Hôm Nay MC Bùi Còn Yêu Thầm Anh Khóa Trên Không? thuộc thể loại Linh Dị, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Giang Triều khẽ khựng lại.
Anh theo lực kéo của Bùi Lâm mà ngồi lại xuống giường, cánh tay vẫn cảm nhận được sức nặng của cậu ấy đè lên. Anh cúi đầu nhìn xuống đó, rồi lại nhìn vào đôi mắt Bùi Lâm, khẽ nói: "Anh không hiểu cái gì?"
Đôi mắt vốn luôn sáng ngời lúc này như phủ một lớp sương mờ, con ngươi trong veo giờ đây lại long lanh nước. Bùi Lâm cuối cùng cũng buông hai tay đang nắm lấy Giang Triều ra, cậu lắc đầu, không trả lời câu hỏi của người kia, chỉ vẫn lặp lại: "...Anh không hiểu, không hiểu đâu."
Bùi Lâm không trả lời anh, nhưng trong ánh mắt lại hiển hiện rõ khao khát muốn anh biết, muốn anh thấu hiểu, muốn anh... "hiểu".
Không hiểu vì sao, nhìn Bùi Lâm thế này, Giang Triều lại cảm thấy lòng mình thắt lại. Anh lúng túng rời mắt đi, không nhìn cậu nữa, chỉ hỏi: "Em không nói, sao biết anh có hiểu hay không?"
Bùi Lâm khẽ cười một cái. Cậu đã say rõ mồn một, đầu mũi toát thêm nhiều mồ hôi, ngay cả tiếng thở cũng có chút khàn khàn.
Cậu nhìn Giang Triều, không biết tại sao lại nhắm nghiền mắt, như thể đã hạ quyết tâm gì đó mà từ từ nghiêng người tới.
Giang Triều chỉ cảm thấy vai mình trĩu nặng.
Vầng trán của Bùi Lâm nhẹ nhàng tựa lên vai anh.
...Lực chạm rõ ràng rất nhẹ, càng giống như là cọ xát rồi áp vào đó. Thế nhưng, Giang Triều lại cảm thấy, dường như sức nặng của cả thế giới đều đang đè lên người mình.
Hơi thở ấm nóng của Bùi Lâm thấm qua lớp áo, làm bờ vai anh tê dại.
Anh giơ tay lên, muốn gạt đi những sợi tóc bết mồ hôi dính vào gáy cậu. Nào ngờ vừa mới cử động, Bùi Lâm đã loạng choạng ngồi thẳng dậy khỏi vai anh.
Cậu khẽ khịt mũi một tiếng, rồi ngước mắt lên liếc nhanh Giang Triều một cái.
Trong cái nhìn thoáng qua đó, ẩn chứa quá nhiều cảm xúc phức tạp.
Có bi thương, có bất mãn, có tủi thân, có rất nhiều rất nhiều điều muốn nói lại thôi.
Cũng có... một sự dựa dẫm và lưu luyến... rất nhỏ, rất nhỏ, phải thật chăm chú mới có thể nhận ra.
Giang Triều bị những cảm xúc phức tạp chứa đựng trong ánh mắt này làm cho chấn động đến không nói nên lời.
Họ đã quen nhau mười năm, anh lại cảm thấy, dường như ngay khoảnh khắc vừa rồi anh mới thực sự nhìn thấy một Bùi Lâm chân thật.
Anh không kìm lòng được mà suy nghĩ, những bi thương, tủi thân và bất mãn đó, rốt cuộc là vì điều gì.
Bùi Lâm nói anh không hiểu, anh nên hiểu điều gì chứ?
Bùi Lâm đang oán trách anh, lại là... oán trách điều gì?
Bùi Lâm không thường xuyên uống rượu, nhưng tửu lượng cũng không tệ. Sau khi vật vã một lúc lâu, men rượu cũng dần tan đi, nhưng thứ thuốc không trong sạch trong rượu lại bắt đầu phát huy tác dụng.
Bùi Lâm không còn sức để chống đỡ cơ thể, rất nhanh lại ngã vật xuống giường. Giang Triều theo phản xạ đưa tay đỡ gáy cậu.
Chỉ một cái chạm nhẹ như vậy cũng đủ khiến Bùi Lâm lúc này khẽ run lên.
Cậu co người trên giường, từ trong mũi phát ra một tiếng rên khẽ.
Cậu quay lưng về phía Giang Triều, ngay cả gáy cậu cũng đang run lên nhè nhẹ.
Những sợi tóc đen nhánh dính vào gáy cậu, những giọt mồ hôi lặng lẽ trượt dài trên cần cổ lộ ra.
Làn da vốn trắng ngần giờ đây ửng đỏ khắp nơi, giọt nước trong suốt lăn xuống, để lại một vệt hằn mờ nhạt rồi biến mất vào trong cổ áo, nhưng lại dấy lên sóng gió cuồn cuộn trong lòng Giang Triều.
