Hôm Nay Khoa Diễn Xuất Vẫn Muốn Cùng Thám Tử Đồng Quy Vu Tận
Chương 30: Tân Binh Quái Đản
Hôm Nay Khoa Diễn Xuất Vẫn Muốn Cùng Thám Tử Đồng Quy Vu Tận thuộc thể loại Linh Dị, chương 30 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau khi nghe xong triết lý sống của Hanada Saharuna, Amuro Tooru và Edogawa Conan đều chìm vào im lặng.
Một lúc lâu sau, Edogawa Conan mới cất tiếng: "Thanh tra Hanada có tâm thái thật tốt."
Cô ấy chắc chắn được sinh ra trong một gia đình lạc quan, cởi mở, nên mới có thể hình thành tính cách như vậy. Edogawa Conan thầm nghĩ.
Trừ việc hơi "cá mặn" ra, Hanada Saharuna thật sự không có chút khuyết điểm nào. Kết bạn với một người như vậy chắc chắn sẽ rất vui vẻ. Bởi vì cô ấy rất giỏi tự làm cho mình vui, ở bên cạnh một người luôn vui tươi, cuộc sống sẽ luôn tràn ngập sắc màu.
"Đúng vậy đó!" Hanada Saharuna đắc ý nhếch cằm, "Con người mà, mấu chốt là làm sao để sống vui sống khỏe chứ ~ nói cho em nghe, công việc cảnh sát đúng là khiến người ta mệt mỏi! Lại còn phải thường xuyên tăng ca, nếu tâm trạng chị đây không tốt thì đã sớm nghỉ việc rồi!
May mà chị vẫn biết cách kết hợp làm việc và nghỉ ngơi, kiên trì theo đuổi châm ngôn [Công việc không theo ta mãi, quan trọng nhất vẫn là nghỉ ngơi đầy đủ]... Chị thấy mình cần cố gắng hơn một chút ở khoản này, hiện tại quả thực vẫn tăng ca quá nhiều..."
Không, cái này thì thôi đi! Chị đủ "cá mặn" rồi đó thanh tra Hanada! Mà lười biếng nữa thì không ổn đâu! Hơn nữa chị mới bị anh Amuro "thuyết giáo" xong, sao còn dám nói mình muốn lười hơn nữa trước mặt anh ấy chứ!
Edogawa Conan vội vàng nhìn về phía Amuro Tooru, nhưng chỉ thấy anh đang cau mày, không nói một lời.
Hả? Lạ thật, sao anh Amuro lại không phản ứng gì? Edogawa Conan có chút nghi hoặc.
-------------------------------------
Khoảng nửa giờ sau, thanh tra Megure cùng Đội 3 cuối cùng cũng đã đến.
Trong lúc chờ Đội 3 áp giải bọn cướp đi, Edogawa Conan phụ trách kể lại toàn bộ quá trình, Amuro Tooru ở một bên bổ sung thêm.
"...Tóm lại sự việc là như vậy. Ba người bọn chúng đã dùng cách đó để trộm trang sức đá quý ở cửa hàng Butterfly. Tất cả tang vật đều giấu trong chiếc bụng giả kia, chuẩn bị chờ thời cơ sẽ vận chuyển ra ngoài để bán. Đúng rồi, chỗ này còn mấy thứ nữa..." Edogawa Conan lấy cái túi tiền nhỏ ra, "Đồ đều ở trong này, thanh tra Megure hãy tiến hành kiểm tra đối chiếu đi ạ."
Edogawa Conan nói xong, nhìn Hanada Saharuna đang đứng bên cạnh và bổ sung: "Lần này vụ án được giải quyết mà không gây ra thương vong, công lao của thanh tra Hanada rất lớn. May mà có chị ấy trợ giúp nên bọn cháu mới có thể bắt được bọn chúng nhanh như vậy."
Được Edogawa Conan khích lệ, Hanada Saharuna lập tức cười híp mắt: "Ôi trời, không được không được ~ chị đâu có lợi hại đến vậy, chỉ là lực quan sát hơi nhạy bén một chút, lại đối phó với bọn chúng quyết đoán một chút mà thôi ~~"
"......." Thanh tra Hanada đúng là được khen một câu là bay lên ngay. Lần ở quán cà phê Poirot cũng vậy, được hai kẻ tình nghi thổi phồng đến mức lâng lâng cả người... Như vậy cũng dễ hiểu thôi. Edogawa Conan thầm nghĩ.
