Hôm Nay Hôm Nay Sao Lấp Lánh
Chương 81: Khúc nói xấu đến đây thôi là được rồi nhé
Hôm Nay Hôm Nay Sao Lấp Lánh thuộc thể loại Linh Dị, chương 81 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thịnh Dạng cũng bị chuông báo thức đánh thức. Anh nhắm mắt, mò tay tìm điện thoại. Còn ngái ngủ, anh liếc nhìn màn hình, thấy là báo thức thì tắt đi. Sau đó anh cọ cằm vào tóc cô, ánh mắt còn chưa tỉnh hẳn, nhìn sang cô, giọng trầm thấp: “Đến giờ dậy rồi à?”
Lộ Gia Mạt gật đầu trong lòng anh. Cô bắt buộc phải dậy, nếu không sẽ không kịp xe mất. Cô sờ tóc anh: “Anh ngủ tiếp đi.”
Thịnh Dạng không nghe lời cô. Khi Lộ Gia Mạt đang đánh răng trong phòng tắm, anh cũng với mái tóc rối bù đi vào, mắt còn chưa mở hẳn, buồn ngủ tới mức không chịu nổi. Anh lục tủ lấy một chiếc bàn chải đánh răng mới rồi xé bao bì.
Xé xong, anh đứng sau lưng Lộ Gia Mạt, đặt cằm lên vai cô. Cánh tay uể oải vươn ra lấy tuýp kem đánh răng, hai tay vòng qua người cô, chậm rãi bóp kem lên bàn chải.
Đây là kiểu chó lớn lông xù dính người gì thế này.
Lộ Gia Mạt không nhịn được cười, mắt cong lên. Trong miệng đầy bọt, cô nghiêng đầu khẽ chạm vào cái đầu đang tựa trên vai mình: “Hôm nay em thi.”
“Anh cũng đi.” Anh nhét bàn chải vào miệng, nói không rõ lời, giọng điệu lười biếng: “Chỗ bọn em khắp nơi đều là phòng máy tính, anh tùy tiện tìm một chiếc ghế dài để ngồi đợi là được.”
Lộ Gia Mạt nghiêng đầu, nhìn anh qua gương: “Vậy anh không buồn ngủ à?”
Buồn ngủ thì chắc chắn là buồn ngủ, anh xuống máy bay lúc năm giờ sáng, bây giờ còn chưa tới tám giờ. Nhưng Thịnh Dạng nhăn mũi, mặt đầy vẻ trẻ con nói: “Buồn ngủ chết cũng đi.”
Mười lăm phút sau, hai bóng người mặc đồ đen xuất hiện ở trạm xe buýt.
“Mắt anh mở nổi không vậy?” Lộ Gia Mạt nghiêng đầu nhìn Thịnh Dạng đang dựa vào cột của trạm xe buýt mà chẳng có chút dáng vẻ đứng đắn nào. Vai anh cao thấp không đều, đầu nghiêng ngả lung tung, trông như thể thứ anh đang tựa không phải trạm xe buýt mà là một cái giường.
Thịnh Dạng cho tay vào túi áo khoác của cô, nắm lấy tay cô. Nghe vậy, anh liền nhét luôn tay còn lại vào túi bên kia của cô, cứ giữ tư thế đó kéo thẳng cô vào lòng mình. Sau đó, những phần khác trên cơ thể không hề nhúc nhích, chỉ đặt đầu lên vai cô.
Trên trạm còn có mấy người khác cùng đợi xe, ánh mắt vô tình hay cố ý đều đang nhìn hai người họ. Lộ Gia Mạt dùng cánh tay khẽ đẩy anh một cái, anh hừ hừ một tiếng, cằm cọ cọ vào vai cô rồi còn kéo cô vào lòng mình thêm chút nữa, giọng lười nhác uể oải: “Mở không nổi rồi, em tính làm sao đây?”
“Vứt anh lại đây luôn.” Lộ Gia Mạt nhìn dòng xe qua lại trên đường, vô tư nói.
Thịnh Dạng lười biếng cười khẽ: “Chuyện đó em đừng mơ, anh không vứt đi được đâu.”
Giọng điệu còn khá là đắc ý.
Hôm đó hai người đến trường, Lộ Gia Mạt đi thi, Thịnh Dạng thì cuộn mình ngủ trong thư viện khoa kỹ thuật. Đợi Lộ Gia Mạt thi xong, hai người lại cùng nhau về căn hộ. Mãi đến đêm Giáng Sinh, hai người họ cứ ru rú trong căn hộ, hầu như chẳng ra ngoài.
