Hôm Nay Cupid Giáng Trần – Một Chú Tinh Tinh
Cuộc Gọi Cầu Cứu
Hôm Nay Cupid Giáng Trần – Một Chú Tinh Tinh thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Những con tàu cá neo đậu gọn gàng nơi bến cảng, khẽ tròng trành theo tiếng sóng, những đốm đèn nhỏ trên tàu lập lòe trong đêm tối.
“Đấy là chuyện từ cách đây nhiều năm lắm rồi…”
Một bà cụ già nua lưng còng ngồi trên chiếc ghế băng cũ kỹ đến mức không còn rõ màu sắc. Đôi mắt đục ngầu thẫn thờ nhìn xuyên qua hai người đàn ông trẻ tuổi trước mặt, chìm đắm vào miền ký ức, giọng nói mang theo vị mặn mòi của gió biển: “Cái thời đó nửa đêm không có xe cộ nào qua lại đoạn quốc lộ này hết. Thằng con trai tôi tan học sang nhà bạn ngủ mà quên báo, khiến tôi phải lo lắng đi tìm khắp nơi.”
Tìm suốt từ chiều muộn đến tối mịt, rồi mãi đến gần 11 giờ, bà định đi băng qua khoảnh rừng để men theo quốc lộ. Đúng vào lúc đang nóng lòng như lửa đốt, cố gạt những cành lá vướng víu phía trước để mở đường thì cuối cùng điện thoại cũng reo.
Người trong thôn gọi cho bà để nhắn lại lời của con trai.
Trái tim đang thấp thỏm như treo trên mây bỗng chốc trở về lồng ngực. Bà bực mình quá, hậm hực chửi thằng con lông bông mấy câu. Ngẩng đầu nhìn trời, giờ mới muộn màng cảm nhận sự mỏi nhừ, bèn mệt nhọc lê bước quay về.
Cũng chính khi ấy, bất chợt có tiếng xe ô tô chạy văng vẳng từ đằng xa khiến bà khá mừng rỡ. Người đi ngang qua đây vào giờ này chắc đều là cư dân thôn xóm lân cận, biết đâu bà có thể xin đi nhờ xe.
Bà vội tiến về phía trước, đến đoạn cách quốc lộ khoảng mười mấy mét. Nhìn qua khe hở giữa các thân cây, bà đã thấy rõ chiếc xe con màu trắng đang chạy chếch về phía trước bên trái. Song bà còn chưa kịp mở miệng gọi thì đột nhiên tiếng “Rầm ——” khủng khiếp vang lên, gần như xé toạc cả bầu trời.
“Tiếng ồn ào như sấm ấy!” Bỗng bà cụ siết chặt nắm tay chi chít đốm đồi mồi tuổi già, đôi mắt đục ngầu loáng ánh nước, lông mày cau chặt nhăn nhúm, dường như cảnh tượng ấy đang hiện rõ mồn một trước mắt: “Chiếc xe con màu trắng lập tức bẹp dúm một nửa, bốc khói cuồn cuộn. Mấy mảnh thủy tinh từ cửa kính xe vỡ văng cả vào mu bàn chân tôi, tôi sợ hết hồn, ngồi thụp xuống tại chỗ không dám nhúc nhích chút nào.”
Vài phút sau, một người đàn ông vóc dáng cao to, đầu đinh, bước xuống từ chiếc xe việt dã màu đen vừa đâm trúng xe trắng.
“Nó đi đến chỗ chiếc xe trắng, cúi xuống, thò đầu vào qua cửa sổ xem xét rất lâu.”
“Sao bà lại thấy đó không phải tai nạn bất ngờ ạ?” Tiểu Cao thấp giọng hỏi.
“Vì cái thằng đàn ông ấy đấy, nó cũng bị thương nhưng trông chẳng hốt hoảng gì cả, nó rút đầu khỏi cửa sổ xe trắng xong còn ngồi xuống đất, châm điếu thuốc hút nữa.”
Bà cụ kể: “Hút hết điếu thuốc, nó móc điện thoại gọi cho ai không rõ, tôi nghe họ nói cũng chẳng hiểu, nhưng mà nó… nó còn cười nữa. Cúp điện thoại xong, nó để xuống đường, giẫm nát tươm, rồi vứt xuống biển phía bên kia rồi!”