Kệ đi, dù sao thì kỳ nghỉ của chị ấy cũng đã "đi tong", còn bị anh Amuro với thanh tra Megure dạy dỗ một trận, để chị ấy vui vẻ một chút cũng được.
Edogawa Conan lập tức dùng giọng trẻ con nói: "Thanh tra Hanada thật sự vô cùng lợi hại ~"
"Hắc hắc hắc ~" Cứ khen thêm chút nữa đi! Cô không ngại đâu!
Khóe miệng Hanada Saharuna cố gắng nhếch cao, tuy biết thằng nhóc Kudo Shinichi này lại đang giả bộ, nhưng được "nhân vật chính" khen thật sự sướng muốn chết!
Thấy một màn ở quán cà phê Poirot lại sắp "tái diễn", thanh tra Megure lập tức lên tiếng ngăn cản. Đùa gì vậy, nơi này còn có đồng nghiệp ở Đội 3, nếu bị người ta nhìn thấy cấp dưới của mình không biết xấu hổ như thế, ông còn "mặt mũi" đâu mà nhìn người khác chứ?!
"Được rồi được rồi, vụ án này Hanada đã vất vả rồi, chuyện tiếp theo giao cho đồng sự Đội 3 đi. Không phải cô còn đang nghỉ phép sao? Những việc sau không cần cô tham dự, ngày mai về viết một bản báo cáo nộp lên là được..." Thanh tra Megure nói.
Mắt Hanada Saharuna nghe vậy sáng bừng lên, vụt một cái chạy ra cửa: "Vậy tôi đi trước đây thanh tra Megure! Chúc ngài một ngày vui vẻ!"
Thanh tra Megure và Edogawa Conan nhìn vị trí cô vừa đứng đã không còn bóng người... Từ lúc chào tạm biệt đến lúc rời đi, chỉ tốn chưa đến hai giây.
Hai người liếc nhìn nhau, đều không nhịn được thở dài: "Thanh tra Hanada, rốt cuộc cô vội vàng đến mức nào vậy?"
Không lâu sau đó, điện thoại Amuro Tooru vang lên. Anh đọc tin nhắn xong cũng liền đề nghị rời đi trước.
"Xin lỗi, tôi có việc gấp phải đi trước một bước." Amuro Tooru nói, "Chuyện sau đó phiền Conan nhé."
-------------------------------------
Amuro Tooru ngồi trên ghế lái, tay khởi động xe. Vẻ mặt lúc này đã biến thành Bourbon.
【 Gin muốn giới thiệu thành viên mới, tới đón tôi -- Vermouth. 】
Amuro Tooru nhớ đến tin nhắn vừa rồi. Gin tự mình giới thiệu thành viên mới, chắc chắn người kia đã có danh hiệu, hơn nữa chẳng lẽ người đó còn có quan hệ với hắn? Biết đâu chừng có thể "ngoài ý muốn" thu thập được tin tức từ đối phương cũng nên.
Nghĩ như vậy, Amuro Tooru đạp chân ga lao ra đường lớn, đôi mắt tím xám chăm chú nhìn thẳng, khóe miệng nở một nụ cười tự tin.
Hừ, cho dù người đó giấu cái gì, anh nhất định sẽ "moi ra bằng được"!
Ba mươi phút sau, Amuro Tooru đón được Vermouth ở khách sạn.
Vermouth trong bộ váy đen tao nhã ngồi vào trong xe, cô liếc Amuro Tooru một cái: "Anh đến muộn hơn tôi tưởng."
Amuro Tooru vẫn giữ nụ cười để ứng phó với thành viên tổ chức: "Xin lỗi, tôi vừa đi cùng với thằng nhóc Conan kia."
Nghe thấy tên Edogawa Conan, lông mi Vermouth khẽ nhúc nhích, cô dường như có chút hứng thú mà cười cười: "Ồ? Anh đi với thằng bé kia làm gì?"
"Còn có thể là gì?" Amuro Tooru chế nhạo, "Ở bên cạnh thằng nhóc kia thì cũng chỉ có thể là đi phá án. Không biết nó bị làm sao mà mỗi lần ra ngoài đều gặp phải án mạng... Lần này là vụ trộm ở trung tâm thương mại Beika, tốn không ít thời gian, may mà không có ai bị thương."
