37. Chương 37: Tạnh mưa

Hôm Nay Cupid Giáng Trần – Một Chú Tinh Tinh thuộc thể loại Linh Dị, chương 37 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Rầm ——
Đào Tây Hữu đóng sập cửa xe, mặt hằm hằm. Cậu chẳng buồn nấn ná, cứ thế lao thẳng về phía nhà chính, mặc cho mưa xối xả.
Vừa bước qua cổng chính, một người làm tinh ý nhận ra cậu liền vội vã chạy ra định che ô. Nhưng Đào Tây Hữu chỉ xua tay, tiếp tục lao đi như điên.
Mưa táp vào mặt, nước tạt vào tai, dội ướt sũng người, nhưng chẳng sao cả. Cậu vẫn an toàn về đến căn phòng nhỏ bé của mình.
Nước mưa chảy tong tỏng dọc ống quần, tạo thành một chuỗi vũng nước nhỏ nối tiếp nhau trên sàn. Đào Tây Hữu thoăn thoắt kéo vali ra, thu dọn đồ đạc. Nước trên đầu trượt xuống gò má, cậu dùng khuỷu tay gạt đi. Hai tay cậu run lẩy bẩy, nhưng động tác lại vô cùng dứt khoát.
Những thứ Bùi Hạc Kinh đã lo liệu cho cậu từ khi cậu đến nhà họ Bùi, cậu đều bỏ lại hết. Chiếc thẻ cũng bị vứt chỏng chơ trên bàn.
Vốn dĩ đồ đạc của cậu chẳng có bao nhiêu, thoáng chốc đã sắp xếp xong xuôi. Chỉ có điều, cậu lục lọi một hồi mà không tìm thấy chiếc vòng tay Bùi Hạc Kinh tặng. Nhắc mới nhớ, đã lâu lắm rồi cậu chưa kiểm tra. Hồi trước vì thấy quý giá quá nên cậu cất kỹ trong hộp, không biết có phải vẫn để quên trong ngăn kéo trên phòng Bùi Hạc Kinh không nữa.
Thôi, chán chẳng muốn nghĩ nữa. Không khí ở đây khiến Đào Tây Hữu buồn nôn, cảm giác như hít thở thêm một giây thôi cũng muốn ói ra mất. Cậu dựng vali, nhấc chân bước thẳng ra ngoài.
Có người làm thấy cậu định rời phòng, bèn khuyên cậu chờ mưa tạnh đã.
Đào Tây Hữu ở nhà họ Bùi cũng đã lâu, thực ra mọi người đều rất quý cậu. Giờ phút này, chứng kiến cậu thảm hại, quần áo xốc xếch, hai mắt sưng đỏ, người ngợm sũng nước, khó tránh khỏi cảm thấy thương xót trong lòng.
“Mưa tạnh rồi mà.” Đào Tây Hữu cố gắng nặn ra một nụ cười miễn cưỡng trả lời họ. Nói xong, cậu lại xông vào màn mưa, không hề do dự dù chỉ một tích tắc. Bỏ lại phía sau nhóm người làm đang sững sờ, xì xào thầm thì suy đoán liệu có phải cậu thất tình đến phát điên rồi không.
Nhà họ Bùi quá rộng lớn, chỉ đi bộ thôi thì hết hai tiếng đồng hồ cũng chưa chắc đã ra khỏi cổng.
Chiếc vali kéo lê trên mặt đất kêu lạch cạch, lạch cạch. Những cột đèn đường chưa đủ sức rọi sáng toàn bộ con đường, khiến nó đứt đoạn chỗ tối chỗ sáng, dường như toàn bộ đất trời lúc này chỉ còn lại một mình Đào Tây Hữu.
Chẳng sao cả, kể cả có phải đi đến tận sáng, miễn là cứ bước tiếp, kiểu gì cậu cũng sẽ rời khỏi nhà họ Bùi.
Đi được một lúc thì có chiếc xe lái theo đằng sau. Đèn xe rạch ngang màn mưa thành hai luồng sáng lóa mắt.
Đào Tây Hữu nheo mắt lại vì chói, đồng thời bụng dạ cũng giật mình thon thót. Đừng bảo là đám người họ Bùi khó chịu với cậu lại nhân cơ hội này mà giở trò đấy nhé?
Chiếc xe con màu đen giảm tốc độ, dừng sát bên cậu. Cửa sổ xe hạ xuống, bên trong là gương mặt quen thuộc với Đào Tây Hữu: Tiểu Trần, một trong số vệ sĩ đợt trước Bùi Hạc Kinh đã sắp xếp cho cậu.
