Hôm Nay Hôm Nay Sao Lấp Lánh
Chương 64: Hôn anh đi
Hôm Nay Hôm Nay Sao Lấp Lánh thuộc thể loại Linh Dị, chương 64 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lộ Gia Mạt rất thích hôn cậu, nên trong mơ màng cô lơ mơ gật đầu. Đến khi tiếng nước ào ào vang lên trong phòng tắm, cô mới bàng hoàng nhận ra mình đang ở đâu. Nước từ vòi sen xối mạnh. Con trai tắm rất nhanh, chỉ cần gội đầu sạch rồi dùng sữa tắm là xong. Chẳng mấy chốc, cậu đã tắm xong, vớ lấy một chiếc khăn tắm khác lau qua loa cơ thể rồi mặc quần áo vào.
Cậu đi tới trước mặt Lộ Gia Mạt, cô ngẩng đầu giơ tay đỡ lấy chiếc khăn tắm trên đầu cậu, nói: “Anh cúi thấp xuống một chút đi.” Thịnh Dạng nghe lời, cúi thấp đầu xuống, lại tiến gần cô thêm chút nữa, cuối cùng hai tay chống lên bệ, đầu tựa vào vai cô. Phần đuôi tóc và những giọt nước chưa lau khô trên người cậu rơi xuống người Lộ Gia Mạt. Cô vẫn không ngừng lau tóc giúp cậu, giọng có chút bất mãn, “Nước kìa.”
Cậu khẽ “ừm” một tiếng trong mơ màng, rồi men theo từng giọt nước mà hôn xuống. Từ bên cổ đến chính giữa cổ, khẽ cắn vào yết hầu đang nuốt nước bọt của cô, rồi tới xương quai xanh…
Lộ Gia Mạt không còn tâm trí để lau tóc cho cậu nữa, vòng tay ôm cổ cậu, cắn nhẹ lên môi cậu. Cậu thuận thế bế cô lên, bế thẳng cô về phòng mình. Cánh cửa “rầm” một tiếng khép lại, Thịnh Dạng ôm Lộ Gia Mạt cùng ngã xuống giường. Một tay cậu đỡ sau đầu cô, tay kia kéo chăn dưới người mình đắp lên cho cả hai.
Môi vẫn chưa tách ra, Lộ Gia Mạt luồn lưỡi vào miệng cậu, tay luồn trong áo T của cậu, áp sát vào làn da nơi eo bụng. Thịnh Dạng bị cô chạm vào đến toàn thân nóng bừng, chiếc áo T cậu vừa mặc chưa được mấy phút đã bị cậu kéo tuột qua đầu một cách thô bạo, rồi tiện tay ném ra ngoài chăn.
Cậu cụp mắt nhìn gương mặt ửng đỏ, ướt át của cô, tay không kiềm được mà siết lấy chân cô, lần dọc lên trên. Lòng bàn tay và đầu ngón tay có vết chai mỏng cọ xát trên làn da cô, vài phút sau, chiếc váy ngủ trên người cô cũng bị ném ra ngoài.
Ga giường cậu hôm qua vừa thay là màu xanh đậm, cô nằm trên đó trắng đến lóa mắt, khiến ánh mắt cậu sáng rực lên một cách kinh người.
Lộ Gia Mạt không dám mở mắt, cô cảm nhận được Thịnh Dạng áp sát lên người mình, đầu ngón tay cọ xát sau lưng cô. Cậu quá vụng về, loay hoay hồi lâu mới cởi bỏ được, rồi đến nội y của cô cũng không còn. Bàn tay cậu ôm chặt eo cô, hai người càng dán chặt vào nhau hơn nữa.
“Nóng không em?” Giọng cậu ướt át, nóng bỏng kề bên tai cô, “Có muốn hạ điều hòa thấp xuống chút không?” Lộ Gia Mạt choáng váng gật đầu, bên tai nghe thấy vài tiếng “bíp bíp” điều chỉnh của điều hòa. Gió và nhiệt độ bên ngoài chăn dường như thấp hơn, mạnh hơn, nhưng bên trong chăn kín mít lại tràn ngập hơi nóng, như muốn dính chặt hai người lại với nhau.
“Thịnh Dạng.” Tay cậu vẫn đang cọ xát. Không biết cậu lấy đâu ra cái quy tắc, nhất định phải đợi cô sẵn sàng trước, rồi mới chịu bước tiếp.
