Hôm Nay Hôm Nay Sao Lấp Lánh
Chương 59: Anh sẽ không rời xa em
Hôm Nay Hôm Nay Sao Lấp Lánh thuộc thể loại Linh Dị, chương 59 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ngày hôm sau, nhiệt độ bất ngờ tăng vọt, gần chạm ngưỡng bốn mươi độ C, nắng gay gắt đến mức ngoài đường vắng tanh bóng người.
Hôm nay, trường Trung học Phụ thuộc lại náo nhiệt hẳn lên, tòa nhà khối 12 vốn vắng lặng suốt một tuần nay bỗng trở nên ồn ào náo nhiệt.
“Cậu tính ra được bao nhiêu điểm rồi?” Nữ sinh bàn trên quay xuống hỏi Khâu Quả.
“680 chắc là chắc rồi.”
Khâu Quả nhìn Lộ Gia Mạt vẫn đang tính toán điểm số: “Gia Mạt, còn cậu?”
Lộ Gia Mạt cầm bút cộng trừ trên tờ giấy, cộng xong nhìn điểm, hơi ngạc nhiên một chút: “Mình chắc cũng được.”
Khâu Quả ghé sang nhìn những con số trên giấy của cô: “Ôi trời, giỏi thật đó, lớp mình chắc cậu cao nhất. Lát nữa nghe ngóng xem lớp A1 thế nào rồi.”
“Đừng nghe ngóng nữa.” Uông Minh Phi thò đầu từ phía sau tới, liếc mắt một cái. Cậu ta vừa từ lớp khác chạy về, kéo ghế ngồi xuống, “Mấy đứa cao điểm nhất bên đó cũng ngang Gia Mạt, nhưng giờ đều chỉ là ước tính, thực ra ai là người cao điểm nhất thì vẫn khó nói lắm.”
“Thịnh Dạng được bao nhiêu điểm?” Khâu Quả vừa nghe đã xoay người lại, hỏi đầy phấn khích.
Uông Minh Phi liếc nhìn Lộ Gia Mạt rồi đột nhiên cười, vẻ mặt như thể đang khoái chí: “Dù sao thì tớ vừa thấy điểm cậu ta thấp hơn Gia Mạt.”
“A!” Khâu Quả càng phấn khích, kéo tay Lộ Gia Mạt, reo lên: “Thắng rồi! Thắng rồi!”
Hôm nay ngoài việc ước lượng điểm, họ còn phải tham dự lễ tốt nghiệp và chụp ảnh kỷ niệm.
Họ ngồi trong hội trường theo thứ tự lớp, sau khi chiếu xong MV tốt nghiệp do chính trường Trung học Phụ thuộc tự thực hiện, người dẫn chương trình bước lên sân khấu. Các giáo viên khối 12 cũng chuẩn bị vài tiết mục, lên biểu diễn tặng học sinh.
Đám con trai ngồi hàng sau Lộ Gia Mạt, vừa thấy thầy Lỗ Thông Hải lên sân khấu liền nhỏ giọng xì xào.
“Tớ phục sát đất rồi, không ngờ có ngày được nghe thầy Lỗ Thông Hải hát nhạc Châu Kiệt Luân.”
“Cái đoạn rap này, đời này không còn gì phải hối tiếc nữa.”
“Trời đất ơi, sao phần solo của thầy ấy nhiều thế, phục thật đấy.”
“Nói nhảm, thầy ấy là tổ trưởng khối mà.”
“……”
“……”
Khâu Quả cười muốn ngất, còn Lộ Gia Mạt thì vẫn điềm tĩnh. Tiết mục vừa kết thúc, hiệu trưởng lên sân khấu bắt đầu phát biểu.
Khâu Quả nhìn thấy Thịnh Dạng đang đứng ở sân khấu phụ bên cạnh, không kiềm được cảm thán: “Trường Trung học Phụ thuộc mình đúng là chung thủy ghê. Lúc mình mới vào lớp 10, đại diện tân sinh lên phát biểu là Thịnh Dạng. Không ngờ đến khi tốt nghiệp, đại diện phát biểu vẫn là cậu ấy. Quả nhiên là gương mặt vàng chuyên dùng cho những dịp trọng đại.”
