Hôm Nay Hôm Nay Sao Lấp Lánh
Chương 52: “Xong rồi, trái tim anh lần này thật sự nổ tung rồi.”
Hôm Nay Hôm Nay Sao Lấp Lánh thuộc thể loại Linh Dị, chương 52 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sáng hôm sau, Lộ Gia Mạt thức dậy sớm hơn cô nghĩ. Dù kỳ thi đại học đã kết thúc, nhưng nhịp sinh học nghiêm ngặt suốt ba năm học vẫn chưa thay đổi. Cô mò mẫm tìm điện thoại, bật sáng màn hình, nhìn thời gian hiển thị. Phải mất một lúc cô mới phản ứng để tắt báo thức, may mắn là không vô thức bật luôn phần luyện nghe tiếng Anh.
Cô mơ màng ngồi dậy, đẩy cửa bước ra ngoài. Lúc này, trong phòng khách căn hộ chỉ có ba người. Thịnh Nhuế mặc đồ ngủ đang cầm bình tưới hoa ngoài ban công, bà thấy nắng gắt quá, cứ lẩm bẩm lo hoa bị héo úa. Lộ Thành Hòa đang pha cà phê ở quầy bar, pha xong bèn mang cho bà một ly. Ông liếc nhìn chậu hoa rồi thản nhiên nói: “Không được thì vứt đi.”
Thịnh Nhuế nghe ông nói vậy, ngẩng đầu lườm một cái: “Sao anh không tự vứt bản thân đi?”
Lộ Thành Hòa bật cười, tính khí xem chừng cũng khá vui vẻ. Ông nhìn khoảng trống ngoài ban công rồi nghĩ cách giúp bà: “Hay là chuyển qua bên kia, bên đó không có nắng.”
“Ừm.” Thịnh Nhuế gật đầu, “Nhưng chiều bên đó lại có nắng…”
Lộ Gia Mạt đứng đó một lát, thấy Thịnh Dạng ngậm một miếng bánh mì nướng, lảo đảo bước ra từ bếp. Cậu còn cầm theo một cốc sữa, lúc đi ngang qua cô thì nhìn thẳng vào cô một cái rồi mới ngồi xuống sofa. Cô cũng theo phản xạ nhìn cậu hai giây, khi nhận ra, cô vô thức đưa tay chỉnh lại mái tóc. Chỉnh xong lại cảm thấy có chút không tự nhiên, bèn phồng má một cái rồi nhanh chóng quay người vào phòng tắm.
Cô mở nước, bóp sữa rửa mặt ra lòng bàn tay, cứ xoa xoa, chà chà lên má. Trong đầu cô lại thầm nghĩ, sao cậu ta cũng dậy trước bảy giờ rồi? Khi rửa sạch bọt trên mặt, cầm khăn lau khô mặt rồi mở cửa bước ra, cô thấy Thịnh Dạng đang ngồi trên sofa bỗng dịch sang bên cạnh. Vốn dĩ cậu ngồi ở góc phải nhất, lười biếng tựa vào tay vịn, giờ thì đã nhường chỗ đó ra.
Bước chân Lộ Gia Mạt khựng lại một chút, cô cúi đầu, mím môi, rồi ngồi xuống đúng vị trí cậu vừa nhường. Thịnh Dạng tự nhiên đưa cho cô túi bánh mì nướng. Lộ Gia Mạt đưa tay nhận, lấy một lát trong túi rồi ngoan ngoãn ăn.
Đúng lúc này, Thịnh Nhuế từ ban công quay lại phòng khách. Bà nhìn thấy Lộ Gia Mạt thì ngạc nhiên: “Mạt Mạt cũng dậy rồi à? Sao ai cũng dậy sớm thế, chưa quen sao?”
Lộ Gia Mạt khẽ gật đầu, cô đúng là chưa quen, cơ thể đã hình thành phản xạ có điều kiện rồi.
“Hai đứa không ra ngoài chơi à? Đừng nói là ngày đầu nghỉ hè đã định ru rú ở nhà nhé?” Thịnh Nhuế hỏi.
