Bài Hát Chung Đôi

Hôm Nay MC Bùi Còn Yêu Thầm Anh Khóa Trên Không? thuộc thể loại Linh Dị, chương 47 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau khi tiễn Giang Đinh về, Giang Triều vừa mở cửa đã thấy Bùi Lâm đang trốn sau cánh cửa nhìn anh.
Cả người cậu khuất hẳn sau cánh cửa, chỉ lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn.
Giang Triều bật cười: "Em lại bày trò gì thế?"
Bùi Lâm bĩu môi: "Anh mới bày trò đó."
Cậu kéo Giang Triều ngồi xuống sô pha, lo lắng hỏi: "Chị Giang Đinh vẫn còn giận dỗi bác gái sao anh?"
Nhắc tới chuyện này, Giang Triều cũng đau đầu: "Vẫn chưa đâu vào đâu."
Bùi Lâm vẫn chưa rõ đầu đuôi câu chuyện, chỉ biết nguyên nhân là do Mạc Dữ Hôi cứ thúc giục Giang Đinh hẹn hò. Cậu cũng rất quan tâm, bèn nhân cơ hội này hỏi cho tường tận: "Chuyện gì mà cãi nhau lâu thế anh?"
Giang Triều nhắm mắt lại, do dự đáp: "...Anh cũng không biết phải nói thế nào nữa, Giang Đinh, chị ấy..."
Giang Triều gần như đã vắt óc suy nghĩ hết những từ ngữ mình biết mà vẫn không tìm được từ nào thích hợp để giải thích cho Bùi Lâm. Cuối cùng, anh đành bất lực nói: "Mẹ anh thấy Giang Đinh bị hâm rồi."
Bùi Lâm không thể can thiệp vào chuyện nhà của Giang Triều được, cậu ôm gối ngồi trên sô pha, nghiêng mặt tựa vào đầu gối của mình.
Cậu nhìn Giang Triều, nhìn anh một lúc rồi bỗng bật cười.
"Em cười gì thế?" Giang Triều hỏi.
Bùi Lâm cười tủm tỉm đáp: "Em đang nghĩ, anh với chị Giang Đinh, thật sự rất giống nhau."
Trong mắt Giang Triều cũng ánh lên ý cười, anh xoa vành tai Bùi Lâm, lòng bàn tay ấm áp vuốt ve từ sau gáy đến gò má cậu.
Bùi Lâm bị anh xoa đến nhột, bèn cựa quậy, rồi lại bị ôm vào lòng.
Mấy tháng bận rộn thoáng chốc đã trôi qua, cuối tháng Bảy, cuối cùng cũng đến vòng chung kết.
Những thí sinh vướng bê bối đã bị loại, những thí sinh được tư bản chống lưng thì bị chỉ trích dữ dội, những thí sinh có thực lực khá nhưng không có chiến lược tốt đã bỏ lỡ thời cơ thu hút người hâm mộ và đành ngậm ngùi bị loại... Tóm lại, kể từ ngày cuộc thi bắt đầu, đủ mọi sóng gió và những cuộc tranh cãi không ngớt.
Đến tận chặng cuối, mười mấy thí sinh còn lại vậy mà lại nảy sinh tình cảm đồng cảm, trân trọng lẫn nhau giữa làn mưa chỉ trích và công kích.
À, còn có một chuyện bất ngờ, cậu thí sinh nhỏ tuổi Tạ Chỉ Thanh, người nói chuyện với Bùi Lâm như ông nói gà bà nói vịt, đã bỏ thi giữa chừng.
Trước một buổi đánh giá trực tiếp, cậu ta chạy đến nói với Bùi Lâm rằng mình không muốn thi nữa, bây giờ cậu có việc rất quan trọng, phải đi ngay, gấp đến mức mặt đỏ bừng lên.
Cậu ta nói rất chân thành, xem ra thật sự đã có chuyện gì đó cực kỳ quan trọng xảy ra.
Bùi Lâm nói: "...Tôi đâu phải đạo diễn, tôi không quyết định được đâu, nhưng cậu tuyệt đối đừng nói muốn rời đi khi đang phát sóng trực tiếp nhé."
Tạ Chỉ Thanh ngớ người ra, cũng không biết có nghe lọt tai hay không. Buổi phát sóng trực tiếp hôm đó Bùi Lâm cứ thấp thỏm không yên, chỉ sợ xảy ra sự cố.
May mà cuối cùng mọi chuyện đều suôn sẻ.
Dù sao cũng đã theo dõi những thí sinh này suốt cả một chặng đường, đến đêm chung kết của chương trình, Bùi Lâm cảm thấy có chút không nỡ.
