Số phận của Sở Vị vốn dĩ đã là một bản bi ca: yếu ớt, câm điếc từ thuở lọt lòng. May mắn thay, cậu được Sở Việt Xuyên – một người đàn ông tàn tật với tấm lòng bao la – nhặt về nuôi dưỡng. Bằng nghị lực phi thường, Việt Xuyên đã dốc cạn sức lực, bán mồ hôi nước mắt từ gánh hàng rong để kiếm tiền chữa bệnh, dạy cậu nói, và cho cậu ăn học thành người.
Sở Vị không phụ lòng ân nhân, cậu miệt mài học tập, thi đỗ vào đại học y danh giá. Tưởng chừng hạnh phúc đã nằm trong tầm tay, khi cậu có thể phụng dưỡng và báo đáp công ơn trời biển, thế nhưng... ân nhân duy nhất của đời cậu lại vĩnh viễn ra đi.
Nỗi đau tột cùng đẩy cậu vào hôn mê, và khi tỉnh dậy, thời gian đã quay ngược về thập niên 70. Lần này, Sở Vị trở về sớm hơn mười năm, cơ thể vẫn câm điếc như cũ, nhưng mang theo ký ức của kiếp trước, cậu thề sẽ thay đổi tất cả. Cậu sẽ không để bi kịch lặp lại, cậu sẽ bù đắp mọi tiếc nuối và cứu lấy cuộc đời của Sở Việt Xuyên!
Sở Vị tìm đến người ân nhân thuở thanh xuân – Sở Việt Xuyên năm 19 tuổi, cao lớn, lành lặn nhưng ánh mắt lại ẩn chứa vẻ lạnh lùng khó gần. Dù vậy, khi gặp lại cậu bé câm điếc yếu ớt này, anh vẫn đối xử vô cùng ấm áp, chăm sóc cậu như con ngươi của chính mình.
Thế nhưng, có điều gì đó trong ánh mắt của Sở Việt Xuyên khiến cậu bất an. Cho đến khi suýt nghẹt thở trong vòng tay "chăm sóc" đặc biệt của anh, Sở Vị mới bàng hoàng nhận ra, hóa ra anh coi cậu là "đối tượng xem mắt" và đang "nuôi" cậu như một người vợ tương lai!
Sở Vị vội vàng giải thích mình là con trai, cứ ngỡ sẽ thấy ánh mắt thất vọng. Nào ngờ, đôi mắt Sở Việt Xuyên lại càng thêm rực sáng, tràn đầy nhiệt huyết như tìm thấy báu vật.
Còn Sở Vị? Chỉ biết đứng hình trước sự thật trớ trêu, khóc không ra nước mắt: QAQ
Truyện Đề Cử