Lộ Gia Mạt cũng ngước lên nhìn về phía sân khấu phụ. Hôm nay bọn họ đều mặc bộ đồng phục nghi lễ của trường; Thịnh Dạng cũng vậy. Cậu mặc rất chỉnh tề, ngay cả nút áo sơ mi trên cùng cũng cài, chỉ là tay vẫn cầm bản thảo, tranh thủ xem lại lần cuối cùng.
Cô nhìn thấy mấy nữ sinh bên dưới lén lút giơ điện thoại chụp cậu.
Đúng lúc đó, hiệu trưởng phát biểu xong, người dẫn chương trình giới thiệu tên và lý lịch của Thịnh Dạng.
Cậu thu bản thảo lại, tiện tay chỉnh nhẹ chiếc cà vạt trước ngực, rồi bước lên sân khấu giữa tràng vỗ tay vang dội. Lần này, bên dưới càng có nhiều người giơ điện thoại lên chụp cậu.
“Cậu ấy đúng là đẹp trai thật.”
Khâu Quả dùng khuỷu tay huých nhẹ Lộ Gia Mạt, không nhịn được cảm thán.
Lộ Gia Mạt gật đầu, mắt vẫn dõi theo Thịnh Dạng: “Đúng là vậy.”
Nghe cô nói vậy, Khâu Quả chợt nhớ ra điều gì, lập tức ghé sát vào, cười tinh quái, thì thầm bên tai cô: “Cậu còn nhớ lúc trước cậu bảo cậu ấy cũng chỉ bình thường thôi không? Giờ là cậu có 'filter tình yêu' nên nhìn cậu ấy đẹp hơn, hay là cậu đã trở nên khách quan hơn rồi?”
Lộ Gia Mạt chớp mắt, không hề né tránh câu hỏi: “Chắc là cả hai.”
“A a a.” Khâu Quả nhìn biểu cảm của cô, cố nén tiếng reo, “Tớ cảm giác mình sắp bị ngược chết mất thôi.”
Lễ tốt nghiệp kết thúc, cả khối chụp một tấm ảnh tập thể lớn, mỗi lớp cũng tự chụp ảnh riêng.
Kết quả là vừa chụp xong thì trời bất ngờ đổ mưa như trút nước, học sinh tản loạn chạy về lớp. Giờ mọi việc đã xong xuôi, có thể ra về rồi.
Lộ Gia Mạt lúc ra khỏi nhà đã mang theo ô. Từ lớp xuống tầng một của tòa nhà giảng dạy, vừa mở ô ra, liền có một người chui ngay vào dưới ô của cô. Cậu tự nhiên cầm lấy tay cầm ô của cô, nghiêng tán ô về phía cô, rồi cùng cô đi ra cổng trường.
Lộ Gia Mạt ngẩng lên nhìn Thịnh Dạng. Dáng vẻ cậu vẫn như lúc ở trên sân khấu, nhìn cô mà cười có chút kiêu ngạo.
“Làm gì vậy?” Lộ Gia Mạt nhỏ giọng hỏi.
Cậu nói: “Chúc em tốt nghiệp vui vẻ, Lộ Gia Mạt.”
–
Cơn mưa này quá lớn, chiếc ô của họ gần như chẳng giúp ích được gì. Khi về đến nhà thì cả hai đều ướt quá nửa người.
Lộ Gia Mạt vừa vào cửa, dép cũng không kịp mang, hấp tấp chạy vào phòng tắm. Cô tự lấy khăn tắm lau qua người mình, rồi lấy thêm một chiếc ném cho Thịnh Dạng.
Thịnh Dạng một tay còn cầm ô, một tay thì túm lấy cô, chiếc khăn tắm đặt tạm lên vai, bắt cô mang dép vào cho tử tế, rồi giục: “Đi tắm nhanh, rồi ra bật điều hòa.”
“Nhưng anh ướt hơn em mà.” Lộ Gia Mạt nói, tay còn kéo nhẹ cà vạt của cậu.