Chờ thêm một lúc nữa, tên đàn ông mới lấy một chiếc điện thoại khác trong xe ra báo công an.
“Lúc ấy tôi nào có biết gì, chỉ thấy là lạ thôi, từ biểu cảm đến động tác của tên đó đều lạ, tôi mới ngồi xổm bất động, đợi đến tận lúc có xe cứu thương đến.”
Tranh thủ lúc hiện trường lộn xộn, bà bỏ chạy về thôn, lòng dạ cứ bồn chồn mãi không yên. Bà bèn gọi điện kể cho chồng. Chồng dặn bà đừng lắm lời, có ai đến hỏi thì cũng tuyệt đối cấm tiết lộ ra ngoài.
“Sao lại thế?”
“Bà bị ngu à! Nhỡ là thù hận chém giết gì thật, bà khai ra liệu chúng nó có để yên cho gia đình mình không!”
Nghi ngờ của chồng bà không hề sai.
Hôm sau chuyện tai nạn xe lan đi khắp nơi, nhưng kỳ lạ thay lại không hề được đưa lên bản tin địa phương của họ. Rồi liên tục có đến mấy đoàn người nối nhau về hỏi thăm từng hộ xem có ai chứng kiến hoặc nắm giữ thông tin gì liên quan.
Cả thôn đồn nhau rằng người gặp nạn tử vong hôm ấy là một nhân vật cực lớn.
Mọi việc càng củng cố thêm suy đoán của bà – đó là một vụ mưu sát. Nhằm đảm bảo an toàn cho gia đình mình, bà chưa bao giờ tiết lộ với bất kỳ ai sự việc hôm đó.
“Vậy lúc ấy theo bà quan sát liệu tên đàn ông này có uống rượu không ạ?” Tiểu Cao hỏi tiếp.
“Không giống chút nào.” Bà cụ nhớ lại: “Lúc xuống xe nó đi vững vàng lắm, nói năng cũng cực kỳ rành mạch.”
Kể đến đây, bà cụ thở dài một hơi: “Bao nhiêu năm qua tôi luôn canh cánh chuyện này trong lòng. Nào ngờ nhiều năm rồi mà vẫn còn có người tới hỏi thăm. Tôi do dự mãi rồi vẫn quyết định phải kể cho các anh. Nhỡ ai tìm đến trả thù thật thì con cháu tôi đều ở vùng khác cả, chỉ còn mình tôi đây thôi, cứ trả thù tôi cũng được.”
“Sẽ không ai trả thù bà đâu ạ.” Người đàn ông ngồi đối diện, người đã giữ im lặng suốt từ đầu đến cuối, bất chợt lên tiếng.
“Thật ư?” Bà cụ cố mở to mắt để nhìn rõ người phía trước nhưng khổ nỗi mắt bà kém quá, chỉ lờ mờ cảm giác đối phương hẳn phải anh tuấn lắm: “Vậy xem như tôi cũng bớt được một nỗi day dứt. Các anh làm nhà báo vất vả quá, chắc phải khó khăn lắm mới tìm thấy tôi nhỉ? Hay hôm nay các anh ở lại nhà tôi tạm một tối?”
“Cảm ơn bà, không cần đâu ạ.” Tiểu Cao tiếp lời vừa vặn, đặt một xấp tiền vào tay bà cụ: “Bọn cháu có chút tấm lòng, mong bà không chê.”
*
Quốc lộ đi qua khúc ngoặt Hoàng Hôn, con đường đúng như tên gọi, nghe nói đứng trên ngã rẽ ngắm hoàng hôn sẽ được chứng kiến cảnh mặt trời lặn chìm vào biển.
Song giờ đã là khuya muộn.
Tiểu Cao lái xe phóng nhanh rời khỏi đoạn đường, hướng về thành phố D.
Về đến khách sạn đã gần một giờ sáng.
“Đến nơi rồi ạ, sếp Bùi.” Tiểu Cao tháo dây an toàn, chuẩn bị xuống xe.
“Ngồi im.”