Không biết vì câu nói nào mà Lộ Gia Mạt bị nghẹn, cô bị sặc miếng bánh mì. Động tác chơi game giải đố của Thịnh Dạng bên cạnh dừng lại, rồi cậu đưa cốc sữa ban nãy cho cô.
Đợi Lộ Gia Mạt nhận cốc sữa, Thịnh Dạng mới nói với mẹ: “Để lát nữa xem sao, ban ngày nắng gắt quá.”
Giọng điệu rất tự nhiên.
Thịnh Nhuế nhìn ánh nắng bên ngoài, gật đầu thông cảm: “Đúng thật, thời tiết nóng kinh khủng.”
Lộ Gia Mạt cúi đầu uống một ngụm sữa, nuốt xong mà vẫn không rời miệng khỏi thành cốc, chỉ khẽ tựa môi lên viền cốc. Cô ngước mắt nhẹ nhàng nhìn Thịnh Nhuế, rồi nhìn Lộ Thành Hòa vừa bưng hoa từ ban công vào, cuối cùng liếc sang Thịnh Dạng.
Nhìn xong, cô lại cúi uống thêm một ngụm sữa. Khi ngẩng đầu lên, Thịnh Dạng cũng liếc nhìn cô một cái. Lộ Gia Mạt khẽ cắn nhẹ cạnh ly thủy tinh, cụp mắt xuống, len lén mỉm cười.
–
Hôm đó, Thịnh Nhuế và Lộ Thành Hòa hơn tám giờ đã ra ngoài đi làm. Lộ Gia Mạt ăn trưa xong không lâu sau lại buồn ngủ, leo lên giường ngủ thêm một giấc nữa. Ngủ dậy thì nghe thấy tiếng mèo kêu bên ngoài.
Cô tò mò mở cửa, thấy Thịnh Dạng vừa đóng cửa chính, trong tay cậu ôm một con mèo nhỏ xíu, gầy guộc, lông cam trắng.
“Con mèo ở đâu ra vậy anh?” Lộ Gia Mạt kinh ngạc hỏi.
Thịnh Dạng dùng hai ngón tay khẽ nâng cằm con mèo, cẩn thận kiểm tra mắt, mũi và tai của nó: “Lúc nãy nghe nó kêu ngoài cửa, không biết là tự leo lên hay ai để ở đó.”
Lộ Gia Mạt đi đến bên cạnh cậu, cúi đầu lại gần để nhìn. Con mèo quá nhỏ, yếu ớt kêu meo meo nhỏ xíu trong lòng bàn tay Thịnh Dạng. Cô muốn chạm nhưng lại không dám: “Nó nhỏ quá, còn chưa bằng lòng bàn tay anh.”
“Ừ, chắc chưa đến nửa tháng tuổi.” Thịnh Dạng kiểm tra xong phần bên ngoài có thể thấy được, rồi nhìn sang Lộ Gia Mạt. Thấy mắt cô mở to tròn xoe như mèo con, cậu quan sát cô thêm hai giây rồi mới dời tầm mắt về con mèo. “Trông nó vẫn khá khỏe, không bị nấm da, trong tai cũng không có ve, nhưng vẫn phải đến bệnh viện kiểm tra cho chắc.”
“Vậy bây giờ mình đến bệnh viện thú y nha?” Lộ Gia Mạt bị tiếng kêu của mèo làm mềm lòng, mắt càng mở to, nhìn thẳng vào cậu.
Thịnh Dạng chạm phải ánh mắt cô, bị cô nhìn đến mềm lòng. Cậu gật đầu, tìm một cái thùng giấy, lại tìm một cái chăn mềm lót vào bên trong rồi đặt mèo con vào, sau đó gọi xe đến bệnh viện thú y gần nhất.
Từ lúc xuống lầu đến khi lên xe rồi đến bệnh viện, Lộ Gia Mạt vẫn nhìn chằm chằm vào con mèo, hồi hộp vô cùng.
“Rất khỏe, đợi lớn thêm một chút nữa thì có thể tiêm vắc xin.” Bác sĩ khám xong nói với hai người họ.
“Phải lớn đến mức nào mới tiêm được ạ?” Lộ Gia Mạt hỏi.
