Hôm Nay Khoa Diễn Xuất Vẫn Muốn Cùng Thám Tử Đồng Quy Vu Tận
Hai Địa Điểm Đánh Bom: Matsuda Lựa Chọn Vòng Đu Quay
Hôm Nay Khoa Diễn Xuất Vẫn Muốn Cùng Thám Tử Đồng Quy Vu Tận thuộc thể loại Linh Dị, chương 36 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Hai ngôi sao đối đỉnh ở đằng xa được nhắc đến trong bản fax thứ hai, đương nhiên chính là chỉ địa điểm cao nhất tạo thành một đường thẳng với vòng đu quay – Khách sạn trung tâm Beika!"
Lời này vừa dứt, toàn bộ Đội 1 Phòng Điều tra Tội phạm xôn xao.
"Khách sạn trung tâm Beika đúng là tạo thành một đường thẳng với vòng đu quay Beika, nhưng khoảng cách hai nơi này lại không gần nhau!" Shiratori vội vàng nói: "Hơn nữa không cụ thể như thông tin 72 ghế ngồi trong bức điện thư thứ nhất, bức thư thứ hai không ghi đặc thù cụ thể của địa điểm. Tôi cảm thấy nên chuẩn bị cả hai, ngoài việc cử người đến vòng đu quay và khách sạn, cũng cần tìm người kiểm tra các cuộc gọi nặc danh, xem còn manh mối nào khác hay không!"
Ý kiến của Shiratori Ninzaburo rất chu đáo, Thanh tra Megure gật đầu: "Được, cứ làm theo lời cậu nói đi."
Sau đó ông dùng sức vung tay lên, nghiêm trang nói với những cảnh sát đang có mặt: "Mọi người chia làm ba nhóm! Ngoài việc kiểm tra điện thoại nặc danh ra còn phải điều tra những người xuất hiện ở địa điểm phát nổ! Một khi phát hiện kẻ khả nghi hãy báo lại ngay lập tức! Bây giờ! Tất cả mọi người hãy cùng hành động! Tuyệt đối không thể để kẻ đã sát hại đồng đội của chúng ta nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật!"
"Rõ--!!"
Trong văn phòng cảnh sát vang lên tiếng hô nghiêm túc.
"Tôi muốn đến vòng đu quay đó." Matsuda Jinpei nói: "Khách sạn Beika giao lại cho mọi người."
"Này! Matsuda!"
Lần này Matsuda Jinpei không ngoảnh đầu lại, Thanh tra Megure thấy không gọi anh lại được, chỉ có thể nhanh chóng dặn dò một tiếng, để Shiratori Ninzaburo cùng với Takagi và Chiba đến khách sạn điều tra trước, còn mình và Sato Miwako cùng đến vòng đu quay Beika.
"Tóm lại, hiện giờ lập tức đến sơ tán người ở khách sạn, mặt khác liên hệ với đội gỡ bom cơ động hỗ trợ tìm bom!"
"Rõ!" Mấy người Takagi Wataru vội vàng đáp lời.
"Thanh tra, có nên gọi cho ông Mori không?" Shiratori Ninzaburo đột nhiên nói, anh lắc điện thoại trên tay: "Ông Mori rất giỏi giải đố, tên đánh bom này lại thích bày trò bí ẩn. Nếu có ông Mori giúp đỡ, có lẽ chúng ta sẽ tìm thấy bom sớm hơn."
Shiratori Ninzaburo nói đã nhắc nhở Thanh tra Megure, ông gật gật đầu: "Cậu nói có lý. Được! Tôi sẽ gọi cho Mori, để cậu ta tới giúp chúng ta một tay!"
------------------------------------
Bên này, Hanada Saharuna vừa nghiến răng nghiến lợi vừa theo sát phía sau Matsuda Jinpei.
Hiện tại cô đang vô cùng không thoải mái, tình huống bây giờ cùng cốt truyện gốc có sự khác biệt rõ rệt. Tên đánh bom chẳng những thay đổi thời gian gây án, còn thêm một địa điểm nổ khác. Nơi bị thay thế cũng không phải là tháp Tokyo, mà là khách sạn trung tâm Beika hoàn toàn không có chút liên quan nào, điều này làm cho đầu óc Hanada Saharuna trở nên tê dại.