"Oh, là vụ đó sao? Tôi rất thích cái ghim cài áo của bọn họ." Vermouth nói.
Hôm nay cô vừa xem tin tức, có chút ấn tượng với vụ án này.
"Không nói chuyện này nữa. Chuyện Gin muốn giới thiệu người mới là thế nào?" Amuro Tooru bắt đầu thăm dò.
"Cái đó hả... Nghe nói bên Rum tìm được một "nhân tài kỹ thuật"." Ở phương diện này, Vermouth không có gì để giấu giếm, dù sao thì lát nữa Bourbon cũng sẽ biết thôi.
"Ồ? "Nhân tài kỹ thuật" sao? Có thể để Rum tự mình chiêu mộ, còn nhận được danh hiệu, xem ra là một người không hề đơn giản." Amuro Tooru nói.
Nhắc đến người mới của tổ chức, trên mặt Vermouth có chút "vi diệu", hình như cô không mấy dễ chịu: "Tên kia rất giỏi xâm nhập vào internet, có thể phá hủy tất cả những đồ vật cần máy tính điều khiển... Giống như hacker vậy.
Nghe nói trước đó hắn từng xâm nhập vào Lầu Năm Góc, còn bật nhạc rock'n'roll trên loa phát thanh cả đêm, vô cùng kiêu ngạo. Chính phủ Mỹ tức muốn chết, hạ lệnh phải bắt được hắn bằng bất cứ giá nào. Hắn vì né tránh sự truy đuổi nên mới chấp nhận "cành ô liu" của Rum."
Amuro Tooru chớp chớp mắt, dường như bị người mới làm cho kinh ngạc: "Việc này... Xem ra tân binh của chúng ta rất có cá tính."
Vermouth trợn trắng mắt: "Không, tôi cảm thấy đầu óc hắn có vấn đề."
"Ồ, lại có thể khiến cô phản ứng như vậy, xem ra hai người ở chung không thoải mái?" Amuro Tooru cười nói.
"Không cần thử tôi, Bourbon." Vermouth lạnh lùng liếc anh một cái, nhưng đúng là cô rất có thành kiến với người mới.
Cô dùng tay chống cằm nhìn ra cửa sổ xe một lát, cuối cùng vẫn mở miệng: "Tên kia thật sự rất quái đản... Tuy nói hôm nay là lần đầu tiên Gin chính thức giới thiệu hắn với mọi người, nhưng bọn tôi và hắn đã hợp tác với nhau vài lần... Nói thật, tôi cùng với các thành viên tổ chức làm cộng sự lâu như vậy, hắn có thể đứng đầu trong số những người tôi ghét nhất."
"Hahaha, thấy cô đánh giá thấp hắn như vậy, tôi cũng sợ rồi đấy. Nhưng mà người Rum tự mình chiêu mộ, "trình độ nghiệp vụ" lại kém đến vậy sao?" Amuro Tooru tò mò hỏi.
"Không, "trình độ nghiệp vụ" của hắn không hề kém. Thậm chí chỉ cần cho hắn một cái máy tính, hắn liền có thể khiến cho cả quá trình trở nên thuận lợi. Hack camera theo dõi, mở khóa cửa điện tử gì đó đều là "trò trẻ con". Hắn ngồi ở xa cũng có thể hoàn thành êm đẹp... Vấn đề là đầu óc hắn có bệnh." Vermouth thở ra một ngụm khí lạnh.
Lời của cô khiến Amuro Tooru nổi lên lòng hiếu kỳ, anh không nhịn được hỏi: "Đầu óc có bệnh là ý gì?"
"Tên đó có chứng "vọng tưởng bị hại"!" Vermouth nói, "Hắn luôn lo lắng bên cạnh có "nằm vùng", sẽ bán đứng hắn."
Nghe đến cái từ "nằm vùng" này, đồng tử Amuro Tooru hơi co lại. Anh làm bộ như không có chuyện gì mà nói tiếp: "Xem ra hắn ta giống Gin, đều là người theo "chủ nghĩa đa nghi"... Nhưng mà cái này không đến nỗi là bệnh chứ?"