Lúc từng người một được công bố thứ hạng, cậu nhìn những gương mặt trẻ trung mang theo những biểu cảm hoặc kích động, hoặc không cam lòng, hoặc vui vẻ, hoặc tiếc nuối, trong lòng cũng vô cùng xúc động.
Cuối cùng, cậu lặng lẽ đi đến một góc sân khấu, nhường lại toàn bộ ánh đèn sân khấu cho những thí sinh cuối cùng được ra mắt, còn mình thì im lặng đứng bên cạnh quan sát.
Đây là một sân khấu hoàn toàn không liên quan đến cậu, cậu đã chứng kiến sự trưởng thành của những thí sinh này, và dường như cũng đã tham gia vào một phần cuộc đời của họ.
Dưới sân khấu, sắc mặt của người hâm mộ cũng mỗi người một vẻ, có người đang cổ vũ cho thí sinh mình chọn, có người đang đau lòng rơi lệ vì thí sinh không thể ra mắt như mong muốn.
Bùi Lâm nhìn lướt qua từng người một, thầm nghĩ, thì ra, thật sự có người sẽ vui mừng hay đau khổ chân thật đến vậy vì cuộc đời của người khác.
Khi ánh mắt cậu lướt qua một góc nào đó, đột nhiên phát hiện... Mông Lượng và Liêu Triều Triều cũng ở đó!
Hai người chen chúc giữa một biển fan hâm mộ, vì trong tay không cầm biểu ngữ cổ vũ của bất kỳ thí sinh nào nên trông đặc biệt nổi bật.
Bùi Lâm: "..."
Cậu buồn cười nhìn hai người họ, thầm nghĩ, không biết hai cây hài này kiếm được vé từ đâu ra.
Lúc này, Liêu Triều Triều cũng chú ý đến ánh mắt của cậu.
Cậu ta kéo Mông Lượng đang ngơ ngác bên cạnh, chỉ về phía Bùi Lâm, không biết đang la hét điều gì.
Sau đó, cậu ta lại lôi từ sau lưng ra một tấm biểu ngữ lớn, giơ lên rồi xoạch một tiếng, mở ra trước mặt Bùi Lâm!
Thôi xong rồi, lại là biểu ngữ cổ vũ của Bùi Lâm.
Trên biểu ngữ đó có in một tấm ảnh của Bùi Lâm, bên cạnh còn vẽ một nhân vật chibi nhỏ, góc dưới bên trái còn có một con... chó phác họa đang ra sức chạy về phía trước.
Bùi Lâm sắp ngất đến nơi rồi!
Cái quái gì thế này, Liêu Triều Triều kiếm đâu ra vậy!
Bùi Lâm dời tầm mắt đi, chỉ hé một chút khóe mắt liếc về phía Liêu Triều Triều. Trên mặt cậu vẫn duy trì nụ cười lịch sự, nhưng trong lòng thì không ngừng gào thét: Cứu em với anh Mông mau cản Liêu Triều Triều lại đi!!!
Nhưng Mông Lượng... không những không cản Liêu Triều Triều, y còn... đổ thêm dầu vào lửa.
Y không biết lôi từ đâu ra một cái bảng điện tử, trên đó chạy dòng chữ hiển thị những lời khen ngợi chân thành dành cho Bùi Lâm, sau mỗi câu ngắn còn thêm mấy trái tim nhỏ màu hồng sến sẩm.
Đến cuối cùng, Mông Lượng còn tranh thủ cài cắm thông điệp riêng, viết một dòng chữ trên màn hình, chữ rất nhỏ, nếu không nhìn kỹ sẽ không thấy được.
[Xin mọi người đó, năm nay «Mùa Đông Của Ban Nhạc» hãy mời chúng tôi đi! Lịch trình trống hết rồi! QAQ]
Bùi Lâm: "..."
Khi nhìn thấy dòng chữ cuối cùng này, Bùi Lâm cuối cùng cũng không nhịn được cười. Khóe mắt cậu khẽ cong lên, để lộ niềm vui rạng rỡ, lại được điểm xuyết bởi nốt ruồi lệ dưới mắt, quả thực còn chói lòa hơn cả ánh đèn trên đầu.
Trong phòng đạo diễn, Giang Triều vốn đang nhỏ giọng mắng Mông Lượng và Liêu Triều Triều không đáng tin cậy, khi nhìn thấy cảnh này lại lập tức sững người mất hai giây. Đến khi hoàn hồn, tay đã nhanh hơn một bước, chuyển cảnh quay trực tiếp sang máy quay đang hướng về phía Bùi Lâm.
