Hôm Nay Khoa Diễn Xuất Vẫn Muốn Cùng Thám Tử Đồng Quy Vu Tận
Chương 4: Lần đầu đi hiện trường và cú vả mặt đau điếng
Hôm Nay Khoa Diễn Xuất Vẫn Muốn Cùng Thám Tử Đồng Quy Vu Tận thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Vì Thanh tra Megure đã nhắc nhở Takagi Wataru và Sato Miwako đưa hai người mới là Matsuda và Hanada đi làm quen với công việc, nên trong khoảng thời gian này bốn người họ đều hành động cùng nhau, tự nhiên trở thành một nhóm bốn người.
Lần này xảy ra án mạng, bốn người liền ngồi trên một chiếc xe đi theo Thanh tra Megure đến hiện trường vụ án. Tiện đây nhắc tới, người lái xe là Takagi Wataru.
"Sau đó thì sao, tình hình đại khái của vụ án là gì?" Matsuda Jinpei ngồi ở ghế phụ hỏi.
Tuy rằng cảm thấy bất mãn với Matsuda, nhưng trong công việc Sato Miwako vẫn luôn công tư phân minh.
Cô nghiêm túc trả lời: "Ông Mori hôm nay được xưởng rượu Miyagawa mời đến. Sau buổi sáng tham quan vườn nho, chủ nhân xưởng rượu Miyagawa Yuki dẫn bọn họ đến vườn hoa thưởng thức rượu nho mới sản xuất. Sau khi rời đi thì cô ấy không trở về nữa, mấy người ông Mori liền phát hiện sự việc không ổn, tìm kiếm một hồi liền phát hiện thi thể cô ấy trong thùng rượu dưới tầng hầm. Sau đó thì họ ngay lập tức báo cảnh sát."
Takagi Wataru đang lái xe nghe xong nói: "Tiền bối Sato, xưởng rượu Miyagawa có phải là nhà máy thường xuyên xuất hiện trên quảng cáo dạo gần đây không? Dòng rượu vang "Love in four seasons" ra mắt gần đây của họ rất được yêu thích."
"Ừ, chính là nhà máy đó! Xưởng Miyagawa cũng được coi là doanh nghiệp lâu đời, nghe nói trước đó việc kinh doanh của họ cũng không được tốt lắm, nhưng từ khi con gái nhà Miyagawa là Miyagawa Yuki tiếp quản nhà máy thì bắt đầu tiến hành một loạt cải cách, đưa ra chiến dịch tiếp thị trẻ hóa làm cho xưởng rượu được hồi sinh, mấy năm nay luôn tạo tiếng vang lớn trên thị trường. Đặc biệt là loại rượu nho trắng "Sweet like honey" của họ rất được ưa chuộng." Sato Miwako thở dài ngao ngán: "Không ngờ Miyagawa Yuki lại đột nhiên chết, thật là đáng tiếc."
Matsuda Jinpei không nói gì, im lặng trầm ngâm.
Hanada Saharuna đảo mắt, quả đúng là vậy, nếu không mời đám người Mori Kogoro thì có lẽ cô ấy cũng không chết đâu. Sức mạnh của Tử Thần thật đáng sợ~
"Đúng rồi." Sato Miwako đột nhiên nhớ ra điều gì đó, cô quay đầu nhìn Hanada Saharuna: "Hanada, đây là lần đầu tiên em đến hiện trường vụ án phải không, em ổn không?"
"Dạ? Có vấn đề gì sao?" Hanada Saharuna nghi hoặc nghiêng đầu.
"À, chị lo em lần đầu nhìn thấy thi thể sẽ không quen." Sato Miwako có chút buồn bã chau mày: "Nghe nói tình trạng của nạn nhân lần này có vẻ khá ghê rợn."
Cái này á? Dù sao cô cũng đã xem qua hàng trăm tập Conan, một xác chết thì làm sao dọa được cô chứ?
Hanada Saharuna cười ha hả và vẫy tay: "Tiền bối Sato, dù sao em cũng là cảnh sát mà! Sao có thể bị xác chết dọa được chứ! Chị lo lắng thái quá rồi, haha!"
-------------------------------------
"Ọe..."
Hanada Saharuna ôm bồn cầu nôn thốc nôn tháo, mặt tái mét, ai mà ngờ cô lại bị 'vả mặt' nhanh đến thế.
