77. Chương 77: “Anh đừng vì em mà giận nữa.”

Hôm Nay Hôm Nay Sao Lấp Lánh

Chương 77: “Anh đừng vì em mà giận nữa.”

Hôm Nay Hôm Nay Sao Lấp Lánh thuộc thể loại Linh Dị, chương 77 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Sao em lại có vẻ mặt này?”
Lộ Thành Hòa đi rồi, Thịnh Dạng ung dung bước đến bên Lộ Gia Mạt, cho tay cô vào túi áo khoác của mình, thấy cô cứ trân trân nhìn mình không chớp mắt.
Lộ Gia Mạt khẽ cong môi, theo anh đi về phía xe, “Lộ Thành Hòa khen anh đó.”
“Thật hay đùa?”
Thịnh Dạng đan mười ngón tay vào tay cô trong túi áo, nghiêng đầu, tay còn lại kéo nhẹ vành mũ trên đầu cô.
Lộ Gia Mạt ngẩng đầu nhìn anh, “Nhưng cũng nói xấu anh nữa.”
Thịnh Dạng chỉnh xong mũ cho cô thì thu tay về, đối mặt với ánh mắt cô, “Ồ, vậy em nghe lời hay hay lời dở?”
“Đương nhiên là nghe lời dở rồi.” Lộ Gia Mạt cười hồn nhiên.
Thịnh Dạng gõ nhẹ lên trán cô, xung quanh không có mấy người, anh cúi đầu chạm nhẹ lên môi cô, “Em đúng là tinh quái thật.”
Một tiếng sau, Thịnh Dạng một tay bế cô, tay còn lại mở cửa nhà.
Lộ Gia Mạt ngồi gọn trong vòng tay anh, hai tay ôm chặt cổ anh, hai chân cô được vạt áo khoác rộng của anh che phủ, vòng quanh eo anh.
Chìa khóa “leng keng” vang lên mấy tiếng, cửa được đẩy ra, Thịnh Dạng ngược tay đóng cửa, đẩy Lộ Gia Mạt vào tường rồi vội vàng hôn cô.
Nhiệt độ trong nhà rất ấm, áo khoác dày vẫn còn mặc trên người chưa cởi, chẳng mấy chốc đã thấy nóng. Thịnh Dạng đặt cô ngồi lên bàn ăn, tay anh nắm lấy tay cô, giúp cô cởi áo khoác.
Áo khoác rơi xuống sàn, chiếc cúc sừng va xuống sàn nhà kêu “cộp”, Lộ Gia Mạt khẽ túm tóc anh, bị hôn đến mức hụt hơi, “…Thịnh Dạng.”
Thịnh Dạng áp trán vào trán cô, hơi nới lỏng nụ hôn, mí mắt khẽ cụp xuống, môi vẫn dán lên môi cô, giọng trầm thấp, hỏi như vô thức, “Sao vậy?”
“Năm nay Tết mình cũng đón cùng nhau được không? Tết Nguyên Đán ấy.” Môi và mặt Lộ Gia Mạt đều nóng bừng, cô nhỏ giọng hỏi.
“Đương nhiên là cùng nhau đón rồi, không thì em còn muốn đón với ai nữa.” Anh nói với vẻ hiển nhiên.
Lộ Gia Mạt thích sự kiên định và mạnh mẽ này của anh, cô cười, đôi mắt cong thành vầng trăng khuyết, hơi nhấc cằm chủ động hôn anh.
Cô buông cổ anh ra, tay luồn vào trong áo anh, bàn tay cọ xát lên eo bụng anh, sống lưng anh tê dại vì bị cô chạm vào, hơi thở gấp hơn một chút, anh ngấu nghiến hôn môi cô một cái, “Đừng trêu anh.”
Cô chẳng thèm nghe. Tay Lộ Gia Mạt không hề ngoan ngoãn, tiếp tục di chuyển xuống dưới, cơ thể anh theo phản xạ mà cong hẳn lên, khẽ hít một hơi, khàn giọng “xì” một tiếng, cắn nhẹ đầu lưỡi cô, ngay sau đó cúi đầu thấp hơn, lưỡi anh luồn vào, cùng cô dây dưa nụ hôn sâu.
Hôn sâu đến tận cuống họng, môi bị cọ đến đỏ rực, Lộ Gia Mạt thở dốc gấp gáp, ngón tay siết chặt lấy anh hơn, rồi lại khẽ nới lỏng, anh vừa dỗ dành vừa mơn trớn hôn, hết lần này đến lần khác.
……
“Anh đừng…”
Lộ Gia Mạt bị anh ấn eo xuống, tay cô bám lên vai anh, hai chân lại vòng chặt lấy eo anh.
Lần này anh dùng lực khá mạnh, cơ thể cô theo phản xạ căng cứng đến tột độ, móng tay vô thức cào lên da anh. Thịnh Dạng định nói em mới là đừng, bàn tay anh giữ lấy chân cô, giọng nói kề sát bên tai cô, gọi khẽ, “Bé yêu.”
Đầu óc và cơ thể Lộ Gia Mạt đều không làm chủ được nữa, hoàn toàn không biết anh đang nói gì, chỉ mơ hồ “ừm” một tiếng.
Môi Thịnh Dạng áp lên cổ cô, từng nụ hôn một lần lượt di chuyển lên trên, cuối cùng dừng lại ở sau tai, chỗ nhạy cảm nhất của cô, hơi thở phả ra nóng rực, “Anh không động được.”
Cô muốn nói vậy thì anh đừng cử động nữa, nhưng môi bị răng anh cắn lấy, chưa kịp thốt ra một âm nào. Thịnh Dạng nghiêng đầu, hôn ngược lên từ sau tai cô, men theo đường cằm, từng chút một hôn sang bên tai còn lại, hơi thở anh càng lúc càng nóng. Lộ Gia Mạt bị hơi nóng ấy khiến toàn thân cô không kìm được mà run rẩy, cơ thể không những chẳng thể thả lỏng, ngược lại còn căng chặt hơn.