Cuộc sống trôi qua rất buồn chán, đến cả một bộ phim cũng có thể xem đi xem lại ba lần. Trong căn hộ được sưởi ấm rất đủ, bên ngoài gió tuyết mịt mù. Cả thành phố cũng chẳng có mấy cửa hàng mở cửa, họ đã mua sẵn rất nhiều nguyên liệu từ sớm, tích trữ trong nhà.
Trên màn hình tivi đang hiển thị hình ảnh trò chơi. Nhân vật do Thịnh Dạng điều khiển nhảy sang phía đối diện xong, anh đầy hứng thú nhìn nhân vật do Lộ Gia Mạt điều khiển trên màn hình nhảy nhót một cách lúng túng.
Lại một lần nữa không nhảy qua được.
“Ha ha ha ha ha được lắm, cái này đúng là trâu bò.” Thịnh Dạng cười lăn ra sofa. Nhân vật nhỏ kia nhảy càng lệch lạc bao nhiêu, anh cười càng vui bấy nhiêu, hoàn toàn không sốt ruột xem màn này bao giờ mới qua.
Lộ Gia Mạt cầm tay cầm điều khiển trong tay, bị anh cười đến mức muốn đánh anh. Cô vừa nhìn chằm chằm màn hình trò chơi, vừa tranh thủ liếc sang trừng Thịnh Dạng.
Người này cười càng hăng hơn, ung dung thẳng lưng lên một chút. Cánh tay anh vươn từ bàn trà lấy một gói khoai tây chiên mở ra, ăn vài miếng một cách thờ ơ, còn mở một lon coca thong thả uống. Ánh mắt vẫn nhìn màn hình trò chơi: “Cô giáo Lộ đừng vội mà, thao tác kiểu này đủ lên mục khoảnh khắc đặc sắc rồi, nhảy thêm mấy lần nữa thì sẽ có thêm mấy khoảnh khắc như vậy.”
Giọng điệu và dáng vẻ này đúng là vừa lém lỉnh vừa xấu xa, Lộ Gia Mạt sắp bị anh chọc tức chết. Cái trò chơi rách việc này cô cũng chẳng thèm chơi nữa, trực tiếp ném tay cầm xuống, nhào qua bóp cổ anh.
Thịnh Dạng hoàn toàn không biết kiềm chế, cười đến mức lồng ngực cũng rung lên. Anh đặt lon coca sang bàn bên cạnh, lại dời gói khoai tây chiên đang đặt trên đùi ra, rồi nằm hẳn xuống sofa, một tay ôm trọn Lộ Gia Mạt vào lòng, cười tít mắt: “Lúc trước nói sao ấy nhỉ? Đã bảo chơi game không được giận mà, đừng nói không giữ lời chứ.”
“Em cứ nói không giữ lời thì sao?” Lộ Gia Mạt vẫn không giảm lực tay đang bóp cổ anh, giọng cố tỏ ra dữ dằn nói: “Anh cười đi, cười nữa đi, trên đời có ai như anh không?”
“Anh như vậy thì sao?” Anh chẳng những không xấu hổ mà còn thản nhiên, đầu thả lỏng ngả ra sau, tựa lên tay vịn sofa, đuôi mắt hơi nhếch lên, ánh nhìn hướng về cô: “Nói đi, anh là người thế nào?”
Lộ Gia Mạt cãi không lại anh, tay làm bộ siết mạnh thêm một cái. Siết xong, cô liền cúi đầu cắn xuống. Anh ngẩng cổ, hoàn toàn mặc cho cô cắn, rồi cắn cắn thế nào lại thành ra nụ hôn, hai người quấn quýt trên sofa hôn nhau.
Cho đến khi chiếc điện thoại trên thảm rung lên “ong ong”. Ban đầu hai người đều không để ý, hết thời gian thì ngừng rung. Nhưng điện thoại vừa dừng chưa được mấy giây lại rung tiếp, đến lần thứ ba. Thịnh Dạng cuối cùng cũng phân tâm, với tay chộp lấy điện thoại. Anh chẳng thèm nhìn là ai, trực tiếp nghe máy. Điện thoại vẫn bị ném ở mép sofa, anh nhắm mắt, ngẩng cằm, từng chút từng chút hôn sâu Lộ Gia Mạt.
“Thịnh Dạng?” Giọng nói từ đầu dây bên kia truyền tới, “Thịnh Dạng!”
