Tình cảm của cậu ấy quá rõ ràng

Hôm Nay Hôm Nay Sao Lấp Lánh

Tình cảm của cậu ấy quá rõ ràng

Hôm Nay Hôm Nay Sao Lấp Lánh thuộc thể loại Linh Dị, chương 34 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau khi truyền xong ba chai dịch, Lộ Gia Mạt cùng Thịnh Nhuế trở về nhà. Cô ngủ một giấc đến tận trưa trong phòng, mãi đến tiết thứ ba buổi chiều mới quay lại trường.
Lúc đó lớp họ đang làm bài kiểm tra tuần môn Sinh. Thầy giáo Tôn Lỗi không có mặt, lớp trưởng môn Sinh là Cố Tinh Triết kéo ghế ngồi trên bục giảng, vừa giải đề vừa trông coi lớp.
Khâu Quả thấy cô đến, rất ngạc nhiên, vội dịch chân sang một bên nhường chỗ cho cô, hạ giọng nói: “Không phải xin nghỉ rồi sao? Sao còn đến?”
“Ở nhà cũng phải làm đề thôi, trong lớp thì có không khí học tập hơn.” Lộ Gia Mạt nhìn chồng bài tập và đề kiểm tra sáng nay cô vắng mặt chất đống trên bàn, sắp xếp lại bỏ vào ngăn bàn, mở hộp bút, thử bút rồi lấy đề kiểm tra tuần môn Sinh ra, bắt đầu làm bài.
Khâu Quả tròn mắt nhìn cô, lắc đầu: “Mình thật sự bái phục mấy người học giỏi như cậu đấy.”
Bốn mươi lăm phút sau, chuông tan học vang lên, bài kiểm tra được chuyền từ cuối lớp lên đầu.
Bạn ngồi bàn trước quay lại cùng Khâu Quả và Lộ Gia Mạt đối chiếu đáp án. Mao Hội Văn ở dãy bên cạnh giơ điện thoại về phía họ: “Quả Tử ơi, xem nhóm chat đi, mình vừa chia sẻ đơn trà sữa ghép, chọn nhanh để mình đặt luôn.”
Khâu Quả vội cầm điện thoại xem, hỏi Lộ Gia Mạt: “Gia Mạt, cậu uống gì?”
Lộ Gia Mạt lắc đầu, cúi xuống tìm mấy đề vừa nhét vào ngăn bàn, có vài tờ đã được chấm, cô muốn xem lại những lỗi sai: “Mình không uống.”
“Vậy tối ăn gì? Vào căn tin hay ra ngoài?”
“Gọi đồ ăn ngoài đi.” Lộ Gia Mạt lật đến hai bài Hóa đã được chấm điểm.
“Vậy xem nào.” Khâu Quả chọn xong trà sữa, bắt đầu lướt đồ ăn khác, mắt liếc sang đề trong tay Lộ Gia Mạt: “Đề này được đổi với lớp A1 để chấm bài, sáng nay vừa chữa bài vừa chấm, hai câu cuối khá khó, cậu xem có làm sai không.”
Cô vừa nói vừa tìm đề của mình, định đưa cho Lộ Gia Mạt xem.
Lộ Gia Mạt nhìn theo các bước giải, không nói gì. Cô nhận ra nét chữ này.
Buổi tự học ngắn hôm đó kết thúc, Khâu Quả ra cổng trường lấy đồ ăn đã đặt, quay lại cùng Uông Minh Phi và Thịnh Dạng.
Lộ Gia Mạt lúc đó đang gục trên bàn. Khâu Quả đi đến chỗ Mao Hội Văn chia trà sữa cho cô ấy. Uông Minh Phi đi thẳng đến bàn Lộ Gia Mạt, đưa đồ ăn cho Thịnh Dạng cầm, rồi tự mình dọn hai chồng sách trên bàn của Khâu Quả và Lộ Gia Mạt sang bàn phía trước.
Nghe tiếng động, Lộ Gia Mạt ngẩng đầu khỏi cánh tay đang gối. Cô nhìn thấy Thịnh Dạng trước tiên, không hiểu sao trong đầu lại hiện lên cảnh tượng buổi sáng ở bệnh viện, cùng với đầu ngón tay chai sần và lòng bàn tay của cậu ấy.
