Hôm Nay Hôm Nay Sao Lấp Lánh
Chương 45: "Chúc em ngủ ngon, muốn nói trực tiếp với em."
Hôm Nay Hôm Nay Sao Lấp Lánh thuộc thể loại Linh Dị, chương 45 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tối nay đúng là oi bức thật, Uông Minh Phi đang ngồi ở quán nướng vỉa hè với mấy thằng anh em.
Cậu ta vừa khoe với Vạn Tư Tư trận bóng buổi chiều đánh với Thịnh Dạng lợi hại cỡ nào, toàn nhờ cậu ta xoay chuyển tình thế, ngửa cổ uống cạn một cốc bia, rồi cầm điện thoại lướt xem tin tức bạn bè. Mùa hè mà, xem phim, đi du lịch, khoe đồ ăn ngon là những hoạt động thường thấy.
Cậu ta lướt liền ba bốn bài đăng tương tự. Đang định lướt qua bài thứ năm, đăng vé xem phim với hình rạp chiếu thì cảm giác có gì đó không ổn, ngón tay lại kéo về để xem kỹ.
Cậu ta cứ ngỡ mình hoa mắt, nhìn kỹ lại ảnh đại diện và tên người đăng, thốt lên: “Má?!”
“Gì đấy, gì đấy?” Mấy đứa bạn cùng chụm đầu nhìn theo.
Bức ảnh của WJTMSH này chụp cũng thật ngầu. Trong rạp chiếu phim, ánh đèn mờ xuống, thùng bắp rang và ly coca đặt hơi xa ống kính, bên dưới còn lờ mờ hai tấm vé xếp chồng lên nhau một nửa, chỉ để lộ một phần cổ tay trắng lạnh đặt hờ trên tay vịn và mép giày thể thao dưới ghế. Cả bức ảnh tạo cảm giác mờ ảo, ám chỉ có hai người đi xem cùng, nhưng đối phương là ai, xem phim gì thì hoàn toàn không thấy rõ.
“Mẹ nó chứ, mới đó mà đã khoe khoang kinh vậy?!”
“Cũng có thể đăng cho oai thôi, nhưng cái tay đặt như thế kia thì năm phút đã bao nhiêu lượt thích rồi.”
…
Còn Thịnh Dạng, người vừa bị gán mác “làm màu thành công”, lúc này đang đứng cùng Lộ Gia Mạt ở trạm xe buýt cách trung tâm thương mại vài mét, đang chờ xe.
Có lẽ vì trời nóng, trạm xe gần như không có mấy người.
Thịnh Dạng đăng xong bài viết ở chế độ bạn thân trên Moments liền khóa màn hình. Vai cậu nghiêng tựa vào bảng quảng cáo ở trạm xe, một tay đút túi quần, nghiêng đầu nhìn chiếc xe buýt đang chạy tới phía trước. Không phải tuyến họ cần đi, cậu thu tầm mắt lại, chẳng buồn rầu cũng chẳng lười biếng mà quay đầu nhìn Lộ Gia Mạt vẫn đang cầm điện thoại nhắn tin.
Cậu hơi hối hận, cảm giác câu hỏi ban nãy vẫn hơi vội vàng, đúng kiểu đầu óc nóng lên là nói bừa hết.
Khâu Quả vừa nghe được một chuyện hóng mới, đang nôn nóng muốn kể cho Lộ Gia Mạt.
Một trong hai nhân vật chính là người lớp A1. Lộ Gia Mạt hỏi người bên cạnh đang vô thức xoay điện thoại, với vẻ mặt như đang suy nghĩ điều gì đó: “Diêu Tiện theo đuổi Kỷ Tư Văn lớp các anh thật sao?”
“Ai cơ?”
Thịnh Dạng đang nghĩ xem mình có ưu thế gì, phân tích tới đâu rồi, hai cái tên chợt lướt qua, cậu còn chẳng kịp phản ứng, đúng là không rành mấy chuyện con gái bên đó. Trong đầu cậu còn cố lục lọi ký ức, “Chưa từng nghe nói. Các em nghe Diêu Tiện tự kể sao?”
“Khâu Quả phân tích.”
Lộ Gia Mạt kể lại những lời Khâu Quả nói cho Thịnh Dạng, nhưng trọng tâm của người kia hơi lệch lạc.
Động tác xoay điện thoại của Thịnh Dạng dừng lại, dùng giọng điệu như đang xin chỉ giáo: “Hẹn hò ở phòng kín thì sẽ không bị coi là quê mùa nữa à?”