Nói thật, ai mà ngờ xác chết ngoài đời lại kinh khủng đến vậy chứ! Tên hung thủ biến thái kia lại dìm nạn nhân đến chết trong thùng rượu vang, khi thi thể được vớt ra thì trắng bệch xen lẫn những vệt hồng. Đáng sợ nhất chính là khuôn mặt nạn nhân, vì bị dìm chết khi còn sống, trước khi chết cô ấy đã vùng vẫy kịch liệt khiến đôi mắt trợn trừng đỏ ngầu, trông vô cùng đáng sợ. Vẻ mặt chết không nhắm mắt đó thực sự quá kinh khủng!
Không được, nghĩ đến lại muốn nôn nữa! Hanada Saharuna cúi gằm mặt nôn khan.
Sato Miwako đứng ở cửa toilet, lo lắng nhìn thoáng vào trong: "Hanada, em ổn không?"
Hanada Saharuna quay lưng lại, yếu ớt vẫy tay nói: "Tiền bối Sato không cần lo cho em đâu. Chị mau đi giúp Thanh tra Megure đi, cứ để em một mình... nghỉ một lát là được rồi."
Thật vậy sao? Nhìn sắc mặt em xanh lè như quỷ vậy... Sato Miwako đỡ trán, cho nên vừa rồi em lấy đâu ra tự tin mà nói mình sẽ không sao chứ?
Cô thở dài, không yên tâm, lặp lại lần nữa: "Em chắc không?"
"Em chắc chắn mà, chị qua giúp Thanh tra Megure phá án đi... Ọe!" Vừa nhắc đến người chết, Hanada lại bắt đầu nôn thốc nôn tháo.
"... Được rồi. Nếu em không chịu được nữa phải gọi điện cho chị đấy nhé?" Sato Miwako dặn dò một câu rồi rời đi.
Đội Một Phòng Điều tra Tội phạm của họ chuyên trách các vụ án giết người như thế này, nếu không sớm làm quen với thi thể thì cũng không ổn.
10 phút sau, Hanada Saharuna rốt cuộc cũng ngừng lại được.
Cô dùng nước súc miệng, rửa mặt một hồi, lẩm bẩm "tôi có thể, tôi làm được" vài lần, lúc này mới lê đôi chân mềm nhũn đi về phía hiện trường. Vừa đi cô vừa oán giận trong nhóm chat.
【 Nhóm lớp
Hanada Saharuna [Số 1]: Tại sao tôi lại rút phải thẻ 'cảnh sát' chứ! Tôi ghét đi làm! Ghét hung thủ! Ghét xác chết! Sớm muộn gì tôi cũng sẽ đồng quy vu tận với đám thám tử kia!!
Okawa Shidai [Số 4]: Ha ha ha ha ha ha sao bà lại nghĩ quẩn vậy? Đồng quy vu tận á, thám tử thế nào cũng không chết đâu, nhưng xác bà thì chắc chắn sẽ lạnh ngắt đấy.
Kẻ sát nhân biến thái [Số 3]: +1
Trưởng phòng trốn thuế [Số 5]: +2
Người mới của Tổ chức [Số 23]: +3
.............
Hanada Saharuna [Số 1]: Im đi, sớm hay muộn tôi cũng sẽ tóm gọn hết mấy người vào tù! 】
-------------------------------------
Hanada Saharuna vừa đi được hai bước liền nhận được điện thoại của Sato Miwako, nói bọn họ đã chuyển vị trí, hiện giờ đang ở trong phòng khách thẩm vấn các đối tượng bị tình nghi, bảo cô hãy trực tiếp đến đó.
Vì thế cô liền thay đổi lộ trình hướng về phía phòng khách, 5 phút sau mới tới nơi.
Hanada Saharuna đứng ở cửa phòng khách ngó vào, bên trong Thanh tra Megure đang nói chuyện cùng một người đàn ông trung niên với bộ ria mép đặc trưng. Takagi Wataru đứng bên cạnh cầm bút ghi chép, Sato Miwako nghiêm nghị lắng nghe, thỉnh thoảng gật đầu. Trực giác mách bảo cô rằng vị có ria mép ở giữa kia chính là Mori Kogoro trong truyền thuyết, đặc điểm quá rõ ràng!
Cô lại nhìn về phía ghế sofa, chỉ thấy một thiếu nữ tóc đen dài với mái tóc có hình tam giác đặc trưng đang thấp giọng nói chuyện với người phụ nữ tóc ngắn màu nâu hạt dẻ. Trên mặt thiếu nữ tóc đen hiện lên vẻ lo lắng, tựa như đang an ủi đối phương... Người đó, chắc là Mori Ran rồi?
Trên sofa còn có hai người đàn ông nữa, một anh chàng đẹp trai tóc ngắn cùng một ông lão tóc hoa râm mặc vest. Sắc mặt hai người cũng chẳng khá khẩm gì, đang nói với nhau điều gì đó... Á? Vừa đủ ba người! Quả nhiên là kịch bản 'ba người' kinh điển!