Cô lập tức thu ánh mắt, ngón tay nắm chặt cây bút trên bàn, cơ thể hơi gượng gạo, ngồi thẳng hơn một chút.
Uông Minh Phi vô tư đẩy Thịnh Dạng vào ngồi ở bàn phía trước Lộ Gia Mạt, còn mình ngồi vào ghế trước Khâu Quả.
Thịnh Dạng bình thản đi vào ngồi xuống, như thể chuyện sáng nay chưa hề xảy ra.
Mà chuyện sáng nay đúng là giống một sự cố, có lẽ cô đã nghĩ nhiều. Lộ Gia Mạt buông bút, kéo đồ ăn về phía mình.
Cô và Khâu Quả gọi bánh bao chiên cùng súp miến, tạm coi là thanh đạm. Uông Minh Phi thì gọi cơm trộn cay đỏ rực. Túi đồ ăn của Thịnh Dạng rõ ràng không cùng chỗ với Uông Minh Phi, Lộ Gia Mạt thấy cậu ấy lấy ra bốn hộp: một bát cháo, một bát canh, một phần bánh hấp, cùng một đĩa rau cải luộc.
Ánh mắt Lộ Gia Mạt khựng lại, động tác xé gói đũa thìa chậm hẳn.
“Thịnh Dạng, hôm nay cậu ăn thanh đạm thế?” Khâu Quả vừa ngồi xuống, nhìn một loạt đồ ăn trước mặt cậu ấy mà hỏi.
Uông Minh Phi “ha ha” cười hai tiếng, cố tình giúp Thịnh Dạng che giấu: “Hôm nay cậu ấy chỉ muốn ăn nhạt thôi.”
Thịnh Dạng mở hộp đồ ăn, chú ý đến ánh mắt của Lộ Gia Mạt, cậu ấy ngẩng lên nhìn cô, tự nhiên hỏi: “Cậu ăn không? Đổi với tôi.”
Nếu là trước kia, Lộ Gia Mạt có lẽ sẽ bỏ qua, nhưng bây giờ… Ngón tay cô siết lấy đôi đũa, cúi đầu tránh ánh mắt cậu ấy, không biết phải nói gì. Cô hiểu những món này là Thịnh Dạng gọi cho mình, cũng hiểu ý tốt của cậu ấy, nhưng lại không biết phải đón nhận tấm lòng này ra sao.
May là Thịnh Dạng cũng chẳng đòi cô trả lời. Tâm trí cậu ấy vẫn đặt vào tình trạng sức khỏe của cô, ánh mắt lướt qua gương mặt, thấy sắc mặt cô vẫn trắng bệch, môi chẳng có chút máu, trong lòng liền cảm thấy bực bội.
Hơn nữa, cô còn chẳng chịu ăn uống tử tế, cầm đũa gẩy gẩy trong bát, khó khăn lắm mới cắn một miếng, nhai mãi mới nuốt. Đây đâu phải là ăn cơm, rõ ràng như đang nuốt thuốc độc.
“Không có khẩu vị à?” Thịnh Dạng thấy mười phút rồi cô vẫn chưa ăn được mấy miếng, lên tiếng hỏi.
Lộ Gia Mạt gật đầu. Thịnh Dạng đẩy bát canh còn nguyên sang phía cô: “Vậy uống chút canh đi. Không muốn ăn cũng phải cố ăn một chút, ăn xong mới uống thuốc được.”
Lộ Gia Mạt nhìn bát canh, không cử động. Thịnh Dạng thấy vậy càng sốt ruột, người hơi nghiêng về phía trước, đưa tay sờ trán cô, rồi lại sờ trán mình để so sánh nhiệt độ: “Vẫn còn nóng, sốt chưa hạ hẳn. Sao không ở nhà nghỉ ngơi cho khỏe, đến trường làm gì chứ?”
Giọng cậu ấy có vẻ gấp gáp, không khí sắp trở nên khó xử. Uông Minh Phi nhìn Thịnh Dạng rồi nhìn Lộ Gia Mạt, vội chen vào: “Tuần sau là thi giữa kỳ rồi, căng thẳng một chút cũng đúng thôi. Mọi người ai mà chẳng nói, càng lên cao càng khó. Gia Mạt bây giờ đúng là đang vất vả.”