Lộ Gia Mạt nghĩ một chút. Về vụ này cô không có ý kiến gì, nhưng Khâu Quả từng có thời gian nghiện phòng kín và chơi các bản kịch, từng say mê hai thứ này một thời gian ngắn. Cô khách quan nói: “Nếu chơi giỏi, sẽ thấy cậu ấy khá lợi hại.”
Dưới ánh mắt chăm chú của Thịnh Dạng, cô chớp mắt, nói: “Em không thích phòng kín.”
“Ồ.”
Vậy thì không sao rồi.
Thịnh Dạng cúi đầu tiếp tục nghĩ, cậu trông cũng được chứ? Có thể coi là hợp gu thẩm mỹ số đông chứ? Thành tích cũng thuộc dạng đứng đầu? Đầu óc cũng tạm được. Cậu còn biết nấu ăn, điểm này nói ra cũng không mất mặt. Thể thao cũng tốt, sở thích khá rộng, em ấy thích gì, muốn làm gì cậu đều có thể cùng tham gia.
Thịnh Dạng ngước mắt nhìn Lộ Gia Mạt đang cúi đầu gõ tin nhắn, lơ đãng nghĩ xem phải giới thiệu bản thân với em ấy một cách tự nhiên như thế nào.
–
Khoảng mười giờ, Lộ Thành Hòa về đến nhà, có lẽ vì mai phải đi công tác, cũng có thể vì uống chút rượu, tình cha con trỗi dậy, nhất quyết kéo Lộ Gia Mạt lại tâm sự.
Tâm sự gần hai tiếng đồng hồ, Lộ Gia Mạt bị bố nói đến mức buồn ngủ rũ rượi.
Về phòng, cô thấy Khâu Quả lại gửi thêm một loạt tin nhắn.
[Quả Quả Không Ăn Quả: ?]
[Quả Quả Không Ăn Quả: Tối nay sao mà náo nhiệt thế]
[Quả Quả Không Ăn Quả: Bài đăng trên Moments của Thịnh Dạng là có ý gì thế? Cậu có tin tức nội bộ không?]
[Quả Quả Không Ăn Quả: Cậu ấy đi xem phim với ai vậy?]
[Quả Quả Không Ăn Quả: Đây là ý nói mình không còn độc thân nữa hả?]
[Quả Quả Không Ăn Quả: Hay là có ý gì khác vậy á á]
[Quả Quả Không Ăn Quả: Aaaaa cậu đi đâu rồi]
Lộ Gia Mạt chậm rãi nằm xuống giường, đọc xong tin nhắn WeChat của Khâu Quả thì quay lại danh sách trò chuyện, bấm vào ảnh đại diện của Thịnh Dạng để xem cậu đã đăng gì.
Chỉ một bức ảnh, dòng chữ kèm theo là ngày hôm nay: 02.08.
Dưới bài đăng là một chuỗi bình luận dài dằng dặc, gần như phản ứng đều giống Khâu Quả.
Lộ Gia Mạt cầm điện thoại, ngẩng đầu nhìn đối diện vài giây. Cô trả lời tin nhắn của Khâu Quả trước, rồi cũng gửi một tin nhắn cho người đối diện.
[Axit Kiềm Muối: Khâu Quả hỏi em là anh xem phim với ai.]
Người bên kia trả lời trong một giây.
[WJMSH: Em nói với cậu ấy thế nào?]
[Axit Kiềm Muối: Em nói là xem với em.]
[WJMSH: Lời nói thật mà.]
[Axit Kiềm Muối: Cô ấy rất thất vọng.]
[WJMSH: .]
[WJMSH: …]
Lộ Gia Mạt tưởng tượng ra vẻ mặt cạn lời của cậu, khẽ cắn môi, khóe môi nhẹ nhàng cong lên một nụ cười.
Nhưng không ngờ, hai giây sau, tiếng mở cửa từ căn phòng đối diện vọng sang.
Anh ấy ra ngoài làm gì thế?
Lộ Gia Mạt nghe thấy vài tiếng bước chân, rồi lại tiếng mở cửa, kế đó là tiếng máy nước nóng trong bếp bật lên.
Ồ, đi tắm.
Sao giờ này anh ấy mới tắm nhỉ?
Lộ Gia Mạt tựa lưng vào gối, ôm một chút chăn trong lòng, tay cầm cuốn sách đọc tiếp.
Càng đọc càng thấy hấp dẫn, cảm giác văn nghị luận cũng không chán như cô vẫn tưởng.
Mười lăm phút sau, tiếng máy nước nóng ngừng lại. Ba phút sau nữa, cửa nhà vệ sinh mở ra.
