Hôm Nay Hôm Nay Sao Lấp Lánh
Chương 12: Chú Mèo Ngôi Sao Vui Vẻ
Hôm Nay Hôm Nay Sao Lấp Lánh thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Cậu cười cái gì vậy?” Uông Minh Phi lợi dụng lúc thầy giáo đi tuần không để ý, lén lút sang lớp bên cạnh bằng cửa sau, kéo ghế ngồi xuống, nhìn Thịnh Dạng vẻ khó hiểu, “Làm cái đề toán lằng nhằng này mà cũng vui được à?”
Thịnh Dạng lười đáp, khẽ kéo khóe môi xuống, nhưng chưa được bao lâu, cậu lại thản nhiên nói: “Sao lại không được? Tôi thích học thì sao?”
“Được chứ.” Uông Minh Phi nhướng mày, liếc bài của cậu một cái, rồi lại làm bộ làm tịch liếc nhìn cả phòng học, “Cả lớp làm gì có ai thích học hơn cậu? Cậu là thần đồng thi cử của trường chúng ta đấy, đại tiên ạ.”
Thịnh Dạng: “…”
Đại tiên Thịnh làm bài cả một tối, chuông tan học đã vang rồi mà vẫn bị Trần Kỳ gọi lại.
Uông Minh Phi tràn đầy nghĩa khí còn đứng đợi cậu một chút, chưa đầy mấy phút sau, hai đứa đã sóng vai đi trên hành lang.
Hôm nay bỗng nhiên nổi gió lớn, lúc học tiết tự học buổi tối còn đổ một trận mưa rào. Giờ thì mưa chỉ còn tí tách nhưng gió vẫn không ngớt.
Trong sân trường, những thân cây bị gió quật cong xuống, lá rụng bay tán loạn. Tầng lầu này gần như không còn ai, cửa phòng học đều đóng kín, chỉ có mấy khung cửa hành lang chưa chốt kỹ, gió tạt vào không ít nước mưa và lá cây.
“Anh Kỳ tìm cậu chuyện gì thế?” Uông Minh Phi vừa trả lời tin nhắn vừa nghiêng đầu nhìn Thịnh Dạng, thấy cậu thần hồn đang treo ngược cành cây thì bật cười, “Không phải thầy ấy tranh giành người với thầy Điền đấy chứ? Muốn giữ cậu lại để tập trung cho đội toán thi đấu ấy.”
“Cũng gần gần vậy.” Thịnh Dạng uể oải kéo dài giọng nói. Cậu từ tốn kéo khóa áo đồng phục lên tận cổ, liếc nhìn ô cửa sổ kia, bước tới đóng chặt rồi khóa lại.
“Thế cậu tính sao?” Uông Minh Phi tiếp lời. “Thời buổi này không học song ngành thì đâu được gọi là dân chơi nữa. Trình Duệ còn ôm đồm cả tin học lẫn toán thi đấu mà. Còn cái thằng cha nào ấy, bên trường T… tên gì ấy nhỉ?”
“Lý Tư Hân.” Cậu đáp.
“Đúng đúng, cậu ta đấy.”
Thịnh Dạng đưa tay phủi cái lá bị gió thổi dính lên người, không so sánh với ai khác, chỉ nói: “Xem lịch thi đi. Không trùng thì tốt, nếu trùng thì xem bên nào thuận tay hơn.”
Uông Minh Phi quá quen thái độ này của cậu, lại đổi sang chuyện khác: “Cậu chuẩn bị SAT với TOEFL tới đâu rồi? Khi nào đi thi thì mình đi chung luôn. À đúng rồi, Phương Hoài tính đi đó, không ở lại trong nước nữa, bay sang Mỹ học cấp ba luôn.”
Phương Hoài vốn học hệ quốc tế của trường cấp ba, Thịnh Dạng nghe vậy thì hơi bất ngờ: “Giờ này mà chuyển à?”
“Tầm sau lễ Quốc Khánh. Nó bảo Quốc Khánh gặp anh em một bữa.” Nói đến đây, Uông Minh Phi ngẩng khỏi màn hình điện thoại, nhớ ra gì đó rồi hỏi: “Có phải do công việc của bố cậu nên cậu khó ra nước ngoài không?”