Thịnh Dạng thở gấp gáp bên tai cô, anh cũng bị cô trêu đến mức phải nhẫn nhịn, “Bé yêu.”
“Dạ?”
“Em thế này anh sẽ rất muốn…”
Chữ cuối cùng biến mất bên tai cô, Lộ Gia Mạt không biết là anh chưa nói ra, hay là cô không nghe rõ.
Rất muốn cái gì chứ?
Nhưng ngay giây tiếp theo, cô liền biết.
Chân bị anh giữ chặt hơn, môi bị hôn gấp gáp hơn, quần áo còn vương trên người bị anh tiện tay ném xuống, tiếp đó cả người bị bế lên, đặt mạnh trở lại giường.
Gần đến mười hai giờ đêm, bên ngoài cửa sổ, sau lớp rèm, trên nền trời đen kịt, không biết là ai phá lệ đốt pháo hoa vào đêm Giao Thừa. Những tiếng “đùng đùng đùng”, những vệt pháo hoa in lên ô cửa kính.
Lộ Gia Mạt được anh đỡ ngồi lên người, nhưng cơ thể cô mềm nhũn, căn bản không thể ngồi vững, cuối cùng lại ngả lưng tựa hẳn vào anh.
“…Như vậy sẽ trượt xuống.” Cô nghẹn giọng, giọng nói đứt quãng.
“Không đâu.” Thịnh Dạng khẽ vuốt ve, “Tất cả đều ở đây.”
Thật sự quá mức rồi, như thể đã thân mật đến mức không thể thân mật hơn nữa, da thịt cọ xát, cổ như muốn dính chặt vào nhau, môi lưỡi vẫn hôn sâu. Đến sau cùng, cô bị kích thích đến mức bật khóc, anh xoay người cô lại, ôm cô đối diện, tiếp tục hôn bù đắp những gì vừa rồi chưa thỏa mãn.
“Anh… tiết chế một chút đi.” Lộ Gia Mạt ôm anh, thở đứt quãng nói.
Kết quả của việc cô nghịch ngợm ngày hôm đó là, đến khi trời gần sáng mới kết thúc.
Trong phòng tắm, dòng nước nóng xối xuống, mí mắt cô cũng không thể mở nổi, “Lúc ông ấy ra ngoài hút thuốc, anh theo ra ngoài, hai người có nói gì không?”
Động tác gội đầu cho cô của Thịnh Dạng dừng lại, anh khẽ cụp mắt nhìn cô, qua hai giây mới tiếp tục xả bọt trên tóc cô, “Ừ.”
“Bảo sao lúc ông ấy quay lại em thấy có gì đó bất thường.” Cô đặt cằm lên vai Thịnh Dạng, “Anh cũng lạ lạ.”
“Anh có đâu.”
“Trước đó anh nói chuyện với ông ấy nhiều lắm, sau khi quay lại tuy thái độ không thay đổi, nhưng lại ít nói hẳn.” Lộ Gia Mạt vòng tay ôm eo anh, vô thức vuốt dọc sống lưng anh, “Anh đừng vì em mà giận nữa.”
Tóc cô đã gội xong, anh là người gội đầu cuối cùng. Thịnh Dạng tắt nước, lấy khăn tắm quấn cả người lẫn tóc cô lại, không tiếp lời cô, ôm cô đi ra ngoài, đoạn hỏi ngược lại, “Sao lại là vì em?”
“Nếu ông ấy mắng anh, anh chắc chắn sẽ không giận, chỉ có thể là vì em thôi.” Lộ Gia Mạt nói với vẻ hiển nhiên, tay vẫn ôm eo anh. Vài sợi tóc không được quấn gọn trong khăn, nước từ đuôi tóc từng giọt, từng giọt rơi xuống vai và xương quai xanh của Thịnh Dạng, hòa cùng những giọt nước đã có sẵn trên đó.
Da anh trắng, rất trẻ, là một màu trắng khỏe mạnh. Dưới ánh đèn phòng tắm, mơ hồ ánh lên vẻ sáng bóng.
Thịnh Dạng không để ý, anh lau tóc mình qua loa vài lượt, rồi cúi đầu nghiêm túc lau tóc cho Lộ Gia Mạt. Nghe cô nói vậy, anh bật cười, trông rất vui vẻ, “Em biết là được rồi.”
“Vốn dĩ em đã biết mà.” Ánh mắt Lộ Gia Mạt nhìn về cánh cửa kính còn đọng hơi nước, rồi hạ xuống, dõi theo những giọt nước nhỏ hợp lại thành một giọt lớn, “Vậy anh nghe lời em dặn chưa? Em sẽ không vì những chuyện đó mà buồn nữa, anh cũng đừng buồn nữa.”
“Anh không làm được…” Thịnh Dạng chưa nói hết câu, âm cuối đã khựng lại, động tác cầm khăn lau tóc cũng chợt dừng.
Trong gương, Lộ Gia Mạt đang liếm nhẹ vai anh, chính xác hơn là liếm những giọt nước trên vai anh. Anh hoàn toàn không thể chịu đựng nổi, cơ thể vừa mới thả lỏng, dưới làn da vốn đã hiện rõ những đường gân xanh, lúc này càng nổi bật, đường nét cũng trở nên rõ ràng hơn.
“Đừng mà.” Anh cúi đầu đe dọa cô, “Không thì em buồn ngủ anh cũng sẽ mặc kệ em đấy.”