Lộ Gia Mạt sao chịu nổi điều này, vùi trong lòng cậu, sắp khóc đến nơi, giọng ướt át, liên tục thúc giục gọi tên cậu. Cậu bị gọi đến mức đuôi mắt, vành tai, sau gáy đều đỏ bừng, tách hai chân cô, ôm lên eo mình, rút ngón tay ra, mò lấy chiếc bao cao su lần trước đã mua. Lần đầu vẫn đau, Thịnh Dạng không ngừng hôn lên những giọt nước mắt trên hàng mi cô.
Chẳng mấy chốc, cô đã biến thành một kiểu nức nở khác, mềm mại như một chú mèo con đang cần được dỗ dành. Cô không thể gọi nổi chữ nào khác, chỉ có thể gọi tên cậu.
“Làm sao vậy? Bé cưng.” Thịnh Dạng dùng tay nâng đỡ sau gáy cô lên một chút, cằm cô bị buộc phải ngẩng lên theo, môi cậu cọ xát nơi cổ cô.
“Em sợ.” Đôi mắt trong veo của Lộ Gia Mạt phủ một màn hơi nước, tay bấu chặt lấy cậu tìm kiếm cảm giác an toàn.
“Sợ cái gì cơ?” Thịnh Dạng ôm lưng cô, cúi xuống hôn lên môi cô.
Lộ Gia Mạt lắc đầu rồi hôn đáp lại cậu theo bản năng, cô cũng không biết mình sợ cái gì, chỉ biết xương mu của hai người đang cọ xát vào nhau, thân mật đến mức không thể thân mật hơn.
Thịnh Dạng cụp mắt, hôn đến khi môi cô đỏ lên, bế cô đổi sang một tư thế khác, thấp giọng hỏi cô: “Vậy em cưỡi anh có được không?”
Bốn giờ mười lăm phút rạng sáng, chăn đã trượt xuống ngang eo, tay Lộ Gia Mạt bám chặt lấy vai cậu, gò má vùi sâu trong hõm cổ cậu, đến cả đầu ngón chân cũng run rẩy không ngừng.
Thịnh Dạng hôn lên gáy đang nóng rực của cô, mái tóc dài bị cậu vén sang một bên, nụ hôn dịu dàng bao nhiêu thì động tác của cậu lại mạnh mẽ bấy nhiêu.
Cánh tay Lộ Gia Mạt đã không còn sức để ôm chặt cậu nữa, chỉ có bụng dưới vô thức co chặt lại, nhưng dù vậy cô cũng không nỡ tách ra.
“Lộ Gia Mạt.” Cậu vừa mở miệng, cô liền run lên theo.
Ngón tay Thịnh Dạng dừng lại ở hõm eo cô, đầu ngón tay có lớp chai mỏng cọ xát qua lại trên đó, “Ở đây có một nốt ruồi.”
Lộ Gia Mạt không còn tâm trí để ý đến nốt ruồi gì nữa, cô run rẩy đến mức bật khóc nức nở. Cậu biết cô đang trải qua điều gì, vội vàng đỡ lấy gáy sau của cô rồi hôn sâu cô.
Sự tĩnh lặng của rạng sáng khiến những âm thanh trong phòng càng trở nên mờ ảo.
Trong dư vị ngọt ngào của sự thân mật, những nụ hôn vẫn tiếp diễn. Lộ Gia Mạt mềm nhũn tựa vào lồng ngực trần của cậu, cô cảm thấy mí mắt mình được hôn, rồi đến gò má và vành tai cũng bị hôn, tiếp đó, bên tai cô vang lên giọng nói rất khẽ của cậu: “Anh yêu em.”
Lộ Gia Mạt sững lại, cố gắng mở mắt ra, Thịnh Dạng bắt gặp ánh nhìn của cô, khóe môi cong lên, toàn tâm toàn ý hôn lên mí mắt cô thêm một cái, rồi trịnh trọng nói lại lần nữa: “Anh yêu em.”
Tình cảm của thiếu niên vào khoảnh khắc này không thể che giấu, không kìm được mà hết lần này đến lần khác chân thành bày tỏ tình yêu thương đầy ắp.
Lộ Gia Mạt nghe tiếng tim cậu đập, sau khoảng một phút, cô nghiêng mặt hôn nhẹ lên vị trí trái tim cậu.
Thịnh Dạng vuốt nhẹ phần chân tóc đã ướt của cô, kéo chăn lên đắp kín cho cô thêm chút, rồi giơ tay lấy điều khiển điều hòa bên cạnh, chỉnh nhiệt độ tăng lên hai độ.
