Sau bao sóng gió cuộc đời, Sở Hoàn chán chường phố thị, quyết định nối nghiệp cha, về quê làm một thầy cúng "nửa mùa" gia truyền.
Những ngày tháng dời mộ, gọi hồn, xem phong thủy tưởng chừng êm đềm trôi qua, cho đến khi pho tượng thần vô danh được thờ trong nhà bao đời nay bắt đầu hiển linh một cách quỷ dị.
Thân tượng xám xịt dần nhuốm một sắc đỏ tươi kỳ lạ. Lớp áo chạm khắc thô sơ như được dệt lại, mềm mại và uyển chuyển đến khó tin. Rồi một lớp màn sương mờ ảo bao phủ dung nhan, khiến mọi đường nét trở nên mơ hồ, bí ẩn.
Sở Hoàn vắt óc suy nghĩ, nhưng chẳng tài nào hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra.
Cho đến một ngày nọ, cậu trở về nhà và chết lặng khi thấy bức tượng đã... yên vị trên giường mình.
Thân hình khổng lồ cao gần bốn mét choán gần hết căn phòng, khiến chiếc giường gỗ tội nghiệp rên lên từng tiếng kẽo kẹt. Bộ hỷ phục đỏ thẫm thêu kim tuyến lấp lánh, cùng chiếc khăn trùm đầu tinh xảo che khuất dung nhan "cô dâu", chỉ để lộ đôi bàn tay trắng bệch, thon dài đang đặt ngoan ngoãn trên đầu gối.
Chỉ là... đôi tay ấy lớn đến mức có thể dùng một ngón để ôm trọn eo cậu.
Và ngay khoảnh khắc ấy, một suy nghĩ chợt lóe lên trong đầu Sở Hoàn: À, ra là... vợ mình đây rồi!
Thế là từ nay, bàn tay vàng của người ta là của người ta, còn của Sở Hoàn... chính là vợ của cậu!
***
**Thụ:** Một thầy cúng "nửa mùa" nhưng gan dạ vô đối.
**Công:** "Cô dâu ma" tượng thần cao ba mét đầy bí ẩn và quyền năng.
*Lưu ý:*
- Phong cách kinh dị Trung Hoa, có yếu tố đạo thuật, bùa chú, quỷ thần... tham khảo từ đạo giáo và văn hóa dân gian, đừng soi kỹ quá.
- Công cao hơn ba mét chứ không phải mông ba mét, nên vẫn ngồi vừa giường QAQ.
Truyện Đề Cử






