn một nút "thích".
"Chiều nay cậu đến chỗ này đi," Lữ Trạch đứng ở quầy, mở điện thoại, "sân của bạn một học viên của Đàm Như, nhưng chiều nay tôi hẹn ông chủ Lý rồi, ở đây thì... cậu qua xem giúp nhé?"
"Ừ," Phàn Quân nhìn địa chỉ, "ở đâu vậy?"
"Có hơi xa," Lữ Trạch gửi định vị cho anh, "nếu không tiện thì bảo họ mai tôi qua."
Phàn Quân xem khoảng cách trên bản đồ, cũng không xa lắm, còn gần hơn trường Trâu Dương.
"Tôi đi được." Anh nói.
"Ừ," Lữ Trạch nhìn anh một cái, lúc quay người ra cửa còn dặn thêm: "Cảm ơn nhé."
"Không sao." Anh cười.
Đang định ra khu tập luyện khởi động, điện thoại anh reo.
Là số của chú Lữ. Bình thường chú hay nhắn tin, hiếm khi gọi trực tiếp.
"Chú Lữ? Có chuyện gì vậy?" Anh vội bắt máy.
"Quân à, cháu... nếu giờ rảnh thì qua một chuyến nhé." Giọng chú hơi khàn.
"Có chuyện gì vậy?" Phàn Quân lập tức quay người đi nhanh ra ngoài.
"Không có gì to tát, cháu cứ qua trước đi." Chú Lữ nói.
"Vâng." Phàn Quân đáp.
May mà có chiếc xe điện, chứ như trước đây, hễ vội là anh lại phải chạy bộ.
Giờ cưỡi xe, vèo một cái là đến nơi.
Quẹo vào con phố quán cũ, từ xa anh đã thấy một chiếc xe cảnh sát đậu trước cổng.
Có tin về Tôn Húc Lỗi rồi sao? Anh lập tức vặn ga, phóng nhanh tới.
Không đúng, nếu tìm được Tôn Húc Lỗi, hẳn đã báo cho lão Ngũ... Chẳng lẽ là đứa nhỏ kia gặp chuyện rồi?
Phàn Quân phóng xe vào sân, thấy chị San đang đứng ở cửa bếp, vừa thấy anh đã vội vẫy tay: "Quân à."
"Có chuyện gì vậy ạ?" Phàn Quân nhảy xuống xe, bước nhanh tới.
Trong bếp có mấy người: cảnh sát Lương ở đồn, cùng hai người đàn ông không mặc cảnh phục nhưng rõ ràng cũng là công an.
Một cơn bất an dữ dội ập đến, chân anh chậm lại.
"Quân," Chú Lữ bước ra, vỗ nhẹ cánh tay anh, "không sao đâu, chỉ hỏi chút tình hình thôi."
"Vâng." Phàn Quân đáp, nhưng lại không nghe rõ chính giọng mình nói gì.
"Cậu thanh niên này chính là Phàn Quân..." Cảnh sát Lương nói với người bên cạnh. Phàn Quân không nghe rõ lời, nhưng đọc được khẩu hình.
— Con trai của Phàn Cương.