Nếu hoài nghi bên cạnh có "nằm vùng" là bệnh, thì Gin chắc hẳn đã nguy kịch rồi.
"Anh không hiểu đâu!" Vermouth có chút bực bội, dường như nhớ tới trải nghiệm không vui, lắc lắc đầu đổi đề tài: "Mặc kệ, dù sao lát nữa anh cũng sẽ gặp được hắn, anh tự đi mà cảm nhận! Bourbon tôi nhắc nhở anh một câu, nếu Gin đề nghị anh cộng tác với hắn, tốt nhất là nên từ chối.
Tin tôi đi, ngoài Gin ra, không có ai chịu nổi hắn đâu! Cho dù anh có phải làm thêm nhiều nhiệm vụ nữa, cũng còn tốt hơn là làm cộng sự của tên kia!"
Amuro Tooru cười nói: "Cảm ơn đề nghị của cô, tôi sẽ khắc sâu trong lòng."
Tuy ngoài miệng thì nói vậy, nhưng anh lại càng thêm tò mò. Có thể khiến Vermouth nói thà nhận nhiều nhiệm vụ hơn cũng không muốn cộng tác với đối phương, người này tuyệt đối không đơn giản chút nào...
-------------------------------------
Hai mươi phút sau, Amuro Tooru và Vermouth đã đến địa điểm tập hợp của tổ chức – một kho hàng nhỏ ở bến tàu.
Bọn họ vừa đẩy cửa kho ra, liền thấy Gin và Vodka.
Gin đang hút thuốc, trên tay Vodka thì cầm một cái túi trong suốt, bên trong toàn là mẩu thuốc lá Gin vứt. Xem ra là chuẩn bị lát nữa đem đi xử lý, dù sao thì với loại người như bọn chúng, nếu để lại đầu lọc thuốc lá có dính nước bọt, bị người để ý nhặt đi làm thí nghiệm DNA thì có thể sẽ bại lộ thân phận.
Trên rương gỗ bên cạnh Vodka là một thanh niên trẻ tuổi đeo kính, dáng vẻ thanh tú. Cậu mặc một chiếc áo sơ mi cao cổ đen và quần cùng màu, trên tay còn cầm một quyển sách, cả người quả thực phù hợp với phong cách ăn mặc của tổ chức.
Lần đầu tiên Bourbon nhìn thấy người này, liền lập tức hiểu ra đây là người mới mà Gin muốn giới thiệu.
Đối phương nhìn Bourbon, cười với anh một cái. Amuro Tooru ngẩn người, sau đó cười đáp lại.
Tên này nhìn qua rất bình thường, không có bệnh như lời Vermouth nói... Nhưng mà "nhìn người không thể nhìn vẻ bề ngoài", tổ chức có rất nhiều người trông thì rất bình thường, nhưng trên thực tế đều là kẻ điên.
Amuro Tooru tìm một vị trí không gần không xa để đứng. Vermouth thì lại hoàn toàn không che đậy sự phản cảm của mình đối với người mới kia, trực tiếp đứng ở một nơi xa nhất.
Một lát sau, những thành viên khác của tổ chức cũng lục tục đến, tổng cộng 10 người, đều là những tổ đội thường xuyên ra ngoài làm nhiệm vụ. Ví dụ như Kir, Chianti, Korn và hai thành viên khác.
Ngoài Vermouth ra, hình như những người khác cũng đã hợp tác cùng với tân binh. Chianti với hình xăm con bướm màu đen vừa nhìn thấy cậu ta, cả người lập tức nhảy dựng lên.
"A a a a tên khốn kia sao lại ở chỗ này?!" Cô ả vừa kêu xong thì nhớ ra mục đích của buổi tập hợp hôm nay, sắc mặt lập tức biến đổi: "Không phải chứ?! Người mới muốn giới thiệu lại là hắn?! Oh my god! Tôi có chết cũng không hợp tác với hắn! Tôi tình nguyện "đơn thương độc mã" đi đánh sập tháp Tokyo cũng không muốn nhìn thấy hắn thêm một giây một phút nào nữa!"
Sự kích động của Chianti khiến những người chưa từng tiếp xúc với thành viên mới như Amuro Tooru và Kir cảm thấy nghi hoặc.