Cô lại không phải thám tử như lũ Edogawa Conan kia, chỉ cần nhìn mấy chữ cái là có thể đoán ra địa điểm nổ! Tuy rằng dưới sự trợ giúp của hệ thống, bọn học sinh dốt nát đó đều có thể nghe hiểu đọc hiểu được tiếng Nhật, nhưng mấy thứ chữ cái với tổ hợp âm tiết gì đó bọn họ chẳng hiểu gì sất! Rất khó để có thể suy luận nhạy bén như các thám tử đó.
Phiền phức chết đi được! Cái tên đánh bom kia đang làm gì? Một vòng đu quay không đủ để hắn cho nổ, còn muốn khách sạn Beika cũng cùng nổ theo sao? Chờ đến khi cô tìm được hắn, nhất định phải cho hắn một bài học!
Tuy rằng nghĩ như vậy, nhưng khi Hanada Saharuna nhìn bóng dáng của Matsuda Jinpei phía trước, lại không khỏi nhíu mày.
Vì sao? Vì sao có đến tận hai địa điểm phát nổ, nhưng anh vẫn lựa chọn vòng đu quay vậy Matsuda Jinpei? Chẳng lẽ không thoát khỏi vận mệnh sao?
"Sao anh lại muốn đến vòng đu quay Beika? Rõ ràng khách sạn quảng trường trung tâm cách chỗ chúng ta gần hơn." Hanada Saharuna nhanh chân đuổi theo Matsuda Jinpei, không kìm được hỏi.
"Địa điểm đặt bom ở khách sạn trong bản fax thứ hai cũng chưa được xác minh rõ ràng. Vòng đu quay lại trực tiếp đưa ra thông tin rõ ràng là ghế số 72, như vậy cô còn không hiểu sao?" Matsuda Jinpei nói.
Vì cái gì cứ phải đánh đố người khác?! Hanada Saharuna siết chặt nắm tay.
Nếu cô hiểu sẽ còn hỏi hắn sao? Nói rõ ràng cho cô luôn đi! Quả nhiên thứ đáng ghét nhất trong thế giới Conan chính là người thông minh, lúc nào cũng chơi trò nói được một nửa thì lại thôi!
Hanada Saharuna tức giận bắt lấy cánh tay của Matsuda Jinpei: "Tôi không hiểu đấy! Anh mau giải thích cho tôi! Muốn làm tôi vội chết sao?!"
Vốn dĩ Hanada Saharuna đang nôn nóng vì cốt truyện bị thay đổi, lúc này càng nóng nảy hơn, trong khoảng thời gian ngắn không thể kiểm soát được sức lực.
Matsuda Jinpei nguyên bản đang chạy nhanh về phía trước, đột nhiên bị Hanada Saharuna kéo một cái, cả người đều nghiêng hẳn về phía sau.
Hanada Saharuna thấy Matsuda Jinpei sắp ngã, vội vã vươn tay túm lấy dây đeo ba lô của anh. Matsuda Jinpei lúc này cũng phản ứng lại, nhanh chóng lùi lại một bước để giữ thăng bằng.
Vì thế, bãi đỗ xe ngầm liền xuất hiện một cảnh tượng kỳ quặc.
Hanada Saharuna vươn tay kéo dây ba lô đen, đầu còn lại của ba lô lại bị Matsuda Jinpei giữ chặt, mà Matsuda Jinpei còn đang sải bước rất nhanh, hai người trông hệt như đang chơi kéo co.
Rõ ràng đều là trai tài gái sắc, lại cứ cố tình làm như nhân vật hoạt hình hài hước.
"......." Matsuda Jinpei che mặt, "Mau buông tay, tôi không muốn người khác thấy cảnh này."
"......Xin lỗi, tôi cũng không nghĩ sẽ thành ra như vậy." Hanada Saharuna ngượng ngùng buông tay, "Vừa rồi tôi không kiểm soát được sức lực........ Nhưng mà anh cũng sai vì đã mất tập trung, cho nên là 50/50."
Cái này cô sẽ quyết không nhượng bộ!
Matsuda Jinpei bất lực xua tay, anh không muốn tranh luận với Hanada Saharuna nữa. Anh cảm thấy cô luôn có thể vượt quá mọi nhận thức của anh về cô. Con nhóc này rõ ràng nhiều lúc rất thông minh, nhưng đôi khi lại làm những hành động không bình thường.
Matsuda Jinpei đã nhìn thấy xe của mình, anh đi đến mở cửa xe, ngồi vào ghế lái.
