Hôm Nay Khoa Diễn Xuất Vẫn Muốn Cùng Thám Tử Đồng Quy Vu Tận
Vị Vua Của Muôn Loài
Hôm Nay Khoa Diễn Xuất Vẫn Muốn Cùng Thám Tử Đồng Quy Vu Tận thuộc thể loại Linh Dị, chương 34 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
【 Lớp trưởng [12]: Hanada, bà có thể nhận nuôi tôi không? 】
Hanada Saharuna vô cùng kinh ngạc khi nhìn thấy tin nhắn trên kênh trò chuyện.
Cần biết rằng, trong vụ án tại xưởng rượu, chính nhờ Lớp trưởng đã để lại bằng chứng then chốt trên giày của Mukai Inowaki, mà kẻ thủ ác vì tài sản đã giết chết vợ mình, đồng thời gián tiếp gây ra cái chết của con gái quản gia Jimbo, mới phải chịu sự trừng phạt của pháp luật. Sau khi tổ pháp y thu thập xong vết máu trên móng vuốt của chú hamster, họ đã trả cậu về cho quản gia Jimbo.
Quản gia Jimbo bày tỏ rằng Lớp trưởng là thú cưng yêu thích nhất của tiểu thư đã khuất, đồng thời cũng là ân nhân giúp tiểu thư và con gái ông bắt được hung thủ. Vì vậy, ông sẽ chăm sóc Lớp trưởng thật tốt bằng mọi giá, để cậu có thể sống một đời thoải mái và dễ chịu. (Tuổi thọ trung bình của hamster là 2-3 năm)
Nhớ lại căn phòng thú cưng lộng lẫy xa hoa kia, Hanada Saharuna càng thêm nghi hoặc: "Lớp trưởng, bây giờ còn chưa đến một tháng mà sao ông đã bỏ đi rồi? Hoàn cảnh bên đó khiến ông không hài lòng ư? Không phải chứ? Trước kia rõ ràng ông còn khen đó là đỉnh cao của đời chuột ông mà!"
【 Lớp trưởng [12]: Nói thật, về hoàn cảnh thì tôi rất hài lòng, nhưng còn người chăm sóc thì không. Sau khi phú bà tỷ tỷ mất, quản gia Jimbo đã đảm nhận việc chăm sóc tôi.
Nhưng bà biết đấy, cả con gái lẫn tiểu thư mà ông ấy chăm sóc từ nhỏ đều đã qua đời, ông ấy chịu đả kích rất lớn. Trước khi bị sát hại, phú bà tỷ tỷ đã nhận ra sát ý của Mukai Inowako, nên mới tìm luật sư riêng để sửa lại di chúc.
Nếu cô ấy qua đời vì tai nạn ngoài ý muốn, tất cả di sản của cô ấy sẽ toàn quyền giao cho quản gia Jimbo, và sau khi quản gia Jimbo mất, số tài sản đó sẽ được quyên góp cho các tổ chức nhân đạo.
Quản gia Jimbo đọc được di chúc càng thêm đau khổ, cảm thấy bản thân không nên nghi ngờ phú bà tỷ tỷ, ông ấy vẫn luôn ngồi một mình thẫn thờ. Sau khi tên cặn bã Mukai Inowaki kia bị bắt, toàn bộ xưởng rượu chỉ còn lại ông ấy cùng các công nhân và vài người giúp việc.
Có lẽ vì ông ấy vô cùng cô đơn, nên đã dành hết tình cảm cho tôi... Bà xem, tôi có phải là siêu đáng yêu không? Lúc trước phú bà tỷ tỷ thích nhất là đặt tôi trong lòng bàn tay xoa xoa, rồi 'moah moah' tôi vài cái.
Bây giờ thì quản gia Jimbo ngày nào cũng 'moah' tôi, còn đặt tôi vào lòng bàn tay vuốt ve... Dù tôi rất đồng cảm với ông ấy, nhưng tôi thật sự không chịu nổi việc mỗi ngày bị một ông lão bám víu như vậy đâu!】
"Sau đó ông trực tiếp bỏ nhà đi bụi à?" Hanada Saharuna nghe xong câu chuyện bi thảm của Lớp trưởng, nhìn cậu kích động vẫy vẫy cái đuôi ngắn tũn, suýt chút nữa bật cười thành tiếng.
【 Lớp trưởng [12]: Không, ngoài chuyện đó ra, quản gia Jimbo đối xử với tôi không tệ. Tôi cũng không nỡ bỏ lại một người cao tuổi có tâm lý yếu ớt mà đi.