Bùi Hạc Kinh ở ghế sau, đang nhắm mắt dưỡng thần, bất ngờ mở bừng mắt: “Đằng sau có xe theo đuôi mình suốt từ đoạn ngoại ô.”
Tiểu Cao lập tức dừng động tác, nhìn ra đằng sau, một chiếc xe con màu xám kín đáo đỗ lại ở góc đường khá xa, khiến anh ta căng thẳng tột độ: “Tôi gọi người tới ngay.”
“Không cần đâu.” Bùi Hạc Kinh nhấc tay xoa ấn đường, giọng trầm thấp, toát lên tâm trạng cực kỳ kém vui: “Lâu vậy rồi mà vẫn không tin.”
Tiểu Cao mím môi, nói: “Để tôi gọi điện cho cậu Đào.”
Bấm số gọi đi nhưng không ai nhấc máy.
“Sao lại thế nhỉ?” Tiểu Cao nhìn xuống điện thoại: “Bất kể giờ giấc thế nào, cậu Đào chưa bao giờ không nghe điện thoại của tôi cả.”
Bởi lẽ, anh ta gọi cho Đào Tây Hữu thì thường đều có công việc quan trọng.
“Chuẩn bị thuyền, sang đảo Tình Nhân.” Bùi Hạc Kinh ra quyết định.
*
“Gần ba tiếng rồi đấy, cậu cứng miệng thật nhỉ.”
Những đầu mẩu thuốc lá bên chân Trương Văn Lương đã chất đống thành gò. Gã cởi cúc áo, gương mặt bắt đầu lộ vẻ cồn cào, gã nhìn đăm đăm xuống người đang bò sấp dưới sàn: “Xin xỏ anh đi, xin anh cho cậu được sướng là dứt cơn khổ sở ngay. Cái việc đơn giản nhường nào cậu nói xem đúng không?”
Đào Tây Hữu gần như không thể nghe rõ Trương Văn Lương đang lải nhải gì nữa. Cậu nhọc nhằn nằm gục trên sàn nhà cạnh giường, quần áo đã nhễ nhại đẫm mồ hôi từ lâu, cảm giác như có kiến bò gặm cắn toàn thân, đau lẫn tê lẫn ngứa.
Ai đó đã quẳng cục than đỏ lửa vào khoang bụng cậu, dòng máu cũng biến thành dung nham sục sôi ùng ục chảy xiết trong huyết quản. Ý thức của Đào Tây Hữu bị xé toạc thành hai nửa: một bên níu kéo lý trí, kiên cường chèo chống cơ thể đã sắp mất kiểm soát; bên kia bỏ mình trong cuộc thâu tóm của dục vọng, thét gào muốn phá vỡ ranh giới cuối cùng.
Cậu buộc phải đập đầu xuống đất liên tục, cố ép mình duy trì tỉnh táo, nhưng dù trán đã sưng phồng lên rồi cậu vẫn thấy chưa đủ. Trái lại, cậu còn tha thiết khát khao một thứ khác, một thứ có thể thúc đâm cậu đến chết.
“Cậu trông cậu kìa, chậc chậc chậc…” Thưởng thức chán chê bộ dạng vật vã của Đào Tây Hữu rồi, Trương Văn Lương cũng hiểu rằng đòi chờ cậu nhận thua thì khó quá nên quyết định “đánh chén” trước, dẫu sao đêm còn dài lắm mà.
Thắt lưng rơi xuống sàn phát ra tiếng trong vang cứ như bùa chú đòi mạng. Động tác của Đào Tây Hữu khựng lại, toàn thân run lẩy bẩy rúm ró. Cậu ôm lấy đầu gối mình, căm ghét ngó chằm chằm về phía Trương Văn Lương.
Song trên thực tế, tầm mắt cậu đã mờ nhòe, tất thảy đều đang xoay vòng, nhìn một mà thành hai.
“Tiểu Tây Hữu, anh trai chấm dứt khổ đau cho cậu đây.” Trương Văn Lương vứt quần lót sang một bên: “Cứ yên tâm, nhất định anh sẽ phục vụ cậu chu đáo!”