“Cậu Đào, để tôi chở cậu.” Trong lòng may mắn thở phào một hơi, nhưng Đào Tây Hữu vẫn nghiêm mặt đi phăm phăm không nói một lời. Tiểu Trần đến đúng lúc thế này, không cần nghĩ cũng biết là ai dặn. Vừa rồi đã dứt khoát bỏ đi như thế, giờ mà lại cun cút lên xe thì mất mặt chết.
“Cậu Đào, tự tôi muốn tiễn cậu mà.” Tiểu Trần chất phác, không giỏi nói dối, lấp lửng một câu cứng nhắc rồi bổ sung thêm: “Mưa to quá, với cả cậu cứ đi ra thế này đảm bảo sẽ bị truyền thông chụp được ảnh đấy ạ.”
Bước chân Đào Tây Hữu hơi khựng lại. Ừ nhỉ, tối nay anh cả vừa kết hôn, ngay sau đó cậu lại bị chụp được ảnh nhà họ Bùi đá đít khỏi cửa… đúng là không đẹp mặt cho cam.
Thế là Đào Tây Hữu đành dùng dằng lên xe. Cậu chứng kiến Tiểu Trần trong kính chiếu hậu thở phào một hơi vô cùng nhẹ nhõm.
Quần áo ướt nhẹp dính nước ra cả ghế xe. Tiểu Trần len lén liếc sang mấy lần, bảo trong cốp có quần áo dự phòng, hỏi Đào Tây Hữu có muốn thay không.
Đào Tây Hữu đưa mắt ngó thử. Tiểu Trần cao to sừng sững, áo sơ mi còn căng phồng vì cơ ngực. Cậu mà mặc quần áo của Tiểu Trần thì chẳng khác nào trẻ con mặc vest, quá gồng.
Thế là Đào Tây Hữu từ chối khéo. Tiểu Trần hơi há miệng, muốn nói thêm gì đó nhưng lại sợ chọc giận Đào Tây Hữu, bèn tập trung lái xe.
Tầm giờ này, trong bộ dạng như thế này, Đào Tây Hữu chẳng dám về nhà. Cậu rẽ sang căn phòng mình thuê hồi trước.
Vừa mở cửa bước vào, nguyên đống bụi bặm lẫn mùi mốc meo liền ập thẳng vào mặt. Đào Tây Hữu giơ tay lên gần mặt, phành phạch mấy cái rồi ấn công tắc bật đèn.
Đóng cửa lại, cơn mỏi mệt suốt buổi tối nay mới muộn màng bò lan khắp toàn thân Đào Tây Hữu. Cậu kiệt sức quẳng vali sang bên, xỏ dép lê, vừa đi vừa cởi quần áo. Đến lúc chỉ còn đúng chiếc quần lót thì ngả người buông mình xuống sofa.
Động tác của cậu khiến lớp bụi bay thốc lên rồi lại hạ cánh, dính vào da cậu. Đào Tây Hữu nhắm chặt hai mắt, nước mắt trượt khỏi khóe mắt lăn dài.
Cổ họng châm chích như bị nghẹn, đau đến nỗi yết hầu cậu cứ run run. Lớn ngần này rồi, lần đầu tiên thích một người đến thế mà lại bị cho một vố đau điếng người. Đào Tây Hữu tổn thương triệt để, rõ ràng là rất sâu sắc.
Làn da vốn lạnh toát vì dầm mưa từ từ chuyển sang nóng hôi hổi. Đào Tây Hữu nhấc tay sờ thử trán mình. Hay quá, sốt rồi. Đúng là đã nghèo còn mắc cái eo.
Lồm cồm bò dậy, cậu lục lọi hộp thuốc, tìm được một vỉ paracetamol. Bóc hai viên thả vào miệng nuốt xuống, xong xuôi Đào Tây Hữu mới nằm vật ra giường lại.
Bên ngoài trời mưa tầm tã suốt cả đêm, rào rào tí tách mãi chẳng ngớt. Đào Tây Hữu ngủ cực kỳ nông giấc, toát mồ hôi nhễ nhại khắp người. Góc mặt nghiêng lãnh đạm cùng những lời nói lạnh lẽo của Bùi Hạc Kinh cứ trở đi trở lại trong mơ.