Lúc này Hanada Saharuna cũng lập tức chạy đến giữ chặt cửa ghế phụ: "Ê, Matsuda, cho tôi đi nhờ một đoạn nhé?"
Matsuda Jinpei nghiêng đầu nhìn cô một cái: "Tôi thấy lúc cô đến có cầm chìa khóa xe, không phải hôm nay cô lái xe tới sao?"
Tuy là nói vậy, nhưng anh đã vặn chìa khóa, khởi động xe.
Hanada Saharuna thắt dây an toàn, lười biếng nói: "Mặc dù lái xe đến, nhưng tôi càng thích ngồi xe của người khác lái hơn........Tự mình lái sao vui bằng nhìn người khác lái?"
Matsuda Jinpei hiếm khi không phản bác cô, anh nghiêm túc nhìn con đường phía trước, ánh mắt sau cặp kính râm tràn đầy sự chuyên chú và nghiêm túc.
Hanada Saharuna nhìn anh: "Anh còn chưa giải thích vì sao nhất định phải đến vòng đu quay Beika đâu?"
Tên Matsuda Jinpei này đã hoàn toàn nhập tâm rồi sao? Dù sao thì đây cũng là cơ hội báo thù cho đồng đội mà anh đã chờ đợi bấy lâu.
"Tôi vừa nói rồi, tin tức về bom đặt ở khách sạn chưa được xác minh, 72 ghế ngồi ở vòng đu quay lại rất rõ ràng. Mà hai nơi này sẽ nổ cùng một lúc, cho nên tôi nghi ngờ đối phương để lại manh mối về địa điểm nổ thứ hai trên vòng đu quay đó." Matsuda Jinpei đảo tay lái vượt qua chiếc xe phía trước.
Anh nhìn đường tiếp tục nói: "Khách sạn trung tâm Beika không giống với vòng đu quay, nó cao 290 mét, tổng diện tích xây dựng gần 90.000 mét vuông. Bây giờ đã là chín rưỡi, từ nơi này đi đến khách sạn cũng phải mất gần một tiếng, bom sẽ nổ lúc hai giờ chiều. Nói cách khác, khi đội gỡ bom cơ động đến khách sạn chỉ còn chưa đến bốn tiếng đồng hồ để điều tra.
Trong bốn tiếng mà muốn điều tra hết một chỗ gần 90.000 mét vuông, căn bản là không thể, cho nên đối phương mới có thể không sợ hãi mà nói thẳng địa điểm nổ như vậy."
Có lẽ không chỉ là vậy......Hanada Saharuna khẽ cắn môi, cô liếc nhìn gương mặt nghiêng của Matsuda Jinpei, cuối cùng mở lời: "Matsuda........Địa điểm mà đối phương định cho nổ, tuy rằng có lẽ cảnh sát không kịp tìm thấy bom, nhưng bốn tiếng cũng đã đủ để sơ tán người dân.
Nếu khách sạn không có bóng người nào, kẻ đánh bom muốn cho nổ cũng chẳng sao. Huống chi nhìn vào vụ nổ mà hắn gây ra ở quán cafe hôm nay, có thể thấy hắn không phải loại người cố ý làm tổn thương người vô tội....... Hắn nhất định là có kế hoạch khác."
Đúng vậy, cho dù cốt truyện có chút thay đổi. Nhưng Hanada Saharuna từ lúc bắt đầu đã biết, mục đích của kẻ đánh bom kia trước giờ đều là để giết cảnh sát. Hắn nhất định sẽ giấu thông tin gì đó trong quả bom trên vòng đu quay, buộc cảnh sát phải lựa chọn hy sinh.......
"Hắn nhất định là có chiêu cuối." Hanada Saharuna nói rõ ràng: "Cái vòng đu quay kia chắc chắn là có vấn đề, anh đừng có mà nóng vội xông vào!"
Lần này có Edogawa Conan ở đây, với lòng hiếu kỳ và tinh thần trọng nghĩa của tên đó, khẳng định sẽ tham dự vào.
Chỉ cần có hào quang của nhân vật chính, kết hợp với trí tuệ của Edogawa Conan và Matsuda Jinpei, hai người nhất định có thể giải quyết được vụ đánh bom này. Matsuda Jinpei chắc chắn sẽ không dễ dàng chết như trong cốt truyện gốc!