Thịnh Dạng thấy buồn cười, cúi đầu dùng ngón tay chạm nhẹ vào má cô: “Em xem tay em lạnh hơn hay tay anh lạnh hơn.”
Lộ Gia Mạt chớp mắt, đúng thật đưa tay chạm vào tay cậu một cái: “Cũng đâu nóng hơn là bao đâu.”
“Rồi rồi.” Thịnh Dạng đặt ô xuống, đẩy vai cô về phía phòng tắm, giục: “Đi mau.”
Cơn mưa tuy lớn nhưng đến nhanh mà đi cũng nhanh, chưa đầy hai mươi phút đã tạnh hẳn.
Lúc Thịnh Nhuế về thì vừa vặn tránh được mưa. Vừa vào cửa, bà đã hỏi Lộ Gia Mạt đang lau tóc: “Hôm nay tính điểm thế nào rồi?”
Lộ Gia Mạt nói: “Cháu cảm giác khá ổn ạ.”
“Vậy thì tốt.” Hôm nay tâm trạng Thịnh Nhuế rất tốt, đang định trổ tài nấu nướng, mở tủ lạnh ra hỏi: “Muốn ăn gì, tối nay dì nấu cho.”
Lộ Gia Mạt cũng đi tới trước tủ lạnh, cùng bà xem có gì bên trong: “Hay là mình nấu lẩu đi ạ.”
“Cũng được.”
Hai người đang nói chuyện thì Thịnh Dạng tắm sơ xong cũng bước ra khỏi phòng tắm. Thấy hai người đứng trước tủ lạnh, cậu thuận miệng hỏi: “Hai người đang nói chuyện gì vậy?”
Thịnh Nhuế đang cười quay đầu lại định nói gì đó thì ánh mắt bà dừng lại ở cổ cậu. Bà ngơ ngác nhìn Thịnh Dạng, không thể tin nổi: “Con có bạn gái rồi sao?”
Vừa dứt lời, Lộ Gia Mạt đứng cạnh bà cũng ngẩn người.
Thịnh Dạng cũng sững lại một chút. Cậu chợt nghĩ đến điều gì, cúi xuống nhìn cổ áo mình. Thì ra cổ áo cậu chưa kéo ngay ngắn, vải bị xê dịch xuống một chút, để lộ ra một dấu cắn.
Vị trí của dấu cắn nằm giữa cổ và xương quai xanh. Hơi thấp một chút nên bình thường mặc áo sẽ không thể thấy được.
Nói cách khác, vị trí này khi mặc áo vào cũng khó mà tạo ra dấu như thế.
Thịnh Dạng lập tức nhận ra điểm này. Cậu đưa tay chỉnh lại cổ áo, tỏ vẻ tự nhiên, gật đầu rất thản nhiên: “Có rồi.”
Giọng điệu cũng vô cùng bình thản.
Thịnh Nhuế cũng hiểu ra vấn đề. Ánh mắt bà vẫn dán chặt vào cổ Thịnh Dạng. Tuy bà suốt ngày mắng cậu trăng hoa, gây chuyện, nhưng thực ra trong lòng bà rất rõ Thịnh Dạng là người có giới hạn. Chuyện này thật sự nằm ngoài dự đoán của bà. Dù bà có nói thế nào đi nữa, thì ngay cả trước kỳ thi nếu cậu yêu đương, bà cũng không nói gì, huống chi giờ thi đã xong rồi. Chỉ là tiến độ yêu đương của thằng nhóc này hơi nhanh.
Bà không tiếp tục hỏi Thịnh Dạng nữa, mà lại quay sang nói chuyện với Lộ Gia Mạt: “Con biết bạn gái nó là ai không?”
Lộ Gia Mạt giật mình, theo phản xạ lắc đầu. Cô mím môi, lặng lẽ ngước mắt nhìn Thịnh Nhuế.
Thịnh Nhuế chẳng biểu cảm gì, chỉ lẩm bẩm: “Giấu kỹ thật đấy.”
Rồi chuyện này liền bị bà nhẹ nhàng gạt sang một bên.
Tối hôm đó, lúc Lộ Thành Hòa về nhà, Thịnh Nhuế kể cho ông nghe chuyện này.