“Ít nhất phải thêm hai tuần nữa.” Bác sĩ vừa xoa đầu con mèo đang ngọ nguậy, “Giờ còn nhỏ quá, về nhà cho uống sữa dê và một chút pate dành cho mèo con.”
Lộ Gia Mạt gật đầu. Cô nghiêng đầu nhìn Thịnh Dạng bên cạnh, cậu đang cúi nhìn điện thoại, mở phần ghi chú và ghi lại từng điều. Nghe bác sĩ dặn xong, cậu còn hỏi thêm vài lưu ý về cách chăm mèo, trước khi đi còn kết bạn WeChat với bệnh viện.
Hai người ra khỏi bệnh viện, rồi ghé cửa hàng thú cưng gần đó mua tất cả đồ dùng cần thiết cho mèo. Mua xong thì Lộ Gia Mạt mới nhận ra một vấn đề: “Mình nuôi nó luôn hả?”
Thịnh Dạng ôm khay vệ sinh và túi cát vệ sinh cho mèo, ngoảnh lại nhìn cô: “Sao cũng được, nhưng giờ phải chăm nó một thời gian, nó nhỏ quá.”
Lộ Gia Mạt cúi nhìn con mèo trong chiếc balo mèo mới mua, giọng có chút lo lắng: “Em chưa từng nuôi con gì nhỏ như vậy.”
Nhưng cô do dự hai giây rồi nói tiếp: “Không sao, có thể học mà.”
Xử lý xong chuyện của mèo, lúc về đến nhà trời đã hơn sáu giờ chiều, hoàng hôn đỏ rực nửa bầu trời.
Lộ Thành Hòa và Thịnh Nhuế đều rất dễ dàng chấp nhận việc nuôi mèo con, còn chủ động tìm chỗ đặt ổ mèo và khay vệ sinh.
Ăn tối xong, Lộ Gia Mạt chủ động đi đổ rác, nhưng cô vừa xuống dưới lầu thì Thịnh Dạng cũng đi theo.
Hai người đổ rác xong không về ngay mà thong thả đi dạo trong khuôn viên trường đại học. Trời đã sập tối rồi mà trên sân vận động vẫn khá đông người.
Lộ Gia Mạt ngồi ở hàng cuối cùng của khán đài cạnh sân, chăm chú nhìn mấy người đang chạy bộ vào buổi tối. Xung quanh cô chẳng có ai, chỉ có vài nữ sinh ở mấy hàng ghế phía trước đang ríu rít trò chuyện, thỉnh thoảng vài câu vang lên đến chỗ cô.
Vài phút sau, Thịnh Dạng xách hai cốc trà sữa và một túi giấy bước từ mép sân lên khán đài. Khi đi ngang qua nhóm nữ sinh kia, cậu đột ngột bị gọi lại.
“Anh đẹp trai.” Trong mấy cô gái đó, cô gái buộc tóc đuôi ngựa đứng bật dậy, cầm điện thoại đi đến bên cạnh cậu. Cô vừa nói xong, mấy cô bạn ngồi sau đã bật cười.
“Đừng cười nữa.” Cô gái bị cười đến có chút mất tự nhiên, ngẩng đầu nhìn Thịnh Dạng, “Anh cho em xin WeChat được không?”
Cô vừa nói xong thì một cô khác liền hùa theo: “Trực tiếp thật đó!”
“Thật đó, tế nhị chút đi nào.”
Thịnh Dạng không hề bị cảnh tượng này làm bối rối. Cậu liếc nhìn ra sau, về phía Lộ Gia Mạt một cái: “Tôi đến tìm bạn gái nên không cho WeChat đâu, cô ấy đang nhìn đấy.”
Cô gái kia sững lại, quay đầu nhìn về phía Lộ Gia Mạt. Cô gái kia cũng rất thoải mái: “Vậy được.”
Cô còn nói thêm với Lộ Gia Mạt: “Xin lỗi nhé, tôi không biết anh ấy có bạn gái.”
Lộ Gia Mạt không ngờ mình lại đột nhiên bị nhắc đến, trong giây lát hơi ngơ ngác, không biết phải đáp gì. May mà mấy cô kia cũng chỉ trêu chút rồi thôi.