Korn đứng một bên vội vàng trấn an: "Hôm nay chỉ là giới thiệu thôi, không có nói hợp tác làm nhiệm vụ, cô đừng lo. Không sao hết, không sao hết!"
Thái độ của Korn trông không khác gì bác sĩ đang trấn an người bệnh PTSD. Điểm khác nhau duy nhất là vị bệnh nhân PTSD này không hề run rẩy, mà là ôm chặt túi súng bắn tỉa, hận không thể bắn chết kẻ đã tạo thành ác mộng cho cô ả ngay tại chỗ.
"Chianti, tôi cho rằng chúng ta đã hợp tác rất vui vẻ." Thanh niên ngồi trên rương gỗ vẫn luôn im lặng mở miệng, trong giọng nói mang theo một chút ủy khuất.
"Cút!!" Chianti không hề vòng vo, dùng một chữ để biểu đạt tâm trạng.
Vermouth cười nhạo một tiếng.
"Ồn muốn chết!" Gin gầm nhẹ một tiếng, hắn lạnh nhạt quét mắt quanh kho hàng một vòng: "Chúng mày cho rằng đây là cái chợ sao?"
Chianti cắn môi, kho hàng chìm vào tĩnh lặng.
Một lát sau, Gin mới mở miệng nói: "Nếu đã đông đủ rồi, vậy thì giới thiệu qua cho chúng mày người mới, Sauza. Lúc trước hắn chủ yếu hoạt động ở Mỹ, gần đây được điều tới Nhật Bản, về sau sẽ thường xuyên hành động cùng chúng ta."
Chianti phát ra tiếng kêu khổ sở, nỗi sợ Gin biến mất trong nháy mắt.
Ả bước lên một bước trực tiếp hô to: "Gin, tôi không muốn hợp tác cùng hắn! Nếu hắn nhất định phải ở lại Nhật Bản, tôi "out"! Tôi muốn đến chỗ khác!"
Gin lạnh lùng nhìn cô: "Đây là mệnh lệnh của cấp trên, không phải thứ mày có thể quyết định. Chianti, đừng khiêu chiến sự nhẫn nại của tao, "năng lực làm việc" của Sauza không có vấn đề gì."
"Tôi bảo "năng lực làm việc" của hắn có vấn đề sao? Đầu hắn có bệnh đấy được chưa!" Chianti sắp phát điên.
Nhìn ả kích động như vậy, Amuro Tooru cảm thấy đây là một cơ hội tốt để "moi tin tình báo". Vì thế liền nói xen vào: "Chianti, chúng ta đều là thành viên tổ chức mà, hợp tác là điều đương nhiên... Hơn nữa tôi thấy Sauza trông đâu có giống người khó ở chung, sao cô lại bài xích cậu ấy như vậy?"
Giọng điệu đó đúng là "trà xanh" hết mức, quả thực càng đổ thêm dầu vào lửa.
Quả nhiên, Chianti vốn đang tức giận, lập tức bùng nổ.
Ả hung hăng trừng mắt nhìn Amuro Tooru: "Bourbon anh cái gì cũng không biết thì đừng có đứng đó "nói mát"! Lần trước tôi nhận được nhiệm vụ ám sát quan chức nước Pháp, cùng đồng hành có Korn và hắn. Bởi vì gã quan lớn kia rất ít khi ra ngoài, để không bỏ lỡ cơ hội bắn tỉa, bọn tôi liền thuê một phòng có điều kiện thích hợp để ngắm bắn ở gần đó, tiến hành thay phiên nhau trông chừng.
Korn phụ trách ra ngoài thu thập tình báo.
Sau đó tên khốn này liền bắt đầu! Lúc nửa đêm tôi đang ngủ, hắn đột nhiên ngồi xổm ở đầu giường tôi hỏi: [Cô là nằm vùng sao...?]! Tôi suýt nữa bị hắn hù cho chết! Hơn nữa anh nghĩ chỉ có một lần thôi sao? Lần nào có cơ hội hắn cũng hỏi đấy!
Không những khi ngủ, ngay cả lúc ăn cơm, dưỡng da, giám sát mục tiêu nhiệm vụ, thậm chí ngay cả lúc tôi đi vệ sinh, hắn cũng đứng bên ngoài hỏi một câu: [Cô là nằm vùng đấy à?]. Mấy người nói hắn có phải là có bệnh hay không hả?!
