Hôm Nay Khoa Diễn Xuất Vẫn Muốn Cùng Thám Tử Đồng Quy Vu Tận
Hiểu Lầm Tai Hại và Bí Ẩn Thế Giới
Hôm Nay Khoa Diễn Xuất Vẫn Muốn Cùng Thám Tử Đồng Quy Vu Tận thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Kết thúc đoạn hồi tưởng.
Hanada Saharuna với vẻ mặt lạnh lùng tháo còng tay đeo bên hông xuống, đặt lên cổ tay Okawa Shidai: "Được rồi, đừng giãy giụa nữa, theo tôi về sở cảnh sát nào, tên trộm đồ lót biến thái."
【Đồ khốn nạn số 1 này! Sao lại không tin bạn học của mình chứ! Không cần thiết phải nhiệt tình đẩy người cùng nhà vào tù như thế chứ!!】 Trong kênh trò chuyện nội tâm, Okawa Shidai gầm lên với Hanada Saharuna.
【Ồn ào chết đi được! Ai bảo anh lao đến ôm chân tôi trước mặt đồng nghiệp của tôi? Bây giờ tôi là cảnh sát, cảnh sát đó! Tôi không muốn dính dáng gì đến loại biến thái như anh đâu!】 Hanada Saharuna nói với thái độ dứt khoát.
"Chờ, chờ một chút, chuyện này có lẽ là hiểu nhầm...." Cô bé tóc đen đang được Narihisago Akihito ôm trong lòng đột nhiên lên tiếng, nhìn Okawa Shidai và nói: "Anh Okawa vừa rồi vì bảo vệ em nên suýt chút nữa đã bị "The Challenger" đánh chết, em cảm thấy anh ấy không phải người như vậy!"
"Em gái Narihisago à!" Okawa Shidai cảm động sụt sịt mũi. Narihisago Muku đúng là một đứa trẻ ngoan! Em ấy có thể sống sót thật sự quá tốt!
"Mặc dù vậy, nhưng đồ lót là từ trên người cậu ta rơi ra, mọi người đều tận mắt chứng kiến." Sato Miwako nhíu mày.
Nghe vậy, mặt Narihisago Muku đỏ bừng. Cô bé không nhịn được liếc nhìn bộ đồ lót trước mặt Okawa Shidai, mặt càng đỏ hơn, nhưng cuối cùng vẫn kiên trì nói: "Em nghĩ chắc chắn là có nguyên nhân, mong các anh chị thanh tra hãy nghe anh Okawa giải thích ạ!"
"Tôi không hề trộm đồ lót của em Narihisago! Đây là đồ tôi mua!" Okawa Shidai bất chấp tất cả, thà làm kẻ có sở thích mặc đồ khác giới còn hơn làm một tên trộm đồ lót, ít ra cũng không bị tống vào đồn cảnh sát.
Narihisago Akihito nhìn con gái mình: "Muku, con xem có đúng như vậy không?"
"Cái đó, đợi con chút...." Narihisago Muku bước đến nhặt bộ đồ lót màu hồng phấn trước mặt Okawa lên, cố nén cảm giác xấu hổ liếc nhìn một cái, sau đó quay đầu nói với Hanada Saharuna và những người khác: "Các chị cảnh sát, cái này không phải đồ của em, trên đó vẫn còn nguyên nhãn mác chưa xé! Anh Okawa không trộm đồ của em, anh ấy không phải tên trộm đồ lót!"
Nói xong, cô bé quay người cúi lưng về phía Okawa Shidai: "Anh Okawa, em thật sự rất xin lỗi anh! Vừa rồi em còn chưa xác nhận đã nói đây là đồ của mình, hại anh suýt nữa bị bắt! Em thật sự xin lỗi anh!"
Narihisago Akihito và vợ liếc nhìn nhau rồi cũng đi đến xin lỗi Okawa Shidai.
Okawa Shidai xua tay, nói thật cậu ta cũng hơi chột dạ. Dù sao thì cậu vốn dĩ cũng chọn nhà Narihisago làm mục tiêu để hoàn thành kịch bản "Cảnh sát mắt sáng như đuốc, phát hiện ý đồ của tên trộm đồ lót" mà.
Ba ngày trước, học sinh kém cỏi số 4 bốc được thẻ thân phận của Okawa Shidai, một kẻ thất nghiệp lang thang, sau đó mới chuyển đến tòa nhà này ở. Mặc dù là kẻ thất nghiệp không có kỹ năng gì, nhưng may mắn là trong thẻ ngân hàng vẫn còn kha khá tiền. Okawa Shidai tính toán một chút, chỉ cần mình ăn tiêu tiết kiệm cho đến khi kỳ kiểm tra kết thúc và trở về thì hẳn không thành vấn đề, từ đó cậu ta bắt đầu những ngày ăn cơm hộp giảm giá một nửa.
Vì mỗi ngày đều đến siêu thị gần đó mua cơm hộp, cậu ta đã gặp vợ của Narihisago Akihito rất nhiều lần, thỉnh thoảng cũng thấy Narihisago đến giúp đỡ sau giờ học. Thường xuyên qua lại, cậu liền biết đó chính là gia đình ba người ở đối diện. Người chủ nhà nam là Narihisago Akihito, người chủ nhà nữ là Ayako, con gái họ tên Muku.