Phản ứng đầu tiên của Lộ Thành Hòa cũng là hỏi: “Ai vậy? Học cùng trường nó sao?”
“Chắc là vậy, nó không nói rõ.” Thịnh Nhuế nằm trên giường, chiếc máy tính đặt trên chăn, bà trượt hai cái trên bàn cảm ứng. “Chỉ nói là yêu sau khi thi đại học.”
Lộ Thành Hòa không mấy lo lắng chuyện Thịnh Dạng có bạn gái. Ông cắm sạc điện thoại, ngồi xuống mép giường, vẻ mặt nghiêm túc hỏi Thịnh Nhuế: “Em nói xem Gia Mạt đã có bạn trai chưa?”
“Trước đây em cứ có cảm giác như nó có bạn trai, em thấy nó vài lần ban đêm cứ gọi điện thoại và trò chuyện video. Nhưng ngược lại sau kỳ thi lại chẳng thấy nữa.” Thịnh Nhuế nói xong nhìn biểu cảm của Lộ Thành Hòa, buồn cười gật đầu: “Anh lo à?”
“Tất nhiên rồi.” Lộ Thành Hòa nghĩ ngợi, nhưng nghĩ một lúc lại thấy chuyện này không thể nghĩ quá nhiều. “Thôi, đợi đến khi nào con bé thật sự có rồi nói.”
Bên kia, trong phòng mình, Lộ Gia Mạt vẫn chưa ngủ. Hôm nay là lần đầu tiên cô nhận ra mối quan hệ giữa cô và Thịnh Dạng có chút phức tạp.
Có lẽ là vì trước giờ cô chưa từng xem cậu như anh trai. Cũng có thể vì Thịnh Nhuế và Lộ Thành Hòa quá bận nên cô có một cảm giác không phải ỷ lại, mà giống như… cô nói không rõ, nhưng giờ cô có chút mơ hồ.
Đang ngẩn người, thì chiếc điện thoại đang cầm trong tay bỗng rung lên.
[WJTMSH: Em ngủ chưa?]
Lộ Gia Mạt nhìn màn hình, chậm rãi gõ một chữ:
[Axit Kiềm Muối: Em chưa.]
Tin vừa gửi đi, điện thoại lại rung, là cậu gọi điện thoại đến.
Lộ Gia Mạt nhận cuộc gọi, kẹp điện thoại bên tai, đầu hơi nghiêng, hai tay ôm đầu gối qua lớp chăn.
Hai người nói chuyện vu vơ một lúc. Cậu nói cậu đã tìm người hỏi giúp về việc dạy kèm online của Đới Dư, có vẻ đáng tin cậy. Rồi nói chuyện bọn họ ở lớp ước lượng điểm thế nào, còn nhàn nhạt cười bảo cậu tính ra đúng là thấp hơn cô thật. Sau đó, đột nhiên cả hai bên đều im lặng.
Im lặng khoảng bốn năm giây.
“Em đang nghĩ gì vậy?” Thịnh Dạng hỏi từ đầu dây bên kia.
“Anh nói xem, sau này bọn mình có chia tay không?” Lộ Gia Mạt hỏi rất nhỏ.
Vừa dứt lời, người bên kia vốn còn đang uể oải cười nói, lập tức im lặng. Lộ Gia Mạt đảo mắt nhìn xung quanh, cuối cùng hơi ngẩng lên nhìn về phía căn phòng đối diện.
Cô đợi thêm vài giây nữa, Thịnh Dạng vẫn không trả lời. Lộ Gia Mạt cảm giác thời gian như chậm lại.
“Thịnh Dạng.” Cô khẽ gọi cậu.
“Em đừng nghĩ mấy chuyện này nữa được không?” Cuối cùng cậu mở miệng. Giọng nói khác hẳn lúc nãy, trầm thấp và hơi nghẹn ngào, “Anh sẽ không chia tay với em.”
Nghe vậy, tim Lộ Gia Mạt bỗng thấy chua xót, cô mở to mắt nhìn cánh cửa, răng khẽ cắn môi. Rồi cô lại gọi một tiếng: “Thịnh Dạng.”
Cô nói: “Anh không phải đang khóc đó chứ?”