Đôi tay tựa rắn độc nọ chạm tới lồng ngực Đào Tây Hữu giống hệt năm 12 tuổi. Chúng khiến cơn buồn nôn xộc thẳng lên não cậu, cậu bắt đầu nôn khan, muốn ọe ngay ra thứ gì đó làm Trương Văn Lương phải ghê tay nhưng lại bị đối phương bóp lấy cổ họng, cưỡng chế chặn đứng.
Chờ Đào Tây Hữu thôi ọe xong, Trương Văn Lương bắt đầu giật quần áo cậu. Đối phương giãy giụa mấy giờ đồng hồ đã kiệt sức từ sớm, thoăn thoắt vài cái là áo bị lột sạch.
“Đệt, mày dám… con mẹ nó tao sẽ giết mày.” Đào Tây Hữu thở hắt một hơi vẩn đục, giơ tay chắn ở vai Trương Văn Lương, mỗi tội cậu đã cạn lực, làm vậy chẳng khác nào gãi ngứa cho kẻ nọ, hoàn toàn vô dụng.
“Giết, cho cậu giết.” Mắt Trương Văn Lương đỏ quạch, cơn hứng trào dâng. Gã chộp tay Đào Tây Hữu đập vào mép giường: “Chờ anh xong việc, cậu muốn giết muốn xẻo gì tùy thích. Giờ anh làm ăn ổn phết, cậu cân nhắc theo anh cũng được mà đúng không? Anh nuôi cậu.”
Vừa nói, tay Trương Văn Lương vừa mò xuống dưới quần Đào Tây Hữu.
Ngay đúng khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc thì đột nhiên có tiếng “Tít tít ——” vang lên ở cửa.
Lực xô mạnh từ ngoài khiến cánh cửa bật tung ra.
Trương Văn Lương cau mày, đang định ngoái đầu thì khóe mắt chỉ kịp liếc thấy cái bóng màu đen thần tốc lao về phía mình. Ngay sau đó, trán gã thình lình đau nhói, chỉ một giây sau gã đã mất đi ý thức.
Thấy đối phương gục xuống sàn, Tiểu Cao bèn vẩy tay kết thúc đòn đánh, không quên vuốt lại mái tóc hơi rối rồi lễ phép lùi sang bên.
Bùi Hạc Kinh bước ra từ sau lưng anh ta, ánh mắt trầm trọng hệt tảng chì lạnh lùng lướt qua hai người dưới đất. Nếu ánh nhìn có thực thể thật thì chắc đối phương phải bị lưỡi dao băng giá châm thành con nhím từ lâu.
Lúc này, Đào Tây Hữu lờ đờ mới lơ mơ cảm nhận được là cái tay kinh tởm đã biến mất. Cậu hoang mang trợn mắt, rướn cổ lên cố nhìn cho rõ xem có ai cứu mình nhưng cậu chẳng nhìn thấy gì cả, trước mặt chỉ toàn những vòng tròn sặc sỡ biến ảo đan chồng lên nhau.
“Cứu… tôi, giúp tôi, gọi điện…” Đào Tây Hữu cất giọng lè nhè nhờ đối phương giúp đỡ.
Đào Tây Hữu đã quá tha thiết mong được hỗ trợ: giúp cậu tránh xa khỏi Trương Văn Lương, giúp cậu mặc áo vào hoặc kéo cậu một tay thôi, đừng để cậu co quắp dưới đất hệt con chó thế này.
“Gọi cho ai?”
Giữa cơn quay cuồng, có âm thanh vừa quen thuộc vừa lạ lẫm vọng lại từ phía rất xa, lạnh căm không tồn tại nhiệt độ, như thể chỉ cần lỡ miệng nói sai sẽ bị diệt khẩu ngay lập tức.
Đương nhiên là gọi công an 110…
Đào Tây Hữu dồn sức cố vét nốt chút lý trí cuối cùng để phân tích: hiện tại chưa biết người ra tay ứng cứu là ai, chưa rõ đối phương tốt hay xấu hay có mục đích nào khác. Vào lúc này đây, cậu chỉ có thể chọn đánh lá bài tủ duy nhất của mình.
“…Gọi cho Bùi Hạc Kinh, chồng tôi.”