Hơi nước từ phòng tắm còn chưa tản hết. Thịnh Dạng thấy nóng, lấy khăn tắm lau tóc qua loa vài cái rồi bước ra.
Cửa chống trộm không đóng chặt. Lộ Thành Hòa đứng ngoài cửa, cúi đầu một tay cầm điện thoại xem email công việc, một tay kẹp điếu thuốc, gạt tàn đặt trên tay vịn cầu thang. Nghe tiếng động, ông quay đầu nhìn vào trong, thấy Thịnh Dạng, bèn khẽ hất cằm.
Thịnh Dạng hơi gật đầu, ánh mắt lướt qua phòng Lộ Gia Mạt, thấy dưới khe cửa có ánh sáng lọt ra, chắc đèn phòng vẫn còn bật. Cậu đi đến tủ lạnh lấy một chai nước đá.
Điếu thuốc trên tay Lộ Thành Hòa đã hút hết. Ông cầm gạt tàn bước vào nhà, nói với Thịnh Dạng đang uống nước: “Tiểu Dạng ngủ sớm chút đi, nghỉ hè thư giãn một chút cũng được.”
Thịnh Dạng gật đầu. Cậu không nhanh không chậm vặn chặt nắp chai nước. Thấy Lộ Thành Hòa đã vào phòng, cậu lại liếc sang phòng Lộ Gia Mạt một cái.
Phòng khách không bật đèn chính, ánh sáng hắt ra từ khe cửa phòng cô rất rõ ràng.
Cậu vặn lại nắp chai vừa siết chặt xong, rồi lại mở ra, ngẩng đầu uống một ngụm, yết hầu chậm rãi trượt lên xuống.
Trong đầu cậu lại hiện lên ánh mắt Lộ Gia Mạt nhìn mình hôm nay, rồi lại nhớ tới ánh mắt cô nhìn cậu khi ở Thượng Hải. Cô chưa bao giờ biết che giấu. Cậu hình như đã hiểu nhưng vẫn sợ đoán sai. Nhưng bất kể cô nghĩ gì, muốn làm gì cũng được, cậu đều có thể chiều theo, dù sao cậu cũng không phải người sợ thua cuộc.
Thịnh Dạng đặt chai nước xuống, đứng thẳng dậy, chậm rãi bước đến trước cửa phòng Lộ Gia Mạt, giơ tay gõ hai tiếng.
Trong phòng, Lộ Gia Mạt nghe thấy tiếng gõ cửa, nghĩ hai giây đã đoán được người bên ngoài là ai. Cô đặt cuốn sách trên tay xuống, vén chăn rồi đi đến mở cửa.
Mở cửa ra, đúng thật là Thịnh Dạng. Cậu lười biếng dựa vào khung cửa, đuôi tóc còn nhỏ nước.
Ánh mắt Lộ Gia Mạt theo giọt nước nhìn xuống xương quai xanh và đường cổ sạch sẽ của cậu, khẽ khàng hỏi:
“Có chuyện gì à?”
“Em còn chưa ngủ?” Thịnh Dạng cũng nghiêng đầu tựa vào khung cửa, đôi mắt lười biếng, mang theo chút ý cười, giọng nói vương chút hơi ẩm sau khi tắm xong.
Lộ Gia Mạt cảm thấy vào giờ này, cậu có một vẻ đẹp trai rất… đời thường, rất gần gũi.
Cô còn chưa kịp trả lời.
Bỗng cậu lơ đãng cúi mắt xuống một chút, nói: “Sổ chỉ rồi.”
“Hả?” Lộ Gia Mạt theo ánh mắt cậu nhìn xuống, phát hiện ở mép cổ áo váy ngủ của mình bị sổ một sợi chỉ trắng.
Cô đưa tay kéo nhẹ, rút sợi chỉ ra.
Thịnh Dạng nhìn động tác của cô, tự nhiên đưa tay ra trước mặt cô.
Lộ Gia Mạt cúi mắt nhìn lòng bàn tay cậu, rồi ngẩng lên nhìn cậu. Không hiểu ý đồ, cô vẫn đặt sợi chỉ vào tay cậu, đầu ngón tay chạm vào lòng bàn tay nóng ấm của cậu.
Cô chớp mắt, ngẩng đầu hỏi lại: “Anh tìm em có chuyện gì không?”
Thịnh Dạng cúi đầu nhìn sợi chỉ trong tay, ngón tay nghịch vài cái không mục đích. Nghe cô hỏi vậy, ánh mắt từ từ nhìn lên, thấy đôi mắt cô trong veo nhìn mình, cậu bật cười khe khẽ:
“Em ngốc thật hả?”