Lý trí của Thịnh Dạng cuối cùng cũng tỉnh táo hơn một chút. Anh mở mắt, liếc nhìn màn hình điện thoại, điều hòa lại hơi thở, cầm điện thoại áp lên tai: “Bà ngoại.”
Lúc này Lộ Gia Mạt cũng tỉnh táo hơn đôi chút, khẽ nghiêng đầu, môi tách khỏi anh.
Thịnh Dạng cầm điện thoại nghe đối phương nói mà lòng dạ để nơi khác, chóp mũi vẫn thân mật cọ vào Lộ Gia Mạt. Cọ một cái, môi lại chạm môi cô thêm một cái nữa: “Cháu không qua đâu, để cháu hỏi em ấy.”
Hỏi ai? Đầu óc Lộ Gia Mạt còn mơ hồ, giây sau đã nghe Thịnh Dạng nói với cô: “Bà ngoại muốn chào em một tiếng, được không?”
“Hả?” Lộ Gia Mạt ngơ ngác nhìn anh.
Thịnh Dạng dùng đầu ngón tay xoa môi cô, trực tiếp đưa điện thoại tới tai cô. Lộ Gia Mạt lúc này mới phản ứng lại, vội vàng gọi một tiếng: “Bà ngoại ạ.”
Người lớn tuổi bên kia cũng liên tục đáp lời. Nghe thấy giọng cô, Lộ Gia Mạt lúc này hoàn toàn tỉnh hẳn, vừa ngoan ngoãn trả lời, vừa trừng mắt nhìn Thịnh Dạng. Thịnh Dạng thấy cô như vậy đáng yêu không chịu nổi, cứ liên tục hôn cô để quấy rầy. Lộ Gia Mạt bị anh làm phiền đến không chịu được, dùng tay che miệng anh lại. Rồi có lẽ vì bị anh quấy đến phân tâm, cũng chẳng biết thế nào, mơ mơ hồ hồ, cô đã đồng ý lời mời của bà ngoại, đến nhà bà đón lễ.
Chiều hôm sau, Lộ Gia Mạt đến trước cửa nhà bà ngoại Thịnh Dạng rồi mà vẫn cảm thấy mơ mơ màng màng. Cô không có nhiều kinh nghiệm gặp gỡ trưởng bối, trước khi vào có chút căng thẳng, nhưng còn chưa kịp để cảm giác căng thẳng đó lan ra, cô đã ngồi xuống bàn ăn. Người trong nhà đến rất đông đủ, không biết là vì Giáng Sinh, hay là vì cô đến. Lộ Gia Mạt choáng váng ăn xong bữa cơm, còn chưa kịp hiểu chuyện gì, đã bị đẩy ngồi xuống bàn đánh bài.
“Cuối cùng cũng đủ bốn người rồi, bà vui chưa?” Thịnh Nhiễm nhìn sang bà ngoại.
Bà cụ thật sự rất vui, bà muốn đánh mạt chược từ lâu rồi, nhưng bình thường trong nhà chỉ có bà và ông ngoại, Thịnh Nhiễm cũng không hay có mặt ở nhà, càng khỏi nói đến bố mẹ chị, hai người nghiện công việc đó.
Năm nay đúng là đông người hơn. Thịnh Dạng không ngồi vào bàn, anh cầm lon coca ngồi bên cạnh cô, nghiêng đầu giảng sơ qua luật chơi ở đây cho cô nghe. Lộ Gia Mạt nghe xong gật đầu: “Em hiểu rồi.”
Bà ngoại ngồi bên cạnh nhìn cô cười híp mắt: “Tiểu Mạt, không sao đâu, đánh vài ván là quen thôi, đừng sợ thua.”
Lộ Gia Mạt gật đầu, cũng ngoan ngoãn cười: “Vâng ạ.”
Ba vòng trôi qua, bà ngoại và Thịnh Nhiễm đều có chút ngỡ ngàng, rồi lại thua. Bà cụ nhìn sang Lộ Gia Mạt: “Tiểu Mạt, không phải lần đầu cháu đánh à?”
Lộ Gia Mạt lắc đầu, cô biết đánh mạt chược từ lúc còn rất nhỏ, nhưng đánh không nhiều, hơn nữa mỗi nơi một luật khác nhau, nên ban nãy Thịnh Dạng mới phải giảng lại cho cô.