Đêm hôm qua, ông ấy không cẩn thận bị ngã. Lúc đó, mọi người ở xưởng rượu đều đã về hết, không có ai phát hiện ra. Ông ấy ngã quá mạnh nên không thể tự mình ngồi dậy được, bà biết đấy, người già không thể để bị ngã.
Tôi lại không thể thấy chết mà không cứu, chỉ đành mở khóa lồng sắt ngay trước mặt ông ấy. Sau đó, tôi bò lên ngăn tủ, kéo điện thoại xuống để ông ấy tự mình gọi điện cầu cứu. Lát sau, xe cấp cứu tới đưa ông ấy đến bệnh viện. Sau một hồi suy nghĩ, tôi cảm thấy mình coi như đã bại lộ. Nếu bị bắt đi để nghiên cứu thì gay go, đành phải chuồn trước.
Lần trước bà để lại địa chỉ cho tôi, tôi liền theo đó tìm đến đây.】
Hanada Saharuna hiểu rõ gật đầu: "Bị bại lộ thì đúng là không còn cách nào khác. May mà hamster cũng không phải loài hiếm, ngay cả khi đối phương có muốn cũng rất khó tìm được ông. Hơn nữa, có lẽ một thời gian nữa họ sẽ quên đi mất, ông không cần lo lắng quá đâu Lớp trưởng... Nhưng tôi có một thắc mắc, ông bé tí như vậy, sao có thể đi từ xưởng rượu đến tận nhà tôi?"
Xưởng rượu kia ở ngoại ô, cách nhà Hanada Saharuna tận mấy tiếng đi đường. Lớp trưởng chỉ nhỏ bằng bàn tay, dựa vào cậu thì một ngày có lẽ chỉ đi được một phần mười quãng đường.
【 Lớp trưởng [12]: Bởi vì tôi có phương tiện giao thông. 】
"Phương tiện giao thông? Tàu cao tốc sao?" Hanada Saharuna buồn cười xoa xoa cái đầu nhỏ xù lông của cậu: "Lớp trưởng à, nếu ông muốn thì cứ gọi điện cho tôi là được, tôi sẽ đến đón ông. Một con hamster như ông mà đi tàu, nếu bị người ta giẫm phải thì sao đây?"
【 Lớp trưởng [12]: Hanada, tôi không đi tàu cao tốc.】
Ngay khi Lớp trưởng vừa dứt lời, Hanada Saharuna liền cảm thấy phía sau vang lên tiếng vỗ cánh. Cô quay đầu lại, đập vào mắt là một con chim khổng lồ với bộ lông màu nâu sẫm mang theo ánh kim loại nhàn nhạt đang bay trên không trung. Nó lượn một vòng rồi đậu xuống lan can trên hành lang. Ánh mắt sắc bén, móng vuốt nhọn hoắt, dáng người uy dũng, toát ra khí thế của bậc vương giả trên không.
Hanada Saharuna lập tức hét lên: "Má ơi! Đại bàng đen?!"
Lúc này, chú hamster nhỏ màu cam chạy qua, cậu kêu một tiếng, đại bàng đen trên lan can liền đáp lại bằng cách mở cánh ra. Luồng gió khi đại bàng vỗ cánh thổi bay những sợi lông tơ của Lớp trưởng. Chú hamster nhỏ ưỡn ngực, ánh trăng sáng ngời chiếu rọi lên cả đại bàng và Lớp trưởng, tựa như ánh đèn sân khấu khi nhân vật chính xuất hiện.
【 Lớp trưởng [12]: Hanada, thẻ kỹ năng của tôi chính là "Vua của muôn loài"! Tất cả các loài vật sẽ đều nghe theo lời của tôi!】
Cùng với đó là những lời này của Lớp trưởng, nghe thật vô cùng khí thế.
Rõ ràng đây là một cảnh tượng rất ngầu, nhưng cứ nghĩ đến mối quan hệ chuỗi thức ăn giữa chuột hamster và đại bàng đen, cô lại cảm thấy lúc đại bàng chở Lớp trưởng bay cứ như là đi chơi còn tiện mang theo lương thực dự trữ vậy...
Nhưng lúc này cũng không thể làm cậu mất hứng được, Hanada Saharuna chớp chớp mắt tán thưởng: "Lớp trưởng trâu bò! Lớp trưởng siêu soái! Lớp trưởng là hamster số 1 thế giới!"
Những lời khen 'cầu vồng' dài 800m đầy khí thế của một diễn viên chuyên nghiệp vang lên.