Matsuda Jinpei cười khẩy một tiếng: "Hanada, chẳng lẽ cô cảm thấy tôi là loại người vì tinh thần trọng nghĩa mà không thèm quan tâm đâm đầu vào chỗ chết như vậy sao? Cô khinh thường tôi quá rồi........ Hơn nữa chỉ là một con chuột nhắt giấu mặt giở trò gian trá, tôi nhất định sẽ bắt được hắn."
Chết tiệt, anh ta đúng là loại người đó mà!!
Hanada Saharuna thật sự rất muốn kéo cà vạt của Matsuda Jinpei và hét vào mặt anh ta một câu, chết tiệt, anh chính là bị con chuột nhắt đó cho nổ chết! Cho dù lớn lên anh có đẹp trai lại thông minh đến đâu, không có hào quang của nhân vật chính thì anh vẫn sẽ chết! Nghiêm túc một chút xem nào!
Nhưng Hanada Saharuna kìm nén lại, cô biết hiện giờ không thể nói gì cả. Ngay cả dù có nói đối phương cũng sẽ không tin, giải thích càng thêm phiền toái. Cho nên cô đã hạ quyết tâm sẽ theo sát Matsuda Jinpei, hơn nữa còn phải tìm kiếm sự trợ giúp từ bên ngoài.
Nghĩ như vậy, Hanada Saharuna mở kênh chat trong đầu, chuẩn bị liên lạc với Số 23, nhắc nhở đối phương là khách sạn có bom, tiện thể hỏi xem có thể chi viện gì được không.
【 Hanada Saharuna [1]: Số 23, báo cho ông một tin không may. Khách sạn ông ở sắp nổ tung rồi, khuyên ông nhanh chóng bỏ của chạy lấy người......Thôi, chờ lát nữa cảnh sát đến thông báo là được.
Người mới của tổ chức [23]: Vụ gì? Sao tự dưng lại nổ? Nhưng mà đừng lo, giờ tôi không ở đó đâu.】
"???"Hanada Saharuna đầu đầy dấu chấm hỏi.
【 Hanada Saharuna [1]: Từ từ, ông bảo không ở đó là có ý gì? Không phải hôm qua ông mới nói với tôi ông chuẩn bị vào ở khách sạn, khoảng thời gian này đều hoạt động quanh khu vực đó sao?】
Sauza đứng trên bờ cát, thân trên trần, mặc quần đi biển và dép lào, quay đầu lại liếc Amuro Tooru đang bị một đám cô gái vây quanh cách đó không xa.
Sáng sớm hôm nay, tên Bourbon kia đã liên lạc với cậu, nói nhận được một nhiệm vụ nhỏ, bảo họ đi đánh cắp bằng chứng nhận hối lộ của một quan chức Nhật Bản, mượn cơ hội uy hiếp đối phương bật đèn xanh cho Tổ chức.
Nhiệm vụ khá đơn giản, thật ra Bourbon làm một mình cũng được. Gọi Sauza theo cùng đại khái là để hoàn thành nhiệm vụ [Đưa người mới đi làm quen với môi trường Nhật Bản] mà Gin giao phó.
Sauza thật ra cũng không có ý kiến, dù sao hôm qua cậu đã ngủ cả ngày, tình trạng lệch múi giờ cũng đỡ nhiều. Nhiệm vụ cần làm lúc này là lẻn vào phòng của vị quan chức Nhật Bản đang đi nghỉ phép kia, đánh cắp tài liệu trong máy tính của ông ta.......Nói thật, ăn trộm tư liệu máy tính gì đó, thật ra Sauza có thể hoàn thành từ xa. Nhưng cậu nghĩ mình vẫn nên che giấu thực lực, không thể để lộ hoàn toàn.
Còn nữa, cậu chẳng phải tên Gin đó, còn lâu mới chịu làm việc tận tụy cống hiến cho Tổ chức. Trước khi kỳ kiểm tra kết thúc, cậu chỉ muốn ngồi chơi xơi nước mà thôi.
Quan trọng nhất chính là, vị quan chức cần đánh cắp tài liệu này lại đang nghỉ phép ở Okinawa, cậu chưa từng đến Okinawa lần nào đâu........Nói trắng ra là đi du lịch công tác! So với làm việc cho Tổ chức, chuyến du lịch công tác này càng khiến Sauza thích thú.