Khâu Quả cũng phụ họa: “Đúng đó, thi giữa kỳ quan trọng lắm.”
Thịnh Dạng mím môi không nói, sắc mặt rõ ràng không hề vui vẻ.
Lộ Gia Mạt cũng im lặng, nhưng cô cảm nhận được cảm xúc của cậu ấy: sốt ruột là thật, quan tâm cũng là thật. Hai ba giây sau, cô ngẩng lên nhìn cậu ấy một cái.
Thịnh Dạng đúng là chẳng có tiền đồ gì, bị ánh mắt đó của cô nhìn một cái liền mất hết khí thế, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy khó chịu, cuối cùng chỉ lẩm bẩm một câu: “Cứ học đến chết đi.”
Sau đó Lộ Gia Mạt ăn được nhiều hơn một chút, dù vẫn không có khẩu vị, nhưng cũng không khó khăn như lúc đầu, bát canh cũng không từ chối uống.
Mười lăm phút sau, bốn người ăn xong, Thịnh Dạng dọn dẹp các hộp cơm, gom lại bỏ vào túi, xách ra ngoài vứt bỏ.
Uông Minh Phi nhanh chân đi theo, ra khỏi cửa lớp, cậu ta ngoái đầu nhìn Lộ Gia Mạt trong lớp, rồi quay lại nhìn Thịnh Dạng. Cậu ta vốn định nói rằng vừa rồi Thịnh Dạng biểu hiện hơi rõ ràng quá, thích Lộ Gia Mạt lộ liễu như vậy, người nào tinh ý một chút đều có thể nhìn ra, nhưng lời đến miệng lại nuốt xuống.
Trong lớp, Lộ Gia Mạt đang dùng khăn giấy lau bàn, Khâu Quả đứng dậy, đi lên bàn phía trước dọn dẹp chồng sách của họ.
Lộ Gia Mạt chưa lau xong, Khâu Quả đã đặt sách lên mép bàn, vừa chờ vừa nói: “Thịnh Dạng đối xử với cậu thật sự rất tốt. Mình cũng muốn có một người anh trai như vậy, tiếc là chỉ có thằng em trai phiền phức.”
Nói được nửa câu, Khâu Quả thấy bên cạnh cốc nước có một chiếc điện thoại: “Ơ? Đó là điện thoại của Thịnh Dạng sao?”
Lộ Gia Mạt nhấc cốc nước ra, định xem điện thoại của ai. Màn hình cảm ứng sáng lên, hiện ra vài ảnh thu nhỏ mà hệ thống tự động hiển thị. Trong đó có một tấm là bóng lưng cô đang mang đàn cello, không biết cậu ấy chụp từ khi nào.
“Là của Thịnh Dạng à?” Khâu Quả đặt sách xuống, cúi đầu hỏi.
Lộ Gia Mạt ngẩn người ra, vội vàng tắt màn hình: “Đúng vậy.”
Vì ảnh hệ thống hiện ngẫu nhiên, mỗi lần hiển thị khác nhau, nên khi Thịnh Dạng quay lại tìm điện thoại cũng không phát hiện ra điều gì bất thường.
Tối hôm đó, Lộ Gia Mạt không tham gia tiết tự học thứ ba, được Thịnh Nhuế đưa đến bệnh viện tiếp tục truyền nước.
Cô cố ý truyền bằng tay trái, tay phải cầm bút, đề thi trải trên chiếc ghế mà Thịnh Nhuế đã mượn bằng thẻ nhân viên.
Phòng truyền dịch buổi tối đông hơn nhiều so với lúc rạng sáng. Thịnh Nhuế vốn ngồi cạnh cô, sau nhường chỗ cho người khác đang cần, rồi đứng sang một bên. Nhưng chẳng bao lâu, một đồng nghiệp cũ vừa tan ca, cầm áo blouse trắng đến trò chuyện, bà lại bị kéo đi mất.
