Hôm Nay MC Bùi Còn Yêu Thầm Anh Khóa Trên Không?
Chương 50: Ngoại truyện một (2)
Hôm Nay MC Bùi Còn Yêu Thầm Anh Khóa Trên Không? thuộc thể loại Linh Dị, chương 50 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Rèm cửa tự động từ từ kéo lại, căn phòng tối om, không một ánh đèn chiếu sáng.
Bùi Lâm bị đẩy lên giường trong trạng thái đầu nặng chân nhẹ, cơ thể lún sâu vào tấm nệm mềm mại.
Cổ tay cậu áp lên bờ vai trần của Giang Triều, những ngón tay lơ lửng giữa không trung. Dù đã yêu nhau hơn nửa năm, tư thế nào cũng đã thử qua, nhưng những lúc tỉnh táo, cậu vẫn thấy ngượng ngùng ngay cả khi chỉ chạm nhẹ vào anh.
Giang Triều chậc một tiếng, vòng tay ôm lấy Bùi Lâm, sau đó đặt tay cậu áp thật chặt lên lưng mình.
Anh khẽ cười: “Em ôm chặt vào nào.”
Sau đó, anh cảm nhận được lực nắm trên lưng mình mạnh hơn một chút, chỉ một chút xíu thôi.
Bùi Lâm co những ngón tay lại, đầu ngón tay bấu nhẹ vào vai Giang Triều. Cậu hơi nhổm người lên, dùng má cọ cọ vào cằm anh.
Dù tay cậu bị anh đặt lên vai, nhưng gương mặt vẫn còn ngượng ngùng.
Giang Triều cúi đầu khẽ chạm môi lên cậu, sau đó ôm cậu vào lòng, nâng cậu ngồi dậy.
Một tiếng kêu kinh ngạc của Bùi Lâm còn đang nghẹn lại trong cổ họng, người đã bị nâng bổng lên một cách vững vàng, hai chân tách ra ngồi vắt vẻo trên đùi Giang Triều.
Cậu buộc phải dùng hai tay ôm chặt lấy cổ Giang Triều để giữ thăng bằng.
Bùi Lâm cong người, vùi mình vào lồng ngực Giang Triều.
Môi cậu áp sát vào cằm anh, chỉ cần khẽ động một chút là có thể chạm vào.
Giang Triều tự nhiên cũng cảm nhận được hơi thở ẩm ướt đó, anh cúi đầu nhìn, khóe môi cong lên, chỉ tay vào má mình: “Hôn một cái nào.”
Bùi Lâm giả vờ không nghe thấy.
Ý cười nơi khóe môi Giang Triều càng đậm hơn: “Hôm qua lúc gọi video ai cứ 'moah moah moah' đấy?”
Bùi Lâm siết chặt nắm đấm.
Anh đáng ghét quá, sau này cậu không bao giờ làm thế nữa!
Cậu mím môi, dưới sự thúc giục và dụ dỗ của Giang Triều, đành dùng môi chạm nhẹ vào cằm anh.
Giang Triều cười rất sảng khoái. Anh đưa tay ra sau gáy Bùi Lâm, dùng sức ấn cậu về phía mình, mạnh mẽ kéo cậu lại, biến nụ hôn trên cằm thành một nụ hôn sâu.
Má Bùi Lâm sắp bị anh bóp cho bẹp dí rồi, cậu lí nhí làu bàu tỏ ý không hài lòng.
Lòng bàn tay đang ghì sau đầu khẽ nới lỏng một chút, Giang Triều đổi sang dùng lòng bàn tay nâng cằm cậu, ngón cái xoa nắn đôi môi sưng đỏ.
Sau khi xoa nắn mấy lần, cuối cùng cũng tách được đôi môi ấy ra một khe hở hẹp.
Ngón trỏ của Giang Triều luồn vào, nhẹ nhàng ấn lên cuống lưỡi cậu.
Cảm giác buồn nôn nhè nhẹ khiến Bùi Lâm theo bản năng nắm lấy cổ tay Giang Triều, trong hốc mắt nhanh chóng đọng một tầng hơi nước.
Răng cậu khẽ chạm vào ngón tay Giang Triều, đầu lưỡi cũng đẩy theo, cố gắng đẩy vật xâm nhập vào khoang miệng ra ngoài, nhưng rồi lại run rẩy khẽ nức nở khi bị đầu ngón tay thô ráp miết qua bề mặt lưỡi.