Thịnh Dạng khựng lại. Một lát sau mới khẽ cong môi, ném chiếc lá vào thùng rác cạnh cầu thang, tay lại đút vào túi quần: “Không có quy định đó.”
Vừa dứt lời, điện thoại của cậu bất ngờ rung bần bật mấy tiếng liên tiếp.
“Ai thế?” Uông Minh Phi tò mò ló đầu sang nhìn.
Thịnh Dạng cũng tò mò chẳng kém. Cậu mở khóa xem, liền thấy Thịnh Nhuế gửi cho cậu tám chín mã nhận hàng. Vẻ mặt cậu đầy bất lực, nghiêng màn hình điện thoại cho Uông Minh Phi xem.
Uông Minh Phi vừa liếc đã cười đến mức sắp nội thương, còn vỗ vai cậu với vẻ mặt như thể gánh vác nghĩa vụ nặng nề, giọng nói thấm đẫm niềm vui sướng khi thấy người khác gặp khó khăn: “Cậu công nhân nhỏ còn không mau về đi. Lát nữa điểm nhận hàng đóng cửa là Chủ nhiệm Thịnh nhà cậu sẽ nổi giận đấy.”
Quá đúng là vậy. “Cậu công nhân Thịnh” tính toán từng phút để chạy đến điểm lấy hàng, ôm một đống hộp bưu kiện chuyển phát nhanh, mở cửa phòng 502.
Lúc đó TV trong phòng khách đang chiếu bản tin buổi tối. Thịnh Dạng thò đầu vào nhưng không thấy bóng dáng Chủ nhiệm Thịnh đâu. Cậu cúi xuống đặt đống hàng ngay ngắn xuống sàn nhà, thay dép, vừa đi về phía phòng khách, vừa gọi cho Chủ nhiệm Thịnh.
Cậu cầm điện thoại bằng tay trái, đi tới ghế sofa, vừa ngẩng đầu lên, ánh mắt đã lướt qua màn hình TV. Nhìn rõ người đang xuất hiện trên bản tin thời sự, gương mặt cậu lập tức trở nên lạnh lùng. Cậu cúi người, đưa tay phải cầm chiếc điều khiển trên bàn trà, “tách” một tiếng tắt TV.
Không biết Chủ nhiệm Thịnh lại đang bận ở đâu, một lúc lâu sau mới nghe máy, bảo đang giúp đồng nghiệp đi công tác trông hộ con chó.
Cũng nhiệt tình thật, Thịnh Dạng nghĩ.
Rồi bà ấy còn nhiệt tình giao thêm vài việc cho cậu làm. Thịnh Dạng làm theo, đi kiểm tra mấy chậu hoa mà bà ấy coi như bảo bối, sau đó cậu mới vào phòng luyện đề.
Buổi tối luôn trôi nhanh. Mấy tập đề làm xong, trời đã sang nửa đêm.
Thịnh Dạng là người rất có kế hoạch, cậu không thích cảm giác bị quấy rối hay mất đi sự kiểm soát, nên cậu thích toán.
Cậu lười nhác đặt hai tay ra sau gáy, cổ ngửa ra sau một chút, thả lỏng vài giây, nghiêng đầu nhìn đồng hồ phía trên, rồi xoay người lấy cặp sách, gom đồ trên bàn bỏ vào cặp, rồi lật đến bài làm tối nay.
Trong đầu Thịnh Dạng chợt hiện lên câu nói ấy: [Tôi có một cách khác].
Cậu cầm tờ đề, đổi tư thế, thoải mái hơn khi tựa vào ghế.
Cách khác à…
Khuỷu tay cậu tựa lên thành ghế, ngón tay vô thức xoay cây bút, chính cậu cũng không nhận ra khóe môi mình lại cong lên lần nữa.
Thịnh Dạng chống đầu bằng một tay, cúi xuống suy nghĩ một lúc, bỗng nhiên mắt cậu sáng lên, ngón cái ấn xuống cuối cây bút, viết soạt soạt lên giấy.
Viết xong cách khác ấy, cậu cầm chiếc điện thoại bên cạnh lên, mở khóa, chuẩn bị gửi gì đó, nhưng ngón tay lại khóa màn hình, rồi xoay xoay chiếc điện thoại trong lòng bàn tay. Ánh mắt cậu nhìn tờ A4 đầy kín bước giải, cậu khẽ cắn má, rồi lại mở khóa màn hình.