Rầm —— rầm ——
Một loạt tiếng động lộn xộn đánh thức Đào Tây Hữu. Cậu mở mắt ra, phát hiện tầm nhìn mờ nhòe vì rỉ mắt. Bèn giơ tay dụi bớt, nhưng rỉ mắt khô cứng bị cộm khiến khóe mắt cậu nhoi nhói.
Lâu lắm không về đây ở, con cái của nhà trên tầng vẫn chưa thôi đam mê đập bóng à.
Vén chăn ra, cả người dính nhơm nhớp như kẹo đường. Sốt thì đã hạ rồi. Đào Tây Hữu rướn cổ ngó ra ngoài cửa sổ, trời đã trong xanh mênh mông, ánh nắng chói lóa ngập tràn soi rọi tới từng ngõ ngách thế gian.
Bất kể đêm qua mưa gió giông lốc đến nhường nào, mặt trời vẫn sẽ mọc.
Mở điện thoại, bật một ca khúc DJ đang thịnh hành hiện nay. Đào Tây Hữu dậy tỉ mẩn dọn dẹp, kỳ cọ phòng ốc sạch sẽ rồi thoải mái đi tắm cho thật thư thái.
Dường như dòng nước chảy trôi đã cuốn bớt đau khổ, làm phai mờ đi kha khá. Vốn dĩ Đào Tây Hữu cũng đâu phải dạng người đắm chìm lâu dài trong bi thương. Nếu thế thật, thì hồi bé lóc cóc theo cạnh Trương Ý, cậu đã chết vì vật vã luôn rồi.
Nghĩ đến Trương Ý, nhắc mới nhớ, đã quá lâu cậu chưa đi thăm. Đào Tây Hữu bèn mua một bó hoa ghé nghĩa trang, tiện thể cay cú càm ràm chửi bới một lượt cho đối phương nghe.
“Bảo mẹ phù hộ cho tôi có mối tình hẳn hoi cơ mà. Mẹ lại đi biến tôi thành đồ chơi, mẹ hận tôi như kiểu hận giặc ngoại xâm nên dằn mặt tôi thật đấy à?”
“Ban đầu mẹ kiếm được đống tiền thế, không biết đường chừa đi vẫn để bọn đàn ông nó lừa mất. Bị ốm xong chả đến tìm tôi nữa, mẹ nói xem mẹ nghĩ gì cơ chứ? Lúc mấu chốt nhất mà báo tôi một tiếng, có khi mẹ đã chả ngỏm đâu.”
Hai cây con trồng cạnh mộ, một cây chết mất, cây kia thì lại mọc tốt. Tán cây phủ bóng râm rộng tầm nửa mét, Đào Tây Hữu ngại nắng nên đứng sang phía bóng cây.
“Hồi đấy là lương tâm tự dưng trỗi dậy à, hay là sĩ diện ngại mất mặt đây?” Đào Tây Hữu kéo cổ áo, thở hắt ra. “Chết ngóm chẳng để được câu trăn trối.”
“Giờ tôi yêu đương gặp vết thương lòng nặng nề thế, đừng bảo là mẹ đang cười thầm nhé?” Dứt lời, bản thân Đào Tây Hữu cũng bật cười. Cậu ngao ngán lắc đầu bảo: “Thôi thôi, không yêu đương gì nữa đâu, mẹ phù hộ sao cho tôi phất lên đi cái.”
Nói xong, Đào Tây Hữu đứng dậy ra về. Vừa qua ngã rẽ, cậu lơ ngơ lóng ngóng suýt thì đâm sầm vào người khác.
“Ui, xin lỗi, xin lỗi.” Tuy chưa đâm phải nhưng Đào Tây Hữu vẫn cúi đầu rối rít xin lỗi trước.
Người đứng cách cậu nửa bước có đôi chân rất dài, ăn mặc tinh tế. Tầm mắt Đào Tây Hữu từ từ di chuyển lên trên. Giây phút cậu trông thấy rõ gương mặt quyến rũ có phần đểu cáng ấy, đối phương cũng cất tiếng.
“Không sao.” Chẳng hiểu sao Đào Tây Hữu vô thức đánh giá người đàn ông trước mắt có vẻ không tử tế gì. Cậu vội lùi ra sau, bỏ đi ngay lập tức.
Thẩm Lĩnh đứng yên tại chỗ, đưa mắt nhìn theo bóng lưng Đào Tây Hữu mau chóng biến mất sau một ngã rẽ khác, hệt như chú chuột nhỏ. Khóe môi hắn cong lên thành nụ cười đầy nghiền ngẫm.