Thịnh Dạng đi đến ngồi cạnh Lộ Gia Mạt, đưa ly trà sữa cho cô. Cô nhận lấy, cắn ống hút, uống một ngụm, trong lòng lại chậm rãi lặp lại mấy chữ kia: “bạn gái”.
Vậy tức là bây giờ bọn họ đang yêu nhau rồi à?
Lộ Gia Mạt vừa nghĩ xong đã thấy Thịnh Dạng mở chiếc hộp giấy, rồi đưa cho cô một cái nĩa.
Lúc này cô mới nhìn rõ đó là túi của một tiệm bánh ngọt. Cậu mua một chiếc bánh nhỏ xinh, trang trí rất tinh xảo. Nhưng hôm nay đâu phải sinh nhật ai, mua bánh làm gì?
Lộ Gia Mạt nhận nĩa, ngẩng mắt nhìn Thịnh Dạng. Đôi mắt đen thẫm của cậu cũng đang nhìn cô.
Không lẽ chuyện này cũng phải mua bánh để kỷ niệm?
Như để xác nhận suy đoán của cô, Thịnh Dạng nhìn cô vài giây rồi thu ánh mắt lại. Cậu cúi mắt, nhìn chiếc bánh trong tay: “Hôm nay là ngày đầu tiên.”
“Ngày đầu tiên chẳng phải hôm qua sao?” Lộ Gia Mạt nói xong thì cắn nhẹ vào nĩa. Vài giây sau, cô liếc nhìn vào túi: “Anh đừng nói là còn mua cả nến nha?”
Bị cô nói trúng, Thịnh Dạng dứt khoát lấy nến ra.
“Mua rồi thì thắp luôn đi.” Lộ Gia Mạt nói.
Cậu mua loại nến giống pháo que nhỏ, bật lên sẽ bắn ra những tia sáng như pháo hoa. Bật lửa châm, tia lửa sáng rực một lúc mới tắt.
Sau đó, Lộ Gia Mạt cầm nĩa, ngoan ngoãn ăn từng miếng bánh nhỏ, yên tĩnh mà chậm rãi.
Thịnh Dạng một tay đặt trên đầu gối, một tay cầm bánh, cúi mắt nhìn cô ăn.
Không biết từ lúc nào nhóm nữ sinh ở mấy hàng ghế trước đã rời đi. Trên khán đài chỉ còn vài người ở hàng đầu bên trái, dưới sân người chạy bộ cũng thưa thớt hơn nhiều.
Lộ Gia Mạt ăn được nửa miếng bánh, ánh mắt từ miếng trái cây trên mặt bánh từ từ di chuyển lên, nhìn sang Thịnh Dạng bên cạnh.
Chỗ họ ngồi khá tối; xa hơn một chút có một cột đèn đường, nhưng ánh sáng bị tán lá che gần hết. Trên mặt đất dưới chân và lưng ghế phía trước chỉ thấy bóng cây lay động nhẹ theo gió.
Lộ Gia Mạt nhìn gương mặt nghiêng sang đang yên tĩnh của cậu, lại nhìn ánh mắt kia, không tự chủ khẽ mím môi lại.
Thịnh Dạng chú ý đến động tác của cô, đôi mắt khẽ lay động, mí mắt hơi nâng lên. Rồi không biết ai là người nghiêng người lại trước, họ từ từ gần nhau hơn.
Ngay khoảnh khắc môi vừa chạm nhau, Thịnh Dạng bỗng lùi lại một chút, kéo khoảng cách giữa hai người ra xa. Cậu thở mạnh, ngực phập phồng, nhìn cô rồi im lặng trong hai ba giây. Như thể đang cố gắng đè nén sự nôn nóng trong lòng, cậu hơi ngẩng cằm lên, lần nữa cúi người, khẽ chạm môi mình lên khóe môi cô, hôn nhẹ một cái.
Hôn xong, cậu nhắm mắt lại, cúi thấp đầu, giọng rất khẽ: “Xong rồi.”
Cậu nói: “Trái tim anh lần này thật sự nổ tung rồi.”