Thịnh Dạng giơ điện thoại lên chụp một tấm tờ A4, mở WeChat tìm đến ảnh đại diện “Axit Kiềm Muối”, vừa định gửi ảnh qua đó thì...
Đúng lúc này, bên ngoài truyền đến tiếng mở cửa phòng—
Lộ Gia Mạt cầm cốc nước mở cửa phòng mình, đi ra phòng khách.
Cô đứng trước quầy bar, ngón tay vừa nhấn nút lấy nước nóng trên máy lọc nước, đúng lúc này, cửa chống trộm đột nhiên mở ra, Lộ Thành Hòa kéo vali bước vào từ bên ngoài.
Cha con họ đều không ngờ giờ này sẽ gặp nhau ở phòng khách, bốn mắt nhìn nhau một lúc, cả hai đều hơi ngẩn người ra.
Lộ Thành Hòa đặt vali xuống, lên tiếng trước: “Chưa ngủ à?”
Lộ Gia Mạt gật đầu, thấy cốc nước đã đầy tám phần, ngón tay lại nhấn nút thêm một chút nữa.
“Dạo này học hành thế nào? Cũng hơn một tháng rồi, quen với trường mới chưa?”
“Cũng được ạ.” Lộ Gia Mạt thật sự vẫn chưa biết phải sống chung thế nào với Lộ Thành Hòa. Dù đã ở chung, nhưng họ gặp nhau kiểu ba ngày thì hai ngày không, cô bưng cốc nước lên, chỉ muốn nhanh chóng về phòng mình.
Nhưng Lộ Thành Hòa vẫn chưa nói hết lời. Giữa đêm khuya, họp xong lại bay chuyến bay muộn về, bản thân ông cũng đã mệt rã rời, vì vậy giọng và thái độ mang theo chút uy nghiêm của một người làm cha: “Bố xem điểm thi tháng vừa rồi và bài kiểm tra tuần của con, so với trước đây vẫn có chút chênh lệch. Đề thi Bắc Kinh không phải dễ hơn sao? Sao điểm của con vẫn không tăng?”
Lộ Gia Mạt khựng bước chân lại, nhìn Lộ Thành Hòa. Trong lòng cô thật ra có rất nhiều lời muốn nói, nhưng khi định nói ra, cô lại cảm thấy những lời ấy đều giống như đang biện minh cho chính mình. Cô biết suy nghĩ của bố mẹ, cũng biết họ làm việc rất vất vả.
Lộ Gia Mạt khẽ siết chặt cốc nước, mím môi, giọng nói không cao không thấp: “Con biết rồi, con sẽ cố gắng cải thiện sớm.”
“Dù sao thì con phải tự biết điểm số của mình thế nào, đừng nghĩ qua đây đề thi dễ hơn thì được lơ là.” Lộ Thành Hòa cúi đầu trả lời vài tin nhắn trên chiếc điện thoại, rồi lại gọi cô, “Đúng rồi, mấy hôm trước mẹ con gọi cho bố cũng hỏi về điểm của con. Bình thường có thời gian thì con nên hiểu chuyện một chút, liên lạc với mẹ nhiều hơn. Bố và mẹ con đã ly hôn rồi, nhưng bố mẹ vẫn mãi là cha mẹ của con, chuyện này không liên quan đến quyền nuôi dưỡng, huyết thống không thể nào cắt bỏ được, con hiểu không?”
“Con có gì mà không hiểu?” Lộ Gia Mạt nhìn thẳng Lộ Thành Hòa, hỏi lại. Sắc mặt cô lạnh tanh, giọng nói càng tệ hơn, lửa giận trong lòng hoàn toàn không thể nén nổi: “Con còn phải hiểu chuyện thế nào nữa?”
Lộ Thành Hòa chưa từng thấy Lộ Gia Mạt như vậy, tay đang cầm điện thoại, nhìn cô sững sờ: “Bố chỉ nói với con vài câu, con đã…”
Lộ Gia Mạt không muốn nghe thêm bất cứ lời nào nữa, cũng không muốn nhìn ông, cô quay người về phòng mình, đóng sầm cửa lại.
Tiếng đóng cửa vang vọng trong phòng khách một hồi lâu.