Vì thế, ngay sau khi nhận được tin nhắn của Amuro Tooru, Sauza lập tức liền chạy xuống trung tâm thương mại của khách sạn để mua quần bơi, kính râm, kem chống nắng, v.v. Làm một "vịt cạn", thậm chí cậu còn sắm thêm một cái phao bơi to đùng.
Cho nên thời điểm Amuro Tooru lái xe đến cửa khách sạn đón Sauza, liền nhìn thấy một thanh niên khoác áo sơ mi, mặc quần đi biển, chân đeo dép lào, mặt đeo kính râm, trên eo còn có một cái phao bơi hình cá mập căng tròn.
Ở khách sạn cao cấp nhất Tokyo này, hiếm có vị khách nào ra vào đây mà không để ý hình tượng. Khác người như Sauza thì đây là lần đầu tiên xuất hiện.
Người ra vào cửa và người đi đường ai cũng ngoái lại nhìn cậu một cái rồi không nhịn được che miệng cười thầm. Mà Sauza giống như một chút cũng không cảm thấy ánh mắt khác thường nào, thậm chí còn mua một hộp kem tươi, thỉnh thoảng lại ăn một miếng. Cả người nhìn qua vô cùng thích thú, như thể không phải đang đứng ở cửa khách sạn trên con phố sầm uất của Tokyo phồn hoa, mà là trên bờ cát trắng nắng vàng ở Okinawa.
Trong khoảnh khắc đó, Amuro Tooru bỗng dưng muốn quay đầu bỏ đi.
Nằm vùng trong Tổ chức bảy năm, anh đã hoàn thành rất nhiều nhiệm vụ không muốn làm. Trong lòng đã từng phản cảm, từng ghê tởm và cũng từng đau khổ. Nhưng đây lại là lần đầu tiên anh có cảm giác [Làm nhiệm vụ của Tổ chức thật mất mặt].........
Tên điên Sauza kia rốt cuộc là loại người quái đản gì? Tại sao lần nào gặp lại hắn cũng có thể thay đổi nhận thức của anh về hắn thế?! Amuro Tooru nghiến răng nghiến lợi, cảm thấy nếu coi đối phương là đối thủ của mình thì thật là quá mất giá......... Cứ như vậy so sánh, xem ra tên Akai Shuichi quả thực khá hơn nhiều!
Cho nên mới nói, Amuro Tooru rõ ràng ghét cay ghét đắng Akai Shuichi, nhưng một khi đặt Akai Shuichi và Sauza cạnh nhau, anh đột nhiên lại cảm thấy Akai Shuichi cũng không khó chịu như vậy nữa........ Quả nhiên đến một mức nào đó thì tiêu chuẩn của một người đều sẽ bị hạ thấp.
Cuối cùng, cho dù trong lòng ngàn vạn lần không muốn, nhưng Amuro Tooru vẫn dừng xe trước mặt Sauza.
Sau khi Sauza lên xe, anh liền lập tức lái xe đến sân bay Haneda. Lúc tới nơi, Amuro Tooru cương quyết nhét tấm vé máy bay vào tay Sauza, cũng dặn đối phương trước khi đến Okinawa thì tuyệt đối đừng nói chuyện với anh.
Khoảng một giờ sau, bọn họ đến Okinawa.
Phía trên chính là lịch trình hôm nay của Sauza, cậu nghĩ một lát, liền trả lời Hanada Saharuna.
【 Người mới của tổ chức [23]: Đúng là tôi có nói thế, nhưng mà hôm nay tôi cùng Bo..... À, cùng đồng bọn ra ngoài làm nhiệm vụ. Bà hiểu mà, mấy cái nhiệm vụ vớ vẩn của Tổ chức Áo đen đó. Chắc là hai ba ngày nữa tôi mới về, khó khăn lắm mới được đến Okinawa, làm xong nhiệm vụ phải ở lại chơi vài hôm cho đã.
Đúng rồi, tôi sẽ mang đặc sản Okinawa về cho bà. Mì Ramen Okinawa thì sao? Nghe nói là được làm 100% từ bột mì, thêm một chút nguyên liệu đi kèm là có thể ăn, rất tiện.
Hanada Saharuna [1]: Muốn chứ, hơn nữa nhớ mua thêm cho tôi ít đậu hũ.....A! Thật là! Bị ông lảng sang chuyện khác rồi! Tôi đang định tìm ông trợ giúp mà! Tên đánh bom đã giết Matsuda Jinpei lại xuất hiện rồi! Hơn nữa lần này hắn chẳng những muốn cho nổ tung vòng đu quay, còn có cả khách sạn trung tâm Beika!