Đến lúc tôi không chịu nổi nữa cầm súng dí vào đầu hắn, hắn liền sẽ nói: [Cô là nằm vùng thật rồi!]... A a a a a a a tôi thật sự muốn bắn chết hắn! Giết hắn!! Nếu Korn không về thì hắn đã chết lâu rồi--!!"
Amuro Tooru và Kir, hai "nằm vùng" hàng thật giá thật, lâm vào trầm mặc.
Chianti hồi tưởng xong đoạn ký ức như sống trong địa ngục kia, càng nói càng tức giận. Cuối cùng không nhịn được lửa giận nữa, cô tiến lên giật phắt lấy quyển sách trên tay Sauza.
Vừa xé bìa sách màu đen, vừa nghiến răng nghiến lợi nói: "Mày nghĩ rằng bọc lại là được sao? Hả?! Cho rằng không ai nhìn thấy mày đọc sách gì là có thể giả bộ làm người bình thường sao?!"
Bìa sách màu đen bị xé xuống, Chianti ném quyển sách vào người Sauza và rống lên: "Tao chưa từng thấy ai biến thái như mày, mẹ nó mày cầm một quyển [Cách để trở thành một nằm vùng ưu tú] rồi chỉ mặt điểm tên người "nằm vùng" trong chúng ta! Đầu óc mày có bệnh đúng không--!!"
Quyển sách từ trên người thanh niên lăn xuống, "bang" một tiếng rơi trên mặt đất. Tất cả mọi người đều nhìn thấy rõ ràng tiêu đề màu đen trên nền vàng – [Cách để trở thành một nằm vùng ưu tú].
Cả hiện trường yên tĩnh.
Trong nháy mắt, Amuro Tooru còn tưởng mình đang xem hài kịch, bằng không sao có thể giải thích nổi cảnh tượng trước mắt này.
Khoan đã, Vermouth phản cảm như vậy, chẳng lẽ tên kia cũng chạy tới hỏi cô câu đó sao? Anh quay đầu lại nhìn Vermouth, liền thấy cô đang nhắm mắt quay đầu về hướng khác, chỉ có bộ ngực không ngừng phập phồng làm lộ rõ cảm xúc của cô.
... Hắn hỏi thật.
Amuro Tooru xem thế là đủ rồi, lần đầu tiên anh thấy một người "tìm đường chết" như vậy. Trọng điểm là, ngay cả khi trêu chọc người được Boss "tín sủng" là Vermouth, mà hắn vẫn thành công sống sót!
Đây mới là chuyện khó tin nhất, rốt cuộc hắn tại sao lại làm được như vậy? Vermouth vì cái gì lại nhịn xuống không động đến hắn? Cô cũng chẳng phải dạng hiền lành gì, hơn nữa còn được vị kia yêu thích, có đôi khi còn chẳng nể mặt ai trong tổ chức. Amuro Tooru lâm vào trầm tư.
Trong sự yên lặng đến kỳ lạ, thanh niên khom lưng nhặt quyển sách lên, dùng tay vỗ vỗ bụi đất phía trên, sau đó dùng giọng nói bình tĩnh nói: "Cô kích động như vậy làm gì? Đây là tổ chức tội phạm xuyên quốc gia, làm nhiều điều trái pháp luật như vậy, bị các quốc gia theo dõi, phái người đến "nằm vùng" để điều tra chứng cứ là chuyện bình thường mà.
Ví dụ như FBI, CIA, BfV, MI5, FSB, công an Nhật Bản gì đó... Có khi đứng ở chỗ này cũng có người "nằm vùng" đấy."
Lời cậu nói khiến tim Amuro Tooru và Kir đập nhanh. Ý của hắn là gì? Đây là phép thử, hay là đã nắm được chứng cứ gì rồi?
Thanh niên nhìn xung quanh một vòng, tiếp tục nói: "Đương nhiên tôi chỉ ví dụ thôi. Nhưng cũng không thể loại trừ khả năng này đâu nhỉ? Dù sao thì "nằm vùng" đều vô cùng xảo quyệt, trước khi bị vạch trần thân phận thì đâu ai biết là ai.