Thịnh Nhuế mở cửa phòng ngủ chính bước ra. Bà thoạt tiên nhìn cánh cửa phòng ngủ phụ đang đóng chặt, lại nhìn sang Lộ Thành Hòa vẫn còn đang đứng ngây người ra đó. Bà kéo chặt chiếc khăn choàng đang khoác trên vai, đi đến máy lọc nước, rót cho ông một cốc rồi đưa qua: “Anh cũng đáng đời, có bản lĩnh chọc cho Gia Mạt vốn ngoan ngoãn như vậy nổi giận.”
“Anh nói sai câu nào à?” Lộ Thành Hòa nhận lấy cốc nước, bản thân ông còn cảm thấy hơi tủi thân: “Con bé và mẹ nó, rồi bên nhà mẹ nó, quan hệ tệ đến mức không thể hòa giải được rồi, em biết không? Anh bảo nó liên lạc với mẹ nhiều hơn thì có gì sai?”
Thịnh Nhuế không hùa theo ý ông ấy, ngược lại còn trách: “Thì cũng là chuyện của người lớn chứ sao. Cũng giống như anh, vừa về đến nhà đã tra hỏi thành tích, rồi truy vấn vì sao nó không hiểu chuyện, có ông bố nào làm vậy không? Nó chuyển trường đến đây, ở trường học thế nào, môn nào khó theo kịp, thầy cô bạn bè ra sao, khẩu vị ăn uống, rồi khí hậu, không khí có quen không, sao anh chẳng hỏi lấy dù chỉ nửa câu?”
Sắc mặt Lộ Thành Hòa khựng lại, miệng lập tức ngậm chặt lại, như bị chọc đúng tim đen, một hồi lâu chẳng nói gì.
Trong phòng làm việc, Thịnh Dạng cúi đầu nhìn ảnh đại diện WeChat của Lộ Gia Mạt, tiếng cãi vã ngoài phòng khách cậu đều nghe rõ mồn một.
Gió lớn ngoài cửa sổ quần quật dữ dội, cơn mưa đã tạnh được vài tiếng giờ lại kéo đến, rào rào đập xuống.
Màn hình điện thoại vì để lâu nên đã tự động khóa. Tay Thịnh Dạng đang xoay bút dừng lại, cậu vươn tay mở khóa lần nữa.
Đến cuối cùng, tấm ảnh chụp cách giải khác đó cũng chưa gửi đi.
–
Sáng hôm sau, mưa tạnh.
Trường Trung học Phụ thuộc sắp xếp xe đưa đón tập trung, chở học sinh dự thi đến điểm thi, Trần Kỳ phụ trách dẫn đội, còn tự bỏ tiền túi ra mời cả xe ăn sáng.
Lộ Gia Mạt đứng ở điểm dừng nơi xe buýt đỗ, nhận hộp sữa tươi ba nghìn đồng và chiếc bánh mì mua ở siêu thị Chiếu Lan Viện mà Trần Kỳ đưa cho, lễ phép nói: “Cảm ơn thầy.”
Trần Kỳ xua tay bảo cô đừng khách sáo: “Em thi tốt một chút là xem như cảm ơn thầy rồi.”
Lộ Gia Mạt ngoan ngoãn gật đầu, bước lên xe.
Đới Du đã ngồi sẵn trên xe, thấy cô thì vẫy tay. Lộ Gia Mạt đi đến, Đới Du nhấc chân nhường chỗ để cô vào ngồi cạnh cửa sổ.
Bình thường Lộ Gia Mạt đã rất yên tĩnh, hôm nay lại càng im lặng đến mức chẳng buồn mở miệng. May mà Đới Du cũng không phải người nhiều lời, ngồi xuống rồi thì mỗi người đều lấy tài liệu của mình ra để xem.
Thịnh Dạng đến trễ hơn cô vài phút. Tóc cậu rối bù, sống mũi đeo một chiếc kính gọng đen, trên mặt còn đeo khẩu trang, trong tay ôm hộp sữa và chiếc bánh mì, bộ dạng uể oải, mệt mỏi, vừa lên xe đã hắt hơi một cái.
Lộ Gia Mạt nghe thấy âm thanh đó thì vô thức ngẩng đầu lên, hai người đối diện trực diện, ánh mắt không lệch một ly nào.