Bởi vì Narihisago Akihito đi làm đều mặc vest, Okawa cho rằng đối phương chỉ là một nhân viên văn phòng bình thường. Nếu không phải vừa nghe Hanada Saharuna nói, cậu ta làm sao biết đối phương lại là cảnh sát hình sự chứ. Không thì có đánh chết cậu ta cũng không dám chọn nhà họ mà ra tay!
Tóm lại, Okawa Shidai tuân thủ nguyên tắc tình làng nghĩa xóm, lựa chọn nhà Narihisago. Xét cho cùng thì nhà họ vừa vặn có một cô con gái, tương đối phù hợp với nội dung kịch bản...... Dù sao thì như thế này sẽ hợp lý hơn nhiều so với việc chạy đến nhà gã đàn ông độc thân nào đó để trộm đồ lót thiếu nữ!
Ai ngờ khi cậu ta vừa bước đến cửa nhà họ, còn chưa kịp làm động tác cạy khóa đã phát hiện cửa không đóng. Cùng lúc đó, trong phòng khách truyền đến tiếng xô xát. Số 4 tuy rằng là một học sinh kém cỏi, nhưng dù sao cũng là một đứa trẻ lớn lên dưới lá cờ đỏ*. Nhớ ra mình đang xuyên không đến thế giới của Thám tử lừng danh Conan, có lẽ đã gặp phải hiện trường án mạng rồi.
(*màu cờ Trung Quốc đó.)
Nghĩ đến hai mẹ con nhà Narihisago chân yếu tay mềm, Okawa Shidai nghiến răng một cái rồi lập tức xông vào trong. Vừa vào đã thấy Narihisago Muku đang bị một gã đàn ông to lớn đè lên đánh, khóe miệng cô bé còn chảy cả máu. Thấy cậu ta, Muku hô to nói đối phương là kẻ giết người hàng loạt "The Challenger", bảo cậu ta nhanh chóng đi báo án.
Okawa Shidai không chạy. Mấy ngày nay có xem chút thời sự nên cậu cũng biết thủ đoạn của "The Challenger" ra sao. Cậu sợ nếu mình mà chạy thì lúc trở về, xác Narihisago Muku cũng đã lạnh tanh. Cậu ước chừng Hanada Saharuna sắp đến rồi, hơn nữa "Okawa Shidai" vốn dĩ cũng chỉ là một thân phận giả mà thôi. Nếu chết thì cùng lắm là bị nhốt trong không gian trừng phạt. Vì thế, cậu ta nổi máu xông vào phòng bếp vơ lấy một con dao phay, đồng thời xách một cái ghế nhắm thẳng vào "The Challenger".
Kết quả là con dao phay bị "The Challenger" đánh bay, trực tiếp rơi xuống tầng dưới, suýt chút nữa khiến Hanada "thăng thiên", cậu ta cũng bị gã đánh cho tơi bời. May mắn là "The Challenger" thích chơi trò vật lộn, Okawa Shidai mới kiên trì được cho đến khi Hanada Saharuna và mọi người đến.
"Khụ khụ......" Okawa Shidai ho hai cái. Nói thật, giờ người cậu ta chỗ nào cũng đau, không biết có phải bị đánh đến mức xuất huyết trong không nữa.
Narihisago Muku để ý đến chuyện này, có chút lo lắng: "Ba ơi! Chúng ta vẫn nên đưa anh Okawa đến bệnh viện trước đi. Vừa rồi anh ấy bị đánh rất nhiều, chắc chắn là bị thương rất nặng!"
Narihisago Akihito cũng gật đầu: "Ngồi xe tôi đi. Kiểm tra xong tôi sẽ sắp xếp đồng nghiệp đến làm ghi chép." Nói rồi liền đỡ Okawa Shidai đi.
"Chờ một chút." Thanh niên đeo kính râm vẫn luôn im lặng, lúc này mới lên tiếng: "Tuy bộ đồ lót kia không phải của cô bé đây, nhưng cậu ta vẫn chưa giải thích vì sao trên người lại có nội y của nữ giới. Một người đàn ông mang theo đồ vật này, nghĩ thế nào cũng thấy có vấn đề phải không? Có lẽ lại là một tên tội phạm tiềm năng cũng nên."
Okawa Shidai cứng đờ người, rốt cuộc là tên nào lắm chuyện bao đồng như vậy! Cậu ta tức giận trừng mắt nhìn thanh niên đeo kính râm, một giây sau sắc mặt khẽ biến.
Vừa rồi cậu ta chỉ lo "The Challenger" chạy trốn, sau đó lại vì đồ lót rơi ra từ trên người mà suýt nữa bị bắt, khiến cậu không còn tâm trí nào mà chú ý đến những người còn lại nữa. Lúc này, cậu ta mới nhận ra thanh niên đeo kính râm có chút không thích hợp. Cậu không thể tin nổi quay đầu nhìn về phía Takagi Wataru và Sato Miwako, rồi lại nhìn sang người đeo kính râm.