Tim anh đột nhiên đập rất nhanh, đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Anh không biết từ lúc nào đã siết chặt nắm đấm, sau khi phát hiện ra liền đột ngột buông lỏng, trong lòng bàn tay lưu lại mấy vết móng tay hình lưỡi liềm in sâu rõ rệt.
Mãi sau, cơn đau mới truyền đến não bộ.
...Anh hiểu rồi, anh hiểu hết rồi.
"Bùi." Giang Triều thử cất tiếng, sau khi phát ra âm thanh mới nhận ra giọng mình đã khàn đến mức đáng sợ, anh hắng giọng, tiếp tục gọi cậu, "Bùi Lâm."
Bùi Lâm không trả lời, cũng không cử động, chỉ tiếp tục giữ tư thế nằm quay lưng về phía anh.
Cổ họng Giang Triều nghẹn ứ, anh nhích lại gần phía đầu giường hơn. Anh cúi người xuống, tay phải lơ lửng ngay trên gò má Bùi Lâm.
Nhưng lại chần chừ mãi không hạ xuống.
Bùi Lâm nhắm chặt hai mắt nằm trên giường, tóc đen, da trắng, hai má ửng hồng, đôi môi cũng long lanh nước.
Giang Triều cảm thấy cổ họng mình khô khốc, anh lại hắng giọng lần nữa, lòng bàn tay đang lơ lửng giữa không trung cuối cùng cũng hạ xuống.
Ngón cái của anh vuốt ve cằm Bùi Lâm, hơi dùng sức để cậu quay mặt lại nhìn mình.
Bùi Lâm mơ màng mở mắt.
Cậu ngủ trên giường của Giang Triều, gò má được khăn lót gối màu sẫm làm nổi bật lên càng thêm trắng ngần.
Giang Triều véo cằm cậu, chỉ một cái chạm nhẹ cũng đã để lại trên đó một dấu tay rõ rệt.
Tác dụng của thuốc khiến Bùi Lâm nhạy cảm hơn ngày thường gấp bội, cậu bị thôi thúc mà áp sát hơn vào nguồn hơi ấm duy nhất này, tiếng thở dốc càng lúc càng rõ ràng, giữa đôi môi hé mở, có thể mơ hồ nhìn thấy đầu lưỡi đỏ mọng.
Cậu gắng sức nắm lấy tay Giang Triều, giọng nói vỡ vụn không thành lời: "...Đàn anh, em..."
Giang Triều không cho cậu cơ hội nói tiếp, anh cúi thấp người xuống, cả người gần như phủ lên Bùi Lâm.
Khoảng cách giữa hai người đột ngột thu hẹp khiến Bùi Lâm kinh ngạc kêu lên một tiếng.
Một nụ hôn nhẹ như lông vũ, lặng lẽ đặt xuống môi Bùi Lâm.
Bộ não bị cồn và thuốc thay nhau khuấy đảo vào khoảnh khắc này cuối cùng cũng hoàn toàn tê liệt. Bùi Lâm khẽ thở dốc, ngón tay dùng sức bấu chặt vào cánh tay Giang Triều.
...Anh nắm lấy tay cậu vòng qua vai mình, cả người nửa quỳ trên giường, cúi xuống ôm cậu vào lòng.
Cằm cậu tựa lên vai Giang Triều, bên tai toàn là tiếng thở gấp gáp của anh.
"...Anh hiểu rồi, Bùi Lâm," giọng nói của anh như thể một đóa pháo hoa khổng lồ nổ tung bên tai Bùi Lâm, "Anh hiểu rồi."
Hai tay anh vòng ra sau lưng Bùi Lâm, lực đạo mạnh đến mức gần như muốn nghiền nát cậu.
"Em thích anh, phải không?" Anh như thể đang thực sự nghi hoặc, nhưng giây lát sau lại khẳng định chắc nịch, "Em thích anh, Bùi Lâm."
Lực bấu trên lưng càng mạnh hơn một chút, những sợi tóc sau gáy Bùi Lâm rung động, mềm mại cọ vào môi Giang Triều.
Sau đó, Giang Triều nghe thấy một tiếng hít vào mang theo chút nức nở.
Giang Triều nhắm chặt mắt lại. Anh buông Bùi Lâm ra, hai tay nâng mặt cậu.
Anh nhìn sâu vào mắt Bùi Lâm, ánh mắt lần lượt lướt qua sống mũi nhỏ nhắn cao thẳng, nốt ruồi lệ mờ nhạt ở mắt phải và đôi môi ẩm ướt của cậu, cuối cùng dừng lại trên đôi mắt đang long lanh nước.
Anh dùng ngón tay cái lau đi giọt nước mắt chực trào ở khóe mắt Bùi Lâm, không chút do dự hôn lên môi cậu.
Anh đè lên người Bùi Lâm, hai người cùng nhau ngã mạnh vào chăn nệm mềm mại.