Da cậu ấy quá trắng, lúc này đuôi mắt hơi ửng đỏ, không biết là vì chưa tỉnh ngủ, hay là do cái hắt hơi lúc nãy.
Lạ thật, cậu ấy bị cảm rồi sao? Hôm qua chẳng phải vẫn khỏe sao? Nhưng cậu ấy bị cảm thì cứ bị cảm, sao đột nhiên lại đeo kính? Chẳng lẽ bị cảm cúm còn ảnh hưởng cả thị lực sao?
Lộ Gia Mạt bực bội, trong lòng lầm bầm một hồi rồi thu ánh mắt lại, cũng chẳng để tâm thêm.
Ánh mắt Thịnh Dạng dừng lại trên người cô thêm hai giây, cúi đầu kéo khẩu trang lên cao một chút, rồi mới khom người, lảo đảo dựa vào ghế ngồi ở hàng phía sau, cạnh cửa sổ.
Mấy hàng ghế xung quanh đó, đám con trai nhìn thấy bộ dạng ốm yếu thiếu sức sống của cậu thì hả hê đến mức suýt lật tung cả nóc xe—
Trình Duệ lên tiếng đầu tiên, vẻ mặt phấn khởi: “Dạng à, cậu là cố ý bị cảm trước giờ thi để tạo phúc cho nhân gian sao?”
Một cậu tên Từ Lãng Tình còn giả vờ sụt sùi khóc lóc: “Trời ơi, quen cậu lâu thế rồi, không ngờ cậu còn có lương tâm kiểu này. Anh đây thực sự quá xúc động, đúng là hy sinh bản thân vì đại cuộc mà.”
“Không sao.” Bạn cùng bàn thân thiết của cậu – Thẩm Tử Quân còn trực tiếp vỗ vai cậu một cái, vẻ mặt đúng kiểu miệng lưỡi chua ngoa: “Thi trượt cũng không sao, mấy anh em bọn tôi sẽ thay cậu chinh phục môn Toán.”
Thịnh Dạng ngồi lệch trên ghế, lưng dựa lười biếng nửa người vào cửa sổ, mí mắt rũ xuống. Dù đeo kính và khẩu trang nhưng vẫn bày ra được cái dáng vẻ rất thiếu đòn: “Thế cược đi.”
“Đệt.” Trình Duệ không chịu nổi sự kích thích, “Cược thì cược, ai thi thấp điểm nhất thì làm cháu.”
Mấy người khác lập tức phụ họa, bảy mồm tám miệng bàn tán loạn xạ về tiền cược.
Thịnh Dạng nghe bọn họ chém gió mà tâm trí không ở đó. Cậu hơi nghiêng đầu, khẽ nhấc mí mắt lên, kín đáo liếc nhìn người ngồi phía trước.
Từ góc của cậu, thật ra chỉ thấy được nửa khuôn mặt nghiêng của Lộ Gia Mạt, cô cúi đầu, nghiêm túc xem đề thi. Không biết kiểu ôm chân Phật vào phút cuối này có được mấy điểm, cậu nghĩ.
Nhưng trời hôm nay âm u nặng nề, đèn trên xe bật sáng, mí mắt cô ấy lại đỏ sưng rõ rệt, thật sự nổi bật.
Nhìn chằm chằm hai ba giây, Thịnh Dạng ép mình phải dời mắt đi, nhưng chẳng mấy chốc, trong lòng như bị mèo cào, lại không nhịn được quay sang nhìn.
Kết quả chẳng đỡ hơn chút nào, lại càng bị cào dữ dội hơn. Trong đầu cậu đột nhiên hiện lên cảnh tượng ba giờ sáng hôm qua, khi cậu ra ngoài rửa mặt, ánh đèn từ phòng đối diện vẫn còn hắt ra dưới khe cửa.
Cậu không nhịn được lầm bầm trong lòng: Không phải chứ, cô ấy thật sự khóc đến ba giờ sáng luôn sao? Có chuyện gì to tát đâu chứ? Chẳng phải chỉ cãi nhau với bố một trận thôi à?
Trần Kỳ ở cửa trước thấy đã phát sữa và bánh mì gần hết thì lên xe điểm danh, bảo tài xế cho xe chạy.
Đám nhóc bên cạnh vẫn chưa chịu hạ nhiệt, tiền cược từ đôi giày bóng rổ phiên bản giới hạn mới ra lại biến thành máy Xbox, rồi vì có đứa là fan Sony nên không được, vẫn ồn ào không ngừng.