Từ từ... Matsuda Jinpei sao lại không có mặt? Còn cậu nhóc vai chính Edogawa Conan đâu? Hai người họ chạy đi đâu rồi?
"Chị ơi, chị đứng đây làm gì vậy?" Sau lưng đột nhiên vang lên một giọng trẻ con non nớt, Hanada Saharuna đầu đầy dấu chấm hỏi, giật mình hoảng sợ, cả người nhảy dựng lên.
"Á!" Tiếng kêu sợ hãi của Hanada làm mọi người quay lại nhìn.
Thanh tra Megure quay đầu, nhìn Hanada Saharuna đứng ngoài cửa, ông cau mày: "Hanada, Matsuda, hai cô cậu vừa đi đâu vậy? Mau vào đây!"
Lúc này Hanada Saharuna mới để ý tới đứng sau cô không chỉ có Edogawa Conan mà còn có Matsuda Jinpei đeo kính mát. Cô cúi đầu đối mặt với ánh mắt tò mò của Conan, lại nhìn sang Matsuda đang lôi điếu thuốc ra ngậm.
Hai tên này sao lại đi cùng nhau?
Matsuda Jinpei liếc mắt nhìn Hanada, cất bước đi vào trước.
Thời điểm đi ngang qua cô còn nói một câu: "Ha, cô nôn cũng nhanh thật đấy."
"........." Hanada Saharuna siết chặt tay thành nắm đấm.
"Chị cũng là cảnh sát mới tới sao?" Edogawa Conan nghiêng đầu, nhìn cô cười ngây thơ.
"Đúng vậy, chị là người mới của Đội Một Phòng Điều tra Tội phạm đó, tên là Hanada Saharuna." Hanada khom lưng nhìn Edogawa Conan và cười, trong lòng lại yên lặng cảm thán -- quả không hổ danh con trai của diễn viên nổi tiếng, đóng giả trẻ con thật đạt!
"Hanada!" Thanh tra Megure lại hô một câu.
"Tới đây~" Hanada Saharuna làm động tác xin lỗi với Conan, vội vàng chạy đến bên cạnh cấp trên trực tiếp của mình.
Thanh tra Megure vốn muốn mắng hai câu, nhưng khi nhìn sắc mặt xanh xao của cô thì lại im lặng dời tầm mắt.
Thôi, lần này bỏ qua vậy.
Mori Kogoro ngồi một bên nhìn thấy Hanada Saharuna thì mắt sáng bừng: "Ồ, không ngờ Đội Một Phòng Điều tra Tội phạm lại có thêm một mỹ nhân thế này~ Cấp dưới vừa có năng lực lại vừa xinh đẹp như vậy~ thật hâm mộ ngài, Thanh tra Megure!"
Hanada Saharuna nhìn vẻ bề ngoài thì quả thực là hình mẫu mà đàn ông Nhật Bản khó lòng cưỡng lại--mắt to, da trắng, gương mặt ngọt ngào, dáng người chuẩn không cần chỉnh, là một "mỹ nữ hệ chữa lành" chính hiệu.
"Xin chào, lần đầu gặp mặt ngài Mori, tôi là Hanada Saharuna." Hanada lộ ra một nụ cười chuyên nghiệp tiêu chuẩn, vươn tay về phía Mori Kogoro.
"Ha ha ha, không ngờ cô Hanada lại biết tôi!" Mori Kogoro vội vàng nắm lấy tay Hanada Saharuna, nụ cười dần trở nên biến thái.
Cảm nhận mu bàn tay bị sờ soạng, Hanada Saharuna liền nổi da gà. Theo bản năng, cô liền nắm chặt tay lại, ngay lập tức một tiếng "rắc" vang lên, Mori Kogoro kêu lên thảm thiết.
"A a a a đau đau đau!!" Mặt Mori Kogoro đỏ bừng, suýt chút nữa thì nhảy dựng lên.
Hanada Saharuna sực tỉnh, lập tức buông tay ra, cô vội vàng xin lỗi: "Ngài Mori, ngài không sao chứ? Từ nhỏ tôi đã có sức lực lớn, trong lúc vội vàng không thể khống chế được lực tay của mình! Thật sự rất xin lỗi!"
"Ha, ha ha... Không sao không sao, cô Hanada cũng không phải cố ý." Mori Kogoro khóe miệng giật giật, vì sao mấy cô gái trẻ bây giờ đều đáng sợ đến vậy chứ?!
"Ha hả..." Thanh tra Megure nhìn bằng nửa con mắt, cái tên Mori háo sắc này ngay cả người của ông cũng dám đùa giỡn, đúng là đáng đời!