Người đồng nghiệp đạo diễn ngồi bên cạnh hét ầm lên: "Giang Triều! Cậu thiên vị quá đấy! Bây giờ là thời gian để cậu quảng cáo cho đồng nghiệp cũ của mình à? Ây nhưng mà Bùi Lâm đẹp trai thật đấy!!!"
Giang Triều thật sự không chịu nổi người đồng nghiệp này, cái giọng lúc nào cũng oang oang, phấn khích, nhưng bây giờ nghe hắn ta khen Bùi Lâm, trong lòng Giang Triều vừa đắc ý lại vừa không vui. Anh liếc người bên cạnh một cái, nói: "Lo mấy cái máy quay của cậu đi, bớt quan tâm đến Bùi Lâm lại!"
Anh vừa dứt lời, đồng nghiệp kia lại cười khà khà: "Chỉ khi nhắc đến Bùi Lâm thì cậu mới phấn chấn! Làm nghề của chúng ta, cần phải..."
Giang Triều: "...Cần cậu ngậm miệng lại!"
Mùa hè sôi động này, đã khép lại vào đêm nay.
Sau khi buổi phát sóng trực tiếp kết thúc, Bùi Lâm đến tiệc mừng công ngồi một lát. Trong lòng cậu vẫn canh cánh về Giang Triều, dĩ nhiên còn có cả Liêu Triều Triều và Mông Lượng, bèn tìm một lý do rồi vội vã rời đi.
Cậu bước ra khỏi nhà hàng tổ chức tiệc mừng, vừa ngẩng đầu lên đã thấy Giang Triều đứng cách đó không xa.
Bùi Lâm chạy lon ton đến, vẻ mặt không giấu được sự phấn khích. Cậu không nói gì cả, đôi mắt ấy vẫn lấp lánh trong bóng tối.
Dù sao cũng là ở bên ngoài, Giang Triều cũng không tiện có những hành động quá thân mật. Anh kìm nén ý muốn đưa tay lên xoa đầu Bùi Lâm, trên mặt cũng nở nụ cười rõ rệt: "Anh Mông tìm được một chỗ rồi, qua đó ngồi một lát không?"
Bùi Lâm vui vẻ gật đầu.
Nơi đó không xa, Bùi Lâm và Giang Triều đi bộ đến, bóng hai người đổ dài trên con đường dưới ánh đèn.
Họ không đi quá sát nhau, nhưng hai cái bóng lại dần dần tiến lại gần nhau từng chút một dưới ánh đèn.
Bùi Lâm cúi đầu nhìn bóng của hai người, chỉ thấy cái bóng kề sát vào nhau thôi cũng thấy vui rồi.
Giang Triều dùng khóe mắt nhìn cậu, trong lòng bất giác cũng bị lây nhiễm niềm vui của Bùi Lâm. Anh đi chậm lại một chút, hơi lùi lại phía sau Bùi Lâm, cánh tay lúc vung lên thỉnh thoảng sẽ lướt qua người cậu...
Cái bóng đổ xuống đất, liền biến thành dáng vẻ đang nắm tay nhau.
Bùi Lâm nhìn mà vành tai nóng ran. Cậu dùng vai huých vào người Giang Triều, ngón trỏ khẽ lướt qua mu bàn tay anh.
Cảm giác mềm mại nơi đầu ngón tay đủ để khiến lòng Giang Triều xao xuyến.
Anh quay đầu lại nhìn, xác nhận xung quanh không có ai, bèn dùng sức nắm chặt lấy tay Bùi Lâm.
Trong đêm tối không ai hay biết này, họ thẳng thắn bộc lộ tình cảm mà chỉ đối phương mới thấu hiểu.
Lúc gặp lại Mông Lượng và mọi người, mấy người kia đã hâm nóng bầu không khí sẵn, chỉ chờ Bùi Lâm và Giang Triều đến.
Một đám người chơi ban nhạc là giỏi khuấy động không khí nhất. Mông Lượng đã dựng sẵn ghi-ta, Liêu Triều Triều cũng giúp điều chỉnh âm thanh, lúc Bùi Lâm bước vào phòng, những người trong ban nhạc đã biến phòng bao nhỏ trong quán bar này thành một phòng thu với thiết bị xịn sò.
"Lâm Lâm! Lại đây lại đây!" Mông Lượng vừa thấy Bùi Lâm bước vào cửa, kích động đến mức sắp nhảy cẫng lên, "Cây ghi-ta này! Cây ghi-ta này!"
Y giơ ngón tay cái lên với Bùi Lâm: "Đây là cây ghi-ta tuyệt nhất mà anh được sờ trong năm nay đấy! Em mau lại đây thử đi!"