“Hả?” Lộ Gia Mạt không hiểu vì sao mình lại bị gọi là ngốc.
Thịnh Dạng nói: “Anh muốn nói chuyện với em.”
“…”
Ánh mắt Lộ Gia Mạt khựng lại hai giây. Cô cảm thấy tim mình đập thình thịch, môi mấp máy, vừa định nói gì đó thì—
Bỗng ở đầu bên kia phòng khách có tiếng nói vọng lại. Hình như Lộ Thành Hòa đang gọi điện thoại, nói câu gì đó, sau đó bên kia truyền đến tiếng mở cửa.
Lộ Gia Mạt khựng lại, ngẩng đầu nhìn Thịnh Dạng. Phản ứng cơ thể nhanh hơn suy nghĩ, cô theo bản năng lùi lại hai bước, tay mở rộng cửa phòng mình thêm chút nữa.
Thịnh Dạng nhìn đôi mắt trong veo của cô, dừng lại một giây, rồi đứng thẳng dậy, bước theo vào phòng.
Đúng lúc ấy, bên ngoài có vài con ve vừa ngủ bỗng kêu lên một hai tiếng. Những chiếc lá cây hòe già tự nhiên rơi xuống, chậm rãi đáp xuống đất.
Thịnh Dạng khẽ khàng đóng cửa phòng lại. Hai, ba giây sau, ở phía đối diện, Lộ Thành Hòa cũng từ phòng mình đi ra. Ông đi ngang phòng khách ra ban công, giọng nói ép thấp xuống để nói chuyện công việc qua điện thoại.
Trong phòng bên này, Lộ Gia Mạt nhìn Thịnh Dạng đứng dựa lưng vào cửa. Giọng cô nhỏ nhẹ: “Anh còn nói nữa không?”
Thịnh Dạng cụp mắt, yên lặng đứng vài giây rồi ngẩng lên nhìn cô, đôi mắt đen sâu thẳm, nói khẽ: “Nói.”
“Ồ.”
Phòng cô lúc này cả đèn bàn lẫn đèn trần đều bật, có vẻ rất quang minh chính đại. Nhưng trong phòng chỉ có một chiếc ghế.
Lộ Gia Mạt đi vào vài bước, ngồi xuống mép giường, ngẩng đầu nhìn cậu, mà thế thì lại chẳng còn “đường hoàng” được nữa.
Thịnh Dạng nhìn cô vài giây, cảm thấy mình đứng thêm sẽ càng kỳ cục, bèn giả vờ thong thả đi một vòng quanh phòng, rồi mới ung dung đến ngồi xuống ghế.
Bàn học đặt sát giường, khoảng cách giữa ghế và giường rất gần, hai người gần như đối diện nhau trên cùng một đường thẳng.
Thịnh Dạng xoay ghế về phía giường, tay đặt lên thành ghế, hai chân vô thức hơi mở rộng. Kiểu ngồi như vậy khiến chân Lộ Gia Mạt như nằm gọn giữa hai chân cậu, tà váy ngủ chạm nhẹ vào quần thể thao của cậu, đầu gối hai người cũng lơ đãng chạm vào nhau.
“Anh muốn nói gì?” Lộ Gia Mạt đặt hai tay lên đùi, hàng mi khẽ nâng lên, nhìn cậu hỏi.
Thịnh Dạng với tay lấy cây bút đen đặt trên bàn cô, cầm trong tay nghịch chơi. Ánh mắt dừng vài giây trên màn hình điện thoại đặt cạnh gối của cô, rồi cậu nói khẽ:
“Về anh… em có điều gì muốn biết không?”
Câu hỏi của cậu hơi đột ngột. Lộ Gia Mạt nghĩ một lúc, nhìn thẳng vào mắt cậu:
“Hôm nay… thật sự là lần đầu anh hẹn một cô gái à?”
“Trông không giống sao?” Thịnh Dạng nhấc cánh tay lên, chống một bên mặt, nghiêng đầu khiến hai ánh mắt họ ngang tầm nhau.
Lộ Gia Mạt cảm thấy phòng mình hình như sáng quá, nếu không thì ánh mắt của cậu làm sao lại sáng đến thế.
Rèm cửa kéo không kín, bóng trăng in hằn trên cửa kính. Cô nhìn mắt Thịnh Dạng hai giây rồi lại thu tầm mắt, chần chừ một lúc rồi lại nhìn sang, giọng rất thật thà:
“Có chút… cảm giác anh rất biết cách chơi đùa.”