Thịnh Dạng ở bên cạnh cười gần chết, nhìn vẻ mặt ỉu xìu của bà ngoại và chị họ anh mà chẳng có chút lương tâm nào, ngược lại còn bắt đầu khoe khoang: “Cũng không xem xem toán học của em giỏi đến mức nào, mấy thứ này mà không tính nổi à?”
Lúc này Lộ Gia Mạt mới biết, sở dĩ Thịnh Dạng không ngồi vào bàn, là vì anh quá thích tính toán các quân bài.
Hôm đó mạt chược mãi đến chiều tối mới kết thúc, Lộ Gia Mạt thắng vô cùng hoành tráng. Thịnh Dạng ở bên cạnh chủ động thu tiền, còn đuổi theo chị mình, giục chị mau chóng chuyển khoản qua WeChat.
Thịnh Nhiễm thật sự cạn lời, bị anh thúc giục đến mức vừa trợn mắt liếc anh, vừa mở WeChat, quét mã trả tiền.
“Có vẻ không được hay lắm nhỉ?” Lộ Gia Mạt nhìn xấp tiền giấy trước mặt, nhỏ giọng hỏi Thịnh Dạng.
Thịnh Dạng hoàn toàn không để ý, còn khá tự hào: “Dựa vào bản lĩnh mà thắng, có gì không hay chứ?”
Nhưng mối thù nhỏ này rất nhanh đã bị Thịnh Nhiễm trả lại. Buổi tối ăn cơm xong, Thịnh Nhiễm chủ động kéo Lộ Gia Mạt ngủ chung phòng.
Hai người ngồi trên giường, cùng lật xem những tấm ảnh từ nhỏ đến lớn của Thịnh Dạng. Đây đều là lần đầu Lộ Gia Mạt nhìn thấy, rất kỳ lạ, trong khu nhà tập thể công vụ đúng là không có mấy ảnh cũ kiểu này.
“Cơ bản đều ở đây rồi, bên ông nội của nó chắc cũng còn một ít.” Thịnh Nhiễm chỉ vào một tấm ảnh trông Thịnh Dạng khoảng bốn năm tuổi, nói với cô: “Giống con gái không? Nói cho em biết, hồi mẫu giáo nó rất hay gây chuyện. Có một thằng nhóc tưởng nó là con gái, thầm thích cả một học kỳ. Nó biết rõ mà cũng không nói sự thật cho người ta biết. Đến sau này người ta tự phát hiện ra, khóc lóc ầm ĩ, phụ huynh tìm tới, nhà trường còn gọi cả chị qua.”
“Vậy đó là lần đầu Thịnh Dạng bị mời phụ huynh à?” Lộ Gia Mạt ngồi xếp bằng trên giường, chống cằm nhìn ảnh cười hỏi.
“Không hẳn đâu? Để chị nghĩ xem.” Thịnh Nhiễm nhớ lại cẩn thận: “Hình như còn một lần nữa là đá bóng trong trường, mấy đứa đá bóng rồi nóng nảy đánh nhau. Hỏi ai cầm đầu thì đứa nào cũng chỉ Thịnh Dạng. Nghe chị nói, lúc đó chị vừa tan ca phẫu thuật đã bị thầy cô gọi điện đến, bị mắng cho một trận. Nó nghịch lắm, lên cấp hai rồi mới yên ổn hơn một chút.”
“Đây này.” Thịnh Nhiễm chỉ sang một tấm ảnh khác, trông là ảnh Thịnh Dạng hồi cấp hai. Anh mặc đồng phục, nghiêng người dựa vào hành lang khu giảng đường: “Chính cái dáng vẻ chết tiệt này, tạo cảm giác rất dễ trêu hoa ghẹo cỏ. Ai cũng sợ nó yêu sớm, không ngờ ở khoản này nó lại ngoan.”
Chị vừa nói xong câu đó, chiếc điện thoại đặt bên cạnh rung lên một cái, Thịnh Nhiễm nhìn thoáng qua liền cười.
“Em đoán xem là ai?” Chị như nắm được điểm yếu của Thịnh Dạng, hưng phấn không chịu nổi hỏi: “Thịnh Dạng, đoán xem nó gửi cho chị cái gì?”
Lộ Gia Mạt chớp mắt, còn chưa kịp thuận theo lời chị hỏi, Thịnh Nhiễm đã xoay màn hình điện thoại cho cô xem.
Trên màn hình điện thoại chính là giao diện chat WeChat giữa Thịnh Dạng và Thịnh Nhiễm.
[WJTMSH: Khúc nói xấu đến đây thôi là được rồi nhé]