Thế này không giống với cốt truyện gốc, tôi không biết quả bom đó được giấu ở đâu trong khách sạn. Tôi sợ sẽ có nhiều người chết hơn so với trong truyện, càng không biết liệu có thể bảo vệ Matsuda Jinpei không. Hoặc là nói, liệu tôi cứu Matsuda Jinpei thì Takagi Wataru và Sato Miwako có bị ảnh hưởng không?
Nguyên bản chẳng phải Takagi Wataru cũng bị mắc kẹt với quả bom sao? Bây giờ anh ta đang đến khách sạn đó, lỡ đâu lại xui xẻo đi vào cái thang máy nào có bom thì sao bây giờ?!】
Sauza nhìn đoạn tin nhắn thật dài của Hanada Saharuna, dùng tay che nắng, nghĩ thầm hôm nay nắng ở Okinawa gay gắt thật, cũng may mà có mang theo đồ chống nắng.
【 Người mới của tổ chức [23]: Hanada, bà khẩn trương làm gì? Thời điểm này thì Edogawa Conan cũng đã xuất hiện rồi, có cậu ta thì khẳng định vụ đánh bom sẽ được giải quyết. Hào quang của nhân vật chính siêu cấp chói lóa, bà đang xem thường năng lực của Thám tử nhí Tử Thần đó à?
Nói bà nè, cứ bình tĩnh lại là được, chắc chắn sẽ không có vấn đề gì đâu.......Nhưng mà hành lý của tôi còn ở khách sạn, nếu khách sạn mà nổ thì cũng khá rắc rối.....Như vậy đi, chẳng phải trước đây bà nói tên đánh bom kia sau khi trở thành người thực vật đã tỉnh lại một cách thần kỳ sao? Trên mạng chắc sẽ có ảnh của hắn, bà gửi nó cho tôi đi.
Tôi sẽ quét thử những nhân viên ra vào khách sạn, để xem tên kia đi qua những chỗ nào trong khách sạn, tiện cho mấy người bên bà thu hẹp phạm vi điều tra, được không? Đúng rồi, mấy tiếng nữa thì bom nổ?
Hanada Saharuna [1]: Hai giờ chiều! 】
Sauza cúi đầu nhìn đồng hồ, hiện tại đã gần mười giờ.
Thế này thì cũng hơi khó rồi, lát nữa cậu và Bourbon phải đi làm nhiệm vụ. Bây giờ bọn họ đang ở biển, đa số cửa hàng đều liên quan đến du lịch, không có kiểu tiệm net hay đại loại vậy. Dưới sự giám sát của Amuro Tooru, chút thời gian ngắn ngủi này căn bản không đủ để cậu chuồn êm ra ngoài tìm một chiếc máy tính cấu hình cao........
【 Người mới của tổ chức[23]: A...... Xin lỗi Hanada, chắc tôi không giúp được gì rồi. Lần này tôi đi công tác không mang máy tính theo, lại còn bị thành viên Tổ chức nhìn chằm chằm, nếu hai giờ phát nổ thì khá gấp, tôi làm không kịp..... Cái đó, bà vẫn nên túm lấy Edogawa Conan rồi lợi dụng triệt để hào quang của nhân vật chính đi.
Hanada, bà có thể, tôi rất tin tưởng bà nha! Tôi sẽ mang đồ ăn ngon về cho bà! Cố gắng lên!
Hanada Saharuna [1]: A! Đến lúc quan trọng ông cũng rớt dây xích!
Người mới của tổ chức[23]: Chuyện này, đâu có ai muốn vậy đâu ~ Nhưng mà nếu có thất bại cũng đừng để trong lòng, dù sao thì cũng là vận mệnh an bài......Đúng rồi, mì ramen Okinawa với đậu hũ đảo, tôi mang về cho bà bao nhiêu là đủ?
Hanada Saharuna [1]: Rõ ràng tôi đang nói chuyện rất nghiêm túc mà ông lại quan tâm đến ăn uống hả? Cái tên này lúc nào cũng không nắm bắt được trọng điểm, tức chết tôi! Tôi bỏ cuộc!
Người mới của tổ chức[23]: A? Không phải, tôi đang quan tâm đến bụng của bà mà......】
Hanada Saharuna bên kia không phản ứng lại nữa, Sauza không rõ nguyên do gãi đầu.