Bên cạnh Lộ Gia Mạt ngồi một ông lão tóc bạc. Có lẽ ông thấy ngồi truyền dịch quá nhàm chán, xem video một lúc rồi vươn cổ nhìn cô làm bài tập, còn cảm thán kể chuyện học hành mấy chục năm trước của mình, gian khổ chẳng khác nào phiên bản hiện đại của Tống Đông Dương Mã Sinh Tự.
Lộ Gia Mạt vốn đầu óc đã không tỉnh táo, bị ảnh hưởng càng thêm rối bời.
Cô nhìn chằm chằm vào đề bài, ép mình tập trung viết. Viết rồi viết, thật sự nhập tâm. Không biết có phải vì quá chuyên chú, cô cảm thấy thời gian truyền dịch buổi tối trôi qua nhanh hơn trước.
Chưa đến mười hai giờ đêm, Thịnh Nhuế lái xe đỗ dưới lầu, cùng Lộ Gia Mạt đi lên, trở về căn hộ 502.
Thịnh Nhuế đặt túi xách và hai chùm chìa khóa xuống, nói với Lộ Gia Mạt: “Đi tắm nhanh đi, muộn rồi đấy.”
Lộ Gia Mạt khẽ “ừ” một tiếng, trở về phòng đặt cặp xuống, cầm bộ đồ ngủ rồi vào nhà vệ sinh tắm nhanh, sau đó lại chui tọt vào phòng.
Lúc ấy ngoài phòng khách, Thịnh Nhuế và Thịnh Dạng đang nói chuyện. Thịnh Nhuế nói cuối tuần ba của cậu ấy sẽ về, dặn cậu ấy nhớ về Đông Thành một chuyến. Thịnh Dạng nói ông nội tối qua cũng đã nhắc rồi, Thịnh Nhuế lại dặn dò đừng gây cãi vã.
Trong phòng Lộ Gia Mạt rất yên tĩnh, cửa sổ đóng chặt, còn khóa trái, rèm cũng kéo kín mít, không một tia sáng nào lọt vào. Tiếng bước chân, tiếng nói chuyện bên ngoài trong căn nhà cũ kỹ này nghe rất rõ, nhưng cô chẳng phân biệt được họ nói gì, như thể tâm trí cô tự động chặn lại những âm thanh đó.
Cô nằm thẳng trên giường, tay đặt cứng đờ hai bên, mắt mơ hồ nhìn trần nhà. Trong đầu cô rối bời: Thịnh Dạng có thích cô không? Cậu ấy bắt đầu thích cô từ khi nào?
Hàng loạt hình ảnh ùa về trong tâm trí.
Dưới ngọn đèn đường cũ kỹ trong khu tập thể, cậu ấy cúi đầu ngượng ngùng hỏi cô đã kết bạn chưa; trên xe buýt đi thi đấu, cậu ấy từ ghế sau ném tai nghe cho cô nghe nhạc thiếu nhi; sau cuộc thi chạy 3000m, cậu ấy kiên nhẫn kéo cô đi chậm lại; ở bến xe buýt trong gió lạnh cuối thu, cậu ấy lặng lẽ đứng cạnh cô; còn có lời chúc mừng sinh nhật đầu tiên mà cậu ấy vội vã chạy về để gửi; trận tuyết đầu tiên ở Bắc Kinh…
Những điều có thể giải thích được, hay những điều không thể giải thích được, giờ đây đều có câu trả lời.
Lộ Gia Mạt chợt nhận ra, trong thành phố xa lạ này, tình thân thiếu vắng, sách vở mới lạ, môi trường giao tiếp hoàn toàn khác, đều là cậu ấy bằng cách tự nhiên nhất đã đồng hành cùng cô thích nghi, cẩn thận lấp đầy những khoảng trống đó.
Là thích phải không? Chắc chắn là thích rồi? Nhất định là thích mình rồi.
Cô bất chợt xoay người, vùi chặt mặt vào gối. Ngực bị ép chặt, miệng và mũi cũng bị đè, thời gian trôi từng giây, hơi thở ngày càng ngột ngạt, đến khi không chịu nổi nữa mới ngẩng đầu lên.
Cằm cô tì lên gối, hai tay ôm chặt gối, đầu óc vẫn rối loạn. Cô thật sự, thật sự hoàn toàn không biết phải làm sao bây giờ.