Ánh mắt Lộ Gia Mạt theo động tác của cậu, nhìn thấy hộp bao cao su bị ném ở đầu giường, loại ba cái một hộp, lần trước đã dùng mất một cái, lần này đã trống không. Cô nhìn thấy mà ngượng, vội quay mặt vùi vào cổ cậu.
“Sao thế em?” Thịnh Dạng khẽ hỏi.
Lộ Gia Mạt lắc đầu, “Không sao.”
Thịnh Dạng nghe giọng cô, lông mày khẽ động, cụp mắt dùng ngón tay chạm nhẹ vào hõm cổ cô, “Hơi khàn rồi, có muốn uống nước không?”
Lộ Gia Mạt vẫn lắc đầu, ôm chặt cậu, không cho cậu cử động.
Không bao lâu sau, cô đã trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê mà gà gật. Thịnh Dạng bế cô vào phòng tắm, xả nước sơ qua, rồi lại bế cô về phòng riêng của cô, đặt cô lên giường.
Lúc cơ thể mệt mỏi mà đầu óc lại không muốn ngủ thế này là khó chiều nhất. Thịnh Dạng lấy một túi đá từ trong tủ lạnh, dùng khăn bọc lại, quay về phòng, ngồi bên giường cô, giúp cô chườm mắt cho bớt sưng. Ban đầu cô thấy lạnh nên nhăn mặt, nhưng một lúc sau lại thấy chưa đủ lạnh, không cần khăn nữa mà đòi chườm trực tiếp.
Thịnh Dạng chiều theo những tiếng hừ hừ nho nhỏ của cô, đợi đến khi cô ngủ rồi mới quay lại phòng tắm tắm thêm một lần nữa. Tắm xong, cậu về phòng mình, thay ga giường, chiếc ga đã thay ném vào máy giặt, lại dọn dẹp đồ đạc trong phòng, mở cửa sổ ra. Đợi làm xong hết, cậu lại lén mở cửa phòng Lộ Gia Mạt, ngồi xuống chiếc ghế của cô, ngắm nhìn cô một lúc.
Cái hội nghị gì đó vẫn chưa kết thúc, lát nữa tám giờ cậu phải đi rồi. Hôm nay và ngày mai là triển lãm thành quả học thuật của học sinh trung học. Thịnh Dạng bật sáng màn hình điện thoại, liếc nhìn thời gian, đặt báo thức rung, rồi ngủ tạm trên chiếc ghế của cô. Giữa chừng, cậu còn nhớ mang ga giường trong máy giặt sang máy sấy.
Trước khi ra khỏi nhà, cậu vẫn nhớ lấy ga giường đã sấy khô trong máy sấy mang về phòng mình rồi mới đi.
–
Lộ Gia Mạt tỉnh dậy thì đã hơn hai giờ chiều, vừa mở cửa ra đã thấy Lộ Thành Hòa đang ở phòng khách, cô sững lại một chút. Lộ Thành Hòa thấy cô vừa ngủ dậy cũng bất ngờ, ông tối qua không về, mới về nhà chưa lâu, hỏi: “Con có muốn đi du lịch đâu đó không, hoặc về Tô Châu chơi mấy ngày?”
Lộ Gia Mạt gãi gãi đầu, thấy đói bụng, chưa trả lời ông, đã đi lục tủ lạnh trước.
Lộ Thành Hòa thấy cô lục tủ lạnh, chỉ vào đồ ăn đặt trên bàn ăn hỏi: “Cái này có phải con gọi không?”
“Dạ?” Lộ Gia Mạt chậm nửa nhịp, quay người nhìn về phía bàn ăn.
“Bố thấy để ngoài cửa, trên đó còn ghi chú là đừng gõ cửa, cứ đặt ngoài cửa là được.” Lộ Thành Hòa nói xong mới thấy có gì đó không đúng, trong nhà chỉ có mỗi Lộ Gia Mạt, cần gì phải dặn dò không gõ cửa.
Lộ Gia Mạt nhìn tờ đơn ghim trên túi đồ ăn, đơn được đặt lúc một giờ mười, mất khoảng bốn mươi lăm phút để giao, vậy thì chắc là được giao tới cách đây chừng hai mươi phút.
Cô mở túi ra xem thử, bên trong là đồ Nhật, dưới mấy món đồ sống còn có túi đá, trách gì không sợ bị hỏng. Túi giữ nhiệt cộng với đá khô, đúng là có thể giữ lạnh được một lúc.