“Còn tùy xem anh có muốn chơi không.” Cậu nói.
“Ồ.” Lộ Gia Mạt hỏi: “Nếu muốn chơi thì anh chơi kiểu gì?”
Yết hầu Thịnh Dạng khẽ trượt một cái, sau đó bật cười khe khẽ đầy lười nhác. Cậu không trả lời câu đó, mí mắt hơi cụp, bàn tay đặt trên chân xoay cây bút một cách không tập trung, ngược lại hỏi lại cô: “Em chơi với anh không?”
Lộ Gia Mạt phát hiện cậu rất biết cách hỏi, mấy chữ mà có đến mấy tầng ý nghĩa. Cô chắc chắn không phải đối thủ của cậu. Ánh mắt cô rơi xuống cây bút đang xoay trong tay cậu. Dựa vào cái gì mà cô lo lắng như vậy còn cậu lại ung dung xoay bút thế? Cô đưa tay lấy luôn cây bút, coi như tịch thu.
Ngón tay Thịnh Dạng khựng lại, cậu ngước mắt nhìn cô, ánh mắt bất ngờ có chút đáng yêu.
“Không chơi với anh.” Cô không nhìn cậu mà nói.
“Ồ——” Cậu kéo dài giọng, nhẹ bẫng.
Cái giọng gì vậy trời… Lộ Gia Mạt bỗng cảm thấy tim mình đập nhanh hơn bình thường. Cô nắm cây bút trong tay, ấn đầu bút ra, mắt nhìn đầu bút vừa thò ra hỏi: “Thế sợi chỉ đâu rồi?”
“Biến mất lâu rồi.” Cậu còn tâm trí đâu mà để ý đến nó.
“…Ồ.” Lộ Gia Mạt đáp.
Rồi bỗng nhiên không gian trở nên im ắng lạ thường.
Bên ngoài, Lộ Thành Hòa gọi điện xong, nghe được tiếng bước chân ông từ ban công quay vào phòng ngủ. Tiếng bước chân lúc gần lúc xa.
Phòng khách yên tĩnh đến đáng sợ, trong phòng cũng vậy. Tiếng thở của hai người, lúc nhẹ lúc rõ, đều có thể nghe thấy.
Lộ Gia Mạt cúi đầu ấn thêm cái bút nữa, tầm mắt dừng lại ở chỗ tà váy của cô chạm vào quần thể thao của cậu, rồi mở miệng hỏi:
“Không ngủ hả? Gần một giờ rồi đấy.”
Đuổi người à?
Thịnh Dạng ngước mắt, nhìn sang đồng hồ điện tử trên bàn cô – 00:57. Đúng là gần một giờ thật, muộn quá, đứng trong phòng con gái thế này cũng không ổn.
“Ngủ.”
Ở lại nữa thì đúng là mặt dày thật. Cậu đứng lên, ánh mắt dừng lại ở lọn tóc rủ bên tai cô, giọng khẽ:
“Vậy anh đi đây.”
Lộ Gia Mạt gật gật đầu.
Thịnh Dạng mở cửa, lê dép đi ra ngoài, nhẹ nhàng khép cửa lại. Đi được hai bước, cậu mở cửa phòng làm việc đối diện, rồi lại đóng lại.
Lộ Gia Mạt vẫn ngồi trên mép giường, một tay cầm bút, một tay chống nệm, ngây người ra bốn, năm giây. Trông như đang nghĩ gì đó, nhưng thật ra đầu óc cô trống rỗng.
Cô chỉ đang cố làm dịu lại trái tim vẫn còn đang đập loạn nhịp.
Đột nhiên cửa đối diện mở ra, rồi cửa phòng cô lại bị gõ khẽ một tiếng.
Lộ Gia Mạt ngơ ngác nhìn cánh cửa gỗ màu nâu. Không phải cậu nói đi ngủ rồi sao?
Cô đặt bút xuống bàn, mang dép vào, đứng dậy ra mở cửa, ngẩng đầu nhìn cậu.
Giờ trong phòng khách không bật đèn, chỉ có ánh sáng từ hai phòng họ hắt ra.
“Còn muốn nói gì nữa à?” Cô hỏi.
Thịnh Dạng khẽ ừ một tiếng mơ hồ.
“Nói gì?”
Vừa rồi có chuyện gì còn chưa nói hết sao? Không đúng, vừa nãy thật ra họ chẳng nói gì cả.
“Chúc em ngủ ngon.”
Hả?
Cậu dùng một ánh mắt và giọng nói không cách nào miêu tả, rất nghiêm túc: “Muốn nói trực tiếp với em.”