Lớp trưởng có vẻ rất cao hứng, dúm lông cam nhảy nhót trên mặt đất, dưới cái bóng to lớn của đại bàng trông y hệt một quả bóng bàn. Nhìn đại bàng đen mở cánh ra, Hanada Saharuna thật sự lo lắng nó sẽ vô tình quạt bay Lớp trưởng đi mất...
"Lớp trưởng, tôi đã biết sao ông đến được đây rồi. Tôi nghĩ có thể cho 'tiểu đệ' của ông trở về được rồi đó. Nó thật sự quá nổi bật, một loài chim hoang dã như vậy xuất hiện ở nội thành Tokyo rất nhanh sẽ bị chú ý." Hanada Saharuna nói.
Chú hamster gật đầu lia lịa, một lần nữa chạy đến trước mặt Hanada Saharuna.
【 Lớp trưởng [12]: Hanada, nhà bà có gì ăn không? Tiểu Hắc đã cực khổ đưa tôi đến đây, phải thưởng cho nó một chút! Thịt sống đấy nhé!】
"Đúng lúc tôi vừa mua bò bít tết, đợi chút nhé?"
Nói xong, Hanada Saharuna đứng lên đi vào phòng mình. Vài phút sau, cô cầm một miếng thịt bò sống thật dày quay lại.
Dưới ánh mắt cảnh giác của đại bàng đen, cô cẩn thận đặt thịt bò lên lan can, sau đó chậm rãi lùi lại. Lát sau, Lớp trưởng hướng về phía đại bàng hô một tiếng, nó liền cúi đầu cắn thịt bò, dùng móng vuốt sắc bén xé thịt thành nhiều miếng rồi nuốt vào bụng.
Đại bàng đen ăn rất nhanh. Chờ sau khi nó ăn xong, Lớp trưởng lại hô với nó một câu nữa, đại bàng đen đáp lại rồi kêu một tiếng thật to, liền vỗ cánh bay đi.
Chim săn mồi khổng lồ bay dưới trăng tròn, lông vũ ánh lên màu kim loại lung linh. Bóng dáng nó xẹt qua thành thị phồn hoa, xông thẳng lên trời, tự do và hoang dã, khiến người xem không thể rời mắt. Nó hẳn nên bay lượn trên những đồi rừng và núi xanh, trong tiếng gió thổi và côn trùng kêu vang, kiêu hãnh tuần tra lãnh địa của mình. Thành thị không xứng với nó, nó nên là vương giả của bầu trời thiên nhiên.
Nhìn đại bàng đen đã bay xa, Lớp trưởng liều mạng vẫy móng vuốt nhỏ: "Ki ki ki!"
"Lớp trưởng, ông đang kêu gì vậy?" Hanada Saharuna hỏi.
Nó đã bay xa như vậy rồi.
【 Lớp trưởng [12]: Tôi đang tạm biệt tiểu đệ của mình đó. Tiểu đệ của tôi rất đẹp trai đúng không!】
Hanada Saharuna khom lưng bế Lớp trưởng vào trong nhà: "Đúng vậy, rất đẹp trai. Hy vọng loài người có thể bảo vệ tốt tự nhiên, để cho những loài động vật đẹp đẽ, mê người kia có thể sinh tồn tốt đẹp."
Nếu không thì thật sự rất đáng tiếc.
......
Tại Sở Cảnh sát Đô thị cách đó không xa, Takagi Wataru cuối cùng cũng sửa xong tài liệu.
Anh có chút mệt mỏi xoa xoa mắt, quay đầu nhìn sang bàn bên cạnh: "Thanh tra Matsuda, anh làm đến đâu rồi... Ơ? Thanh tra Matsuda đâu rồi?!"
Chỗ ngồi của Matsuda Jinpei trống không, anh ấy cũng không thấy đâu!
"Tên đó vừa rời đi, chắc là lại đi hút thuốc rồi?" Một đồng nghiệp bên cạnh nói.
Takagi Wataru đau đầu đứng dậy: "Không được rồi, thanh tra Megure nói báo cáo hôm nay nhất định phải làm xong để nộp. Tôi phải đi hỏi anh ấy mới được, nếu chưa xong còn phải hỗ trợ một chút."
Vị đồng nghiệp vừa rồi kia lại mở miệng, anh ta cười nhạo một tiếng: "Takagi à, cậu cũng tốt bụng quá rồi đấy. Vốn dĩ là việc của Matsuda mà, cậu còn muốn hỗ trợ ư? Cậu như vậy là không được đâu, quá dễ tính nên mới bị hắn bắt nạt suốt đó chứ? Tên đó cũng chẳng coi ai ra gì, rõ ràng từ bộ phận khác chuyển sang đây lại hoàn toàn khinh thường tiền bối chúng ta! Đúng là khiến người ta khó chịu!"