Lộ Gia Mạt lấy hết đồ ra, cũng khá nhiều đồ ăn, cô ngẩng đầu hỏi bố mình: “Bố ăn cùng con không?”
Lộ Thành Hòa quả thật cũng đang đói, nói: “Vậy ăn cùng.”
Lộ Gia Mạt không ngồi xuống ăn ngay, mà quay về phòng lấy điện thoại trước. Trên WeChat, Thịnh Dạng gửi cho cô mấy tin nhắn. Đầu tiên là lúc mười một giờ hỏi cô đã dậy chưa, hơn mười hai giờ lại hỏi lần nữa, tin thứ ba là bảo cô ra cửa lấy đồ ăn.
Bước chân cô chậm chạp, ngón tay gõ chữ trên màn hình điện thoại.
[Axit Kiềm Muối: Em lấy rồi, đang ăn cùng bố em]
Bên kia chắc đang bận, mười phút sau mới trả lời.
[WJTMSH: Anh gọi hơi nhiều]
Lộ Gia Mạt ngẩng mắt liếc nhìn Lộ Thành Hòa một cái, rồi lại gõ chữ.
[Axit Kiềm Muối: Ít thì em đã không cho bố ăn rồi]
Lộ Thành Hòa vừa nuốt xong một miếng sushi tôm mẫu đơn, thấy Lộ Gia Mạt nhìn mình thì khó hiểu hỏi: “Sao vậy?”
Lộ Gia Mạt lắc đầu, đặt điện thoại xuống, cầm đũa gắp một miếng sushi khác.
“Đây là quán nào thế? Cũng ngon đấy.” Lộ Thành Hòa lại nếm thử món cá nướng Saikyo rồi hỏi.
Đũa của Lộ Gia Mạt chỉ vào tên quán in trên túi đồ ăn, nói: “Bố không biết nhìn à?”
Lộ Thành Hòa: “…”
Tối đó Thịnh Dạng về sớm hơn tối qua, mới hơn chín giờ một chút.
Lúc ấy Lộ Gia Mạt đang đọc sách giáo khoa tiểu học, trong phòng nghe thấy cậu và Thịnh Nhuế nói chuyện, giọng không lớn, nghe hơi mơ hồ.
Thịnh Nhuế hỏi cậu: “Con có ăn gì không?”
Cậu nói: “Không ạ.”
Rồi Thịnh Nhuế nói tiếp: “Vậy con giúp mẹ gọi Gia Mạt ra ăn đi, có canh bao mà con bé thích.”
Sau đó chưa đầy mấy giây, Lộ Gia Mạt nghe thấy tiếng gõ cửa trước phòng mình.
Cô đặt bút xuống, đi tới mở cửa. Thịnh Dạng đứng ngoài cửa, hất cằm về phía bàn ăn, nói: “Canh bao, ăn lúc còn nóng.”
Lộ Gia Mạt nhìn theo hướng cậu chỉ, buông tay khỏi tay nắm cửa, rồi đi về phía bàn ăn.
Thịnh Dạng đúng là không ăn, không biết bận việc gì, vừa nghe điện thoại vừa đi thẳng về phòng mình.
Thịnh Nhuế quen với việc này từ lâu, cứ liên tục giục Lộ Gia Mạt ăn thêm chút nữa.
Mười hai giờ rưỡi đêm.
Hai bên cửa đều đã khóa.
Thịnh Dạng tựa lưng vào đầu giường, laptop đặt trên đùi, tay gõ bàn phím liên tục, đang viết thứ gì đó trông giống một bản phương án. Màn hình laptop chia làm hai, một bên đang phát phim, Lộ Gia Mạt cuộn người trong lòng cậu, cắn ống hút sữa vừa xem phim.
Cậu viết xong một đoạn, vòng tay kéo eo Lộ Gia Mạt một chút, để cô ngồi lên cao hơn, tránh bị trượt xuống. Sau đó đặt cằm lên vai cô. Giữa chừng có người gọi điện tới, cậu đeo một bên tai nghe, vừa nghe vừa viết, trạng thái khá thoải mái, trong mấy câu nói chuyện chuyên môn thỉnh thoảng còn xen vào vài câu tán gẫu tùy ý.
Hai mươi phút sau, cậu lưu tài liệu rồi đóng máy lại, lạnh nhạt nói với bên kia một câu rồi cúp máy, ấn màn hình ngắt cuộc gọi, tiện tay ném tai nghe sang một bên.
Cậu cọ cằm vào cổ Lộ Gia Mạt, giọng có chút nũng nịu, nói: “Hôn anh đi.”