Cuối cùng, sau khi xác định được thân phận của anh ta, đồng tử của Okawa Shidai co rút mãnh liệt, lập tức quay sang nhìn Hanada Saharuna.
【Là Matsuda Jinpei, còn sống! Sao hắn lại ở đây?!】 Trong kênh trò chuyện nội tâm, Okawa Shidai thét chói tai không thành tiếng: 【Takagi với Sato đã là đồng nghiệp rồi, thì Matsuda Jinpei phải chết rồi chứ! Sao hắn lại còn sống! Chúng ta xuyên đến phiên bản Conan nào vậy?! Đù má! Chết tiệt! Ngàn vạn lần đừng có là một thế giới đảo ngược nha! Ai mà chơi lại nổi Conan hắc hóa!】
Hanada Saharuna câm nín nhìn cậu ta: 【Có chuyện gì thì anh cũng đừng nhìn về phía tôi được không? Năng lực quan sát và suy luận của Matsuda Jinpei được tác giả miêu tả rất lợi hại đấy.....Chắc chắn hắn sẽ nghi ngờ chúng ta quen biết nhau đó!】
Nói xong, cô mới trả lời Okawa Shidai: 【Anh bốc được thân phận kẻ thất nghiệp lang thang thì nghĩ mình là kẻ thất nghiệp lang thang thật hả? Dù sao cũng phải vào đọc group chat của lớp chứ.
Ngày đầu tiên tôi đi làm ở Đội 1 phòng Điều tra Tội phạm, Matsuda Jinpei cũng vừa mới chuyển đến. Lúc đó tôi mới thấy có gì đó không ổn, liền tìm cơ hội đi vệ sinh để lên mạng tra cứu một chút, phát hiện 7 năm trước đúng là có xảy ra vụ đánh bom, hơn nữa nạn nhân trong vụ đó là cảnh sát, chính là Hagiwara Kenji.
Sau đó, cũng giống như trong truyện, tên tội phạm đánh bom bắt đầu gửi thư đếm ngược đến Sở Cảnh sát. Nhưng rất kỳ lạ là, sau khi hắn gửi bản fax ghi số "2", bản fax số "1" của năm tiếp theo lại không được gửi đi, suốt ba năm sau đó cũng không có chút động tĩnh nào. Vì không có gì xảy ra nữa nên cảnh sát nghĩ đây là trò đùa dai và bỏ mặc. Bởi vậy, 3 năm trước, Matsuda Jinpei – người vốn dĩ bị bức thư điện tử đếm ngược hấp dẫn mà xin chuyển đến Đội 1 phòng Điều tra Tội phạm – đã không xuất hiện, tên tội phạm đánh bom mai danh ẩn tích, anh ta không bị nổ chết.
Tôi điều tra tất cả tin tức trong năm mà tên đánh bom kia biến mất, phát hiện hắn có liên quan đến sự cố "Rồng Bất Tử* đối đầu xã hội đen, người qua đường vô tội biến thành người thực vật".... Nhìn ảnh của người bị hại đó, đúng là có chút giống với tên đánh bom trong ký ức của tôi.
Xui xẻo thay, kẻ đánh bom đã tạo nên kỳ tích y học, một năm trước tự dưng tỉnh lại. Bởi vậy mà Sở Cảnh sát lại một lần nữa nhận được bức thư điện tử số "1", trên đó còn viết thêm câu "Mở ra một lần nữa" linh tinh gì đó, vì thế Matsuda Jinpei mới xin chuyển công tác sang đây. Tóm lại, tôi đã tìm hiểu tin tức từ các bạn học khác, khẳng định đây chính là tuyến truyện gốc.....Đừng lo lắng về tuyến thế giới rối loạn lung tung, không phức tạp như vậy đâu!】
*Tatsu Bất Tử: nhân vật chính trong Gokushufudou - Đạo làm chồng đảm
【Tuy nói như thế, nhưng mà Rồng Bất Tử là ai? Tên này phá vỡ ranh giới của thế giới bình thường đó? Chắc chắn không phải người thường phải không?】 Okawa Shidai lập tức nói. 【Chẳng lẽ thế giới này còn bao gồm bộ truyện khác?】
【Tôi đã hỏi mọi người trong lớp rồi, không ai biết gì hết.... Anh quản nhiều như vậy làm gì, dù sao chúng ta thi xong là đi rồi, một người ở thế giới trong sách thì liên quan gì đến thế giới thật của chúng ta chứ?】 Hanada Saharuna nói.
Giây tiếp theo, cô liền thay đổi sắc mặt, nhướng mày hung hăng nhìn Okawa Shidai: "Này! Nhìn cái gì mà nhìn! Tôi đang hỏi anh đó? Mau giải thích vì sao trên người lại có đồ lót nữ đi!"
"......" Okawa Shidai.
Bà nhập vai như vậy làm gì chứ! Số 1, bà không phải là kẻ phản bội của lớp bét chúng ta đấy chứ!