Hiển nhiên, đối phương có rất nhiều hiềm khích với Matsuda Jinpei.
Takagi Wataru lộ vẻ xấu hổ. Đối với sự oán giận của đồng nghiệp, anh bị kẹt ở giữa cũng chẳng thể nói vài lời lấy lòng, chỉ đành lắc đầu: "Dù sao thì thanh tra Megure cũng đã giao anh ấy cho tôi phụ trách, đó là nghĩa vụ của tôi thôi... Tóm lại, tôi vẫn nên đi tìm anh ấy trước đã."
Nói xong, anh liền hăng hái đi ra ngoài.
Chờ anh đi rồi, vị đồng nghiệp vừa nói chuyện với anh ưỡn lưng, nói với người ngồi đối diện: "Takagi đúng là có tính tình tốt, lúc nào cũng vậy."
Người đối diện ngẩng đầu: "Đấy là ưu điểm lớn nhất của Takagi, làm người hiền lành cũng không có gì là không tốt... Cứ nói là ngừng tay, anh có thể nghiêm túc hơn được không đấy? Đêm nay tôi không muốn tăng ca suốt đêm với anh đâu."
Vị đồng nghiệp kia rụt đầu trở lại, tiếp tục ngoan ngoãn làm việc.
......
Takagi Wataru tìm thấy Matsuda Jinpei đang hút thuốc ở hành lang.
Chàng trai trong bộ vest đen dựa vào bên cửa sổ, nghiêng đầu nhìn ra bên ngoài. Ánh trăng màu bạc rơi xuống người anh, phác họa một dáng hình hoàn mỹ. Vai rộng, chân dài, eo thon, nhìn qua cũng biết là một đại soái ca.
Hiếm hoi lắm anh mới không đeo kính râm, khuôn mặt góc cạnh lộ rõ đường nét, đôi mắt đen, sống mũi cao thẳng, môi mỏng nhạt màu, đẹp trai theo một cách cứng cỏi.
Thật đáng ghét... Tên này rõ ràng đã rất thông minh, lớn lên còn đẹp trai như vậy, ông trời cũng thật không công bằng.
Takagi Wataru có chút chua xót, nhưng anh rất nhanh gạt đi cảm xúc này, tiến đến nói: "Thanh tra Matsuda, báo cáo hôm nay anh làm xong chưa? Lát nữa chúng ta phải nộp rồi."
"Xong rồi, tôi để trên bàn." Matsuda Jinpei nhìn ra ngoài cửa sổ lười biếng trả lời, giọng nói hơi khàn đi vì khói thuốc.
Takagi Wataru đứng trước mặt anh, thấy Matsuda Jinpei chăm chú nhìn ra ngoài, tò mò hỏi: "Thanh tra Matsuda, anh đang nhìn gì vậy?"
"Nhìn kìa, bên ngoài có một con chim ưng."
Lời Matsuda Jinpei nói khiến Takagi Wataru mở to hai mắt. Anh vội vàng thò đầu ra ngoài cửa ngoái nhìn: "Hả? Ở chỗ này ư?! Đây là khu trung tâm Tokyo mà!"
Một lát sau cũng không thấy gì, anh trầm mặc quay đầu lại cười xấu hổ: "Cái đó... thanh tra Matsuda đang đùa tôi phải không?"
Với tính cách thường ngày của Matsuda Jinpei, chắc chắn anh ta sẽ làm ra việc cố tình đùa giỡn như vậy. Takagi Wataru yên lặng rưng rưng trong lòng: rõ ràng mình là tiền bối, vì sao ai cũng muốn bắt nạt mình vậy? Quả nhiên vẫn là do không đủ uy nghiêm sao?
Matsuda Jinpei nhìn về phía Takagi Wataru cười một tiếng: "Sao tôi phải làm vậy chứ? Chỉ là thanh tra Takagi thiếu may mắn nên không nhìn thấy mà thôi."
Anh hút một hơi thuốc thật dài, sau đó dập đầu mẩu thuốc vào trong gạt tàn: "Những thứ đẹp đẽ luôn vụt qua trong giây lát, rồi cũng biến mất rất dễ dàng."
Anh tựa hồ đang cười, làn khói thuốc nhàn nhạt khiến khuôn mặt anh trở nên mơ hồ. Takagi Wataru không nhìn rõ ánh mắt của anh, nhưng không hiểu sao lại cảm thấy có một chút bi thương...