"Ài, nổi giận cái gì vậy? Đúng là không thể hiểu được......"
Amuro Tooru lúc này đã thoát khỏi đám cô gái và đi tới, nghe được Sauza nhỏ giọng thì thầm liền tò mò hỏi: "Cái gì nổi giận?"
Sauza nhìn anh lắc đầu: "Không có gì, chỉ là tôi có một người bạn, rõ ràng vừa rồi còn đang nói chuyện vui vẻ, tự dưng lại phát cáu."
Amuro Tooru nghe vậy lập tức quét mắt nhìn bờ cát, ý đồ muốn tìm ra người bạn mà Sauza nhắc đến, miệng lại nói: "Ồ? Vừa rồi cậu gặp bạn sao? Trùng hợp vậy, gặp được người đó ở Okinawa sao?"
Sauza thờ ơ xua tay: "Không, cô ấy không ở đây đâu."
Cô ấy? Phụ nữ? Amuro Tooru nheo mắt lại, đây là lần đầu tiên anh nghe được tin tức liên quan đến đời tư của Sauza.
Amuro Tooru lập tức thừa thắng xông lên, tiếp tục không để lại dấu vết hỏi dò: "Đối phương đột nhiên nổi giận, có phải vì cậu đã nói gì đó không nên nói không?"
Sauza liếc anh một cái, hình như Amuro Tooru và Matsuda Jinpei là bạn tốt nhỉ?
Cậu nhìn thanh niên tóc vàng trước mặt, cười tủm tỉm thong thả nói: "Tôi cảm thấy tôi đâu có nói gì không nên nói. Tôi chỉ bảo cô ấy đang quá khẩn trương thôi.....Thật là, rõ ràng chỉ là người ngoài không liên quan, tại sao lại muốn nỗ lực như vậy chứ?"
"Có lẽ đối với cô ấy, đối phương không phải người ngoài." Amuro Tooru làm ra vẻ anh trai tri kỷ, thấu hiểu khuyên nhủ.
"Anh không hiểu đâu." Sauza nhìn Amuro Tooru thở dài thườn thượt, biểu lộ ý [Tôi rất khó giải thích với anh].
Amuro Tooru mỉm cười, vậy cậu mau nói rõ ràng cho tôi đi!
Kệ đi, dù sao thì cũng không liên quan gì đến anh, có thể mượn chuyện này để moi được tin tức của Sauza đã là chuyện tốt rồi. Chờ đến lúc trở về phải dặn Kazami Yuya sắp xếp người theo dõi Sauza, để xem xung quanh có người phụ nữ nào tiếp xúc với hắn không.
Nếu nhân cơ hội này bắt được điểm yếu của Sauza thì còn gì tốt bằng.
------------------------------------
Hanada Saharuna tắt kênh chat, mặt mày ủ rũ tựa vào ghế sau, siết chặt nắm tay.
Tên 23 kia đúng là đồ không đáng tin cậy! Thôi bỏ đi, dựa người không bằng dựa mình. Cô cũng không tin, có hào quang nhân vật chính của Edogawa Conan ở đây, hơn nữa cô còn biết trước cốt truyện, lại cũng không thể cứu được Matsuda Jinpei và Takagi Wataru!
Lúc này, Mori Kogoro ở phía xa cũng nhận được điện thoại của Thanh tra Megure.
Nghe xong nội dung, Mori Kogoro biến sắc bật dậy: "Cái gì?! Thanh tra Megure, ngài nói khách sạn trung tâm Beika có bom?!"
"Đúng vậy, Mori, chúng tôi cần cậu trợ giúp!" Giọng nói nghiêm túc của Thanh tra Megure truyền đến: "Hai bức điện thư đối phương gửi cho chúng tôi đều là câu đố. Tuy chúng tôi đã đoán được địa điểm, nhưng lại không biết vị trí cụ thể của quả bom được đặt ở đâu. Tôi muốn cậu hỗ trợ giải quyết câu đố này!"
Nhận được câu trả lời khẳng định, Mori Kogoro siết chặt điện thoại.
Ông nhìn về phía khách sạn Beika, nhớ lúc Ran ra ngoài có nói muốn cùng cô bé Suzuki và thằng nhóc Conan đến khách sạn để đi bơi.
Không xong rồi, bọn Ran đang gặp nguy hiểm!
※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※