Bùi Lâm ngại ngùng cười, nói: "Lâu lắm rồi em không động vào ghi-ta, không còn phân biệt được âm sắc hay dở nữa đâu."
Mông Lượng kéo cậu đến trước cây ghi-ta, đè vai cậu bắt ngồi xuống, cười nói: "Em lại khiêm tốn vớ vẩn với anh rồi đó!"
Bùi Lâm cười híp mắt.
Trong phòng bao có mấy ngọn đèn màu mờ ảo, không biết bị ai bấm mở. Một vầng sáng hơi ửng đỏ rọi xuống đỉnh đầu Bùi Lâm, tia sáng đó lướt nhẹ qua khóe mắt cậu, làm nổi bật nốt ruồi lệ lấp lánh.
Cuối cùng, dưới sự thúc giục của Mông Lượng, cậu cũng đã chạm vào cây ghi-ta.
Sau một lúc làm quen ngắn ngủi, Bùi Lâm đã tìm lại được cảm giác với cây đàn, những ngón tay thon dài của cậu đặt trên dây đàn, hòa cùng âm sắc dịu dàng và ấm áp của cây ghi-ta mười hai dây, khiến cho phòng bao vốn ồn ào này lập tức trở nên yên tĩnh.
Liêu Triều Triều tay cầm micro, cơn nghiện hát chính lại tái phát. Cậu ta nhớ bài hát này, trong ấn tượng thì đây là một bản nhạc mà Bùi Lâm rất thích và cũng rất giỏi.
Cậu ta đang định cất giọng hát khẽ theo tiếng đàn của Bùi Lâm, còn chưa kịp mở miệng thì bỗng dừng lại.
Liêu Triều Triều nhỏ tuổi nhất cuối cùng cũng nhận ra một điều muộn màng.
Cậu ta nhìn trái nhìn phải, rồi lại chớp chớp mắt. Sau một hồi đắn đo, cậu ta cẩn thận ngồi xuống bên cạnh Giang Triều, đưa micro trong tay qua.
Giang Triều từ lúc vào cửa đã tìm một góc ngồi xuống, không nói một lời mà chuyên chú nhìn Bùi Lâm.
Anh quay đầu nhìn Liêu Triều Triều, khóe miệng nhếch lên thành một nụ cười, hiếm khi khách sáo một câu: "Cảm ơn."
Liêu Triều Triều thầm hét lên trong lòng: Anh Triều đổi tính rồi trời ơi trời ơi!
Chần chừ mất mấy giây như vậy, lúc Giang Triều nhận được micro, đoạn nhạc của Bùi Lâm đã sắp vào phần lời chính.
Nhân nửa giây cuối cùng này, Giang Triều móc bật lửa từ trong túi ra, tách một tiếng bật lên.
Rồi nhanh chóng dập tắt.
Sau đó, một giọng hát mang chất kim loại khẽ hòa vào tiếng ghi-ta du dương.
Phòng bao vốn đã yên tĩnh, giờ đây chỉ còn lại hai thứ âm thanh này.
"Dập điếu thuốc đi anh/Sẽ tốt cho sức khỏe hơn một chút/Dù rằng như thế thật khó để qua được đêm dài nhớ em(1)"
Bùi Lâm đương nhiên đã nhìn thấy cảnh tượng này ở trong góc, may mà đèn ở đây mờ ảo, nên mới không soi rõ vành tai đỏ ửng của cậu.
Cậu nhướng mi liếc trộm Giang Triều một cái.
Người ấy tự nhiên cũng đang chăm chú nhìn cậu.
Thứ hấp dẫn hơn cả việc chuyên tâm ca hát, chính là sự quan tâm và để tâm sâu sắc không thể tan trong mắt người ấy.
Bùi Lâm mím môi, ý cười không hề che giấu mà tràn ra từ khóe mắt.
Cậu hòa theo giọng hát của Giang Triều, cất lên câu hát đầu tiên của đêm nay.
"Nói lời thề nguyện hy sinh cả sinh mệnh/Ngoảnh đầu nhìn lại thế gian phồn hoa"
"Mỗi khoảnh khắc yêu anh/Tựa như chuyến tàu điện ngầm lao vun vút"
Hai giọng hát, một trong trẻo, một trầm ấm, cả hai đều không lấn át đối phương, cũng không làm đối phương bị tụt lại phía sau.
Quả thực là một màn trình diễn không thể nào tuyệt vời hơn.
Giang Triều vẫn luôn dõi theo cậu, ánh mắt dịu dàng đến lạ.
Lời tác giả:
(1) Lão Lang «Thoát khỏi hang hổ»