Vạn nhất người đó sau khi hợp tác làm nhiệm vụ lại có quan hệ tốt với tôi, lừa gạt sự tin tưởng của tôi, sau đó nỗ lực "moi tin" từ tôi, dẫn tới tổ chức bị hao tổn, quay đầu lại trách oan lên người tôi, nói tôi bị "nằm vùng" mua chuộc thì làm sao bây giờ? Tôi rất vô tội mà? Hoặc lại vì hay tiếp xúc với "nằm vùng" nên cũng bị nghi ngờ là "nằm vùng" thì sao? Tôi rõ ràng cái gì cũng không sai, lại bởi vì không phân biệt được "nằm vùng" mà chết, quá không công bằng.
Cho nên tôi nghiêm túc tìm người "nằm vùng" thì có sao? Tôi còn mua rất nhiều sách tham khảo, chính là để bắt được đuôi của kẻ "nằm vùng". Tôi nỗ lực vì tổ chức tìm ra người "nằm vùng" như vậy, phòng ngừa chính mình bị hại là một hành động đúng đắn. Sao cô lại tức giận với tôi quá vậy Chianti... Quả nhiên cô là "nằm vùng" phải không?" Cậu nhìn Chianti nói.
"A a a a a a a a tao muốn giết mày!" Chianti rốt cuộc chịu không nổi nữa, nhào vào Sauza đấm thẳng mặt cậu.
"Con mẹ mày mới "nằm vùng"! Nếu tao là "nằm vùng" thì hiện tại tao đã rút súng bắn chết chính mình! Tao không thể chịu nổi nữa! Mẹ nó mày là máy đọc sao? Ngày nào cũng treo "nằm vùng, nằm vùng" trên miệng! Cắn mãi đéo dứt! Ở cạnh mày một ngày thì mày hỏi đến cả trăm lần! Trừ "nằm vùng" ra mày không nói được từ khác nữa đúng không?! Còn mua sách tham khảo! Tham khảo cái rắm!
Một quyển còn chưa đủ để cho mày ghê tởm người khác đúng không? Còn muốn mua cả giá sách để ghê tởm chết bà đây hả?! Hôm nay tao phải đánh chết mày, nếu mày chết rồi thì không cần lo lắng có "nằm vùng" làm hại mày nữa! Tốt lắm! Cái đồ mắc chứng "vọng tưởng bị hại" này! Cút nhanh "đầu thai" đến chỗ khác không có "nằm vùng" đi!"
Không hổ là tinh anh của Tổ chức Áo Đen, xuống tay nhanh, chuẩn, tàn nhẫn. Chỉ mấy chục giây sau, mặt thanh niên đã sưng thành đầu heo. Người mới quả nhiên là "nhân tài kỹ thuật", "lực chiến đấu" gần như bằng 0. Amuro Tooru nhìn cậu vô lực đỡ đòn, ngay cả một cú đấm cũng không cản được.
Ngay lúc anh đang nghĩ nên tiếp tục xem kịch nữa hay không thì một tiếng súng vang lên.
Viên đạn trực tiếp xuyên qua đùi Chianti, ghim vào mặt đất.
Chianti kêu thảm một tiếng, ngã từ trên người Sauza xuống.
Khẩu súng trên tay vẫn còn bốc khói, Gin lạnh lùng: "Xem ra uy lực của tao đã giảm xuống, tất cả chúng mày đều bắt đầu lờ đi lời tao nói."
"Đại ca..." Vodka hô một tiếng.
"Chianti, mặc kệ mày tức giận cỡ nào, ghét Sauza ra sao, mệnh lệnh của tổ chức vẫn là tuyệt đối. Tao không quan tâm mày tìm nó gây rối thế nào, tóm lại không thể để ảnh hưởng đến nhiệm vụ. Bằng không, tao sẽ chủ động xử lý mày." Nói rồi nhìn thanh niên đang gian nan bò dậy trên đất: "Sauza, "một vừa hai phải" thôi."
Thanh niên cúi đầu không lên tiếng.
Gin cũng mặc kệ cậu có nghe lọt tai hay không, hắn nhìn quanh một vòng, dừng mắt lại trên người Amuro Tooru: "Bourbon, trong khoảng thời gian này, mày phụ trách mang Sauza đi làm quen với hoàn cảnh Nhật Bản."
Amuro Tooru vốn đang đứng một bên vui vẻ xem kịch liền ngây ngẩn cả người.