Nhưng càng như vậy, Lộ Gia Mạt bên hàng ghế phía trước lại càng im lặng. Từ lúc cậu lên xe tới giờ, hình như cô chưa nói câu nào. Bên cạnh cô, Đới Du còn trò chuyện đôi ba câu với bạn ở ghế sát lối đi.
Thịnh Dạng cũng chẳng tham gia vào sự hỗn loạn ấy. Lông mi cậu rũ xuống, cúi đầu nghịch chiếc hộp AirPods, mở ra “tách” một tiếng rồi lại “tách” đóng vào.
Màn hình điện thoại vì động tác lặp đi lặp lại mà sáng lên rồi tắt đi, hiện lên dòng chữ đã kết nối.
Đến lần thứ tư rồi, chắc bản thân chiếc tai nghe cũng sắp phát bực.
Còn cậu thì hoàn toàn không tự nhận ra, trong lòng chỉ vẩn vơ một điều: Vậy ra cô ấy đến giờ vẫn còn không vui sao?
Lần thứ năm, “tách”, lại “tách”, hộp lại mở rồi lại đóng, màn hình sáng rồi lại tối.
Thịnh Dạng siết chặt hộp tai nghe vào lòng bàn tay, đột nhiên đổi tư thế, người hơi nghiêng về phía trước, tay kia không nhịn được khẽ gõ một cái vào lưng ghế phía trước.
Lộ Gia Mạt đặt tập đề thi lên đùi, theo phản xạ quay đầu lại.
Thịnh Dạng cứ thế nghiêng người về phía cô, cúi thấp, chẳng đầu chẳng đuôi khẽ nói: “Muốn tai nghe không?”
Hả? Lộ Gia Mạt chưa kịp phản ứng, vẻ mặt hơi ngạc nhiên, còn chưa mở miệng.
Thịnh Dạng hình như cũng chẳng chờ cô trả lời, đã ném chiếc AirPods qua rồi. Cô mơ hồ không hiểu, mở hộp ra, rồi đeo tai nghe vào.
Điện thoại của Lộ Gia Mạt để trong cặp sách, tai nghe tự động kết nối với điện thoại của Thịnh Dạng.
Lạ thật, rốt cuộc Thịnh Dạng muốn làm gì vậy? Lộ Gia Mạt vẫn còn nghi hoặc, mặt hướng ra phía cửa sổ, định quay đầu lại hỏi cậu.
Thì đúng lúc đó, trong tai nghe vang lên đoạn nhạc dạo đầu của một bản nhạc —
Lúc ấy cửa kính xe hé mở, gió sớm lành lạnh thổi vào.
Chiếc xe buýt lững thững chạy trong dòng xe cộ kẹt cứng mãi không dứt, mây thấp sà xuống, như thể còn đang ủ một cơn mưa lớn.
Cánh tay Thịnh Dạng tùy ý gác lên mép cửa sổ, tóc mái trước trán bị gió thổi hơi rối bù, cậu cũng lười để ý, ánh mắt nhàm chán từ cảnh vật ngoài phố lại dời sang màn hình điện thoại đang sáng.
Trong điện thoại, ứng dụng phát nhạc vẫn đang chạy, lời bài hát từng câu từng câu trôi xuống —
“
Tôi là—một chú mèo, chú mèo ngôi sao vui vẻ, quanh tôi toàn bong bóng, là những ký hiệu của âm nhạc,
Tôi là một chú mèo, mang đến náo nhiệt cho cậu, cùng nhau nhảy múa, chỉ cần cậu vui là được…
”
Lộ Gia Mạt ngồi hàng ghế trước, mắt vẫn nhìn vào tập đề thi trên đùi, đến đoạn điệp khúc lần thứ hai thì cô không nhịn được cong môi, rồi khẽ bật cười.
Tên Thịnh Dạng này, cái kiểu ngầu lòi của cậu ấy, chẳng lẽ bình thường tai nghe của cậu ấy toàn mở mấy bài hát thiếu nhi thế này sao?
Còn người ngồi hàng ghế sau cô thì liếc nhìn bóng phản chiếu trên cửa sổ phía trước, trong lòng nghĩ: cuối cùng cô ấy cũng cười rồi.