Lúc ngón tay được rút ra khỏi miệng, khóe mắt Bùi Lâm lặng lẽ lăn xuống một giọt nước mắt, chảy dọc theo nốt ruồi lệ nhàn nhạt xuống bên má.
Sau đó cậu bị đặt xuống giường, vệt ẩm ướt bên khóe miệng được nhẹ nhàng hôn sạch.
Nụ hôn ấy di chuyển từ gò má ra sau tai, mỗi một nơi đi qua đều để lại một vệt hồng ửng đỏ.
Giang Triều khẽ cười, giọng trầm thấp, anh chống tay cúi đầu nhìn Bùi Lâm, nhìn vệt hồng lan tỏa trên mặt cậu, và dáng vẻ cậu nhắm chặt hai mắt, đôi môi khẽ hé mở.
Anh lại đưa tay trêu chọc đôi môi cậu, chỉ là lần này còn chưa chạm đến đầu lưỡi ẩm ướt thì đã bị Bùi Lâm cắn một cái.
Bùi Lâm hé mắt, trong ánh mắt ánh lên vẻ tức giận. Cậu lại nhanh chóng nhắm mắt lại, hai tay vòng ra sau lưng anh ôm chặt lấy anh, gò má nóng hổi áp chặt vào lồng ngực anh.
Hành động nhỏ này khiến lòng Giang Triều mềm nhũn. Anh tiết chế lực đạo, nhẹ nhàng đè lên người Bùi Lâm, lòng bàn tay vuốt ve làn da mịn màng của cậu, không còn ý trêu chọc nữa mà cúi xuống hôn lên đôi môi sưng đỏ của cậu.
...
Phòng tắm vòi sen chật hẹp rất khó để nhét vừa hai người đàn ông trưởng thành, cánh cửa kính mờ đục bị hơi nước bao phủ chỉ có thể lờ mờ lộ ra một cái bóng vô cùng mơ hồ.
Một đôi tay trắng nõn thon thả thỉnh thoảng lại áp lên cửa kính, như thể không chịu nổi mà xòe rộng các ngón tay, để lại mấy dấu tay nho nhỏ.
Rất nhanh, lòng bàn tay của người còn lại đã phủ lên.
Bàn tay anh bao bọc lấy tay cậu, khiến hai bàn tay mười ngón đan chặt vào nhau.
...
Lúc tắm xong đi ra, Bùi Lâm tay chân rã rời, sau lưng còn bám theo một Giang Triều to lớn.
Cả người Giang Triều đè lên người cậu, sắp đè bẹp cậu rồi!
Bùi Lâm gắng sức giãy giụa, bất cẩn làm rơi khăn đang trùm trên đầu xuống, để lộ những vết đỏ mờ ám trên cổ.
Giang Triều nhìn mà lòng ngứa ngáy, bèn dùng ngón tay chạm nhẹ vào.
Mặc dù khi ở trên giường, người trẻ tuổi thường chẳng hề kiêng dè, Giang Triều vẫn luôn rất tiết chế, không để lại dấu vết quá rõ ràng trên người Bùi Lâm.
Một tuần Bùi Lâm có sáu ngày phải lên sóng bản tin trực tiếp, hình ảnh là thứ vô cùng quan trọng.
Lúc chuẩn bị trong hậu trường rất hỗn loạn, không kịp vào phòng thay đồ mà cởi áo ra thay luôn tại chỗ cũng là chuyện thường tình.
Đài Nam vốn là một nơi nhạy cảm, có biết bao nhiêu cặp mắt đang đổ dồn vào, dính dáng đến chuyện tình ái thì thật sự rất khó nghe.
Anh không muốn vì chuyện này mà khiến Bùi Lâm trở thành đề tài bàn tán trong đài.
Vì hiếm khi Bùi Lâm có hai ngày không bận việc, tối nay anh liền hơi... buông thả một chút.
Giang Triều tâm trạng rất tốt mà cúi đầu hôn thêm một cái lên vết đỏ kia, làm cho vết đỏ sẫm ấy lại đậm thêm vài phần.
Bùi Lâm “ái” một tiếng, cười quay đầu lại đẩy mặt Giang Triều ra.
Giang Triều thuận theo lực đẩy của cậu mà tránh ra, uể oải phàn nàn: “Còn không cho hôn à? Em keo kiệt quá nhé. Trên người em có chỗ nào mà chưa bị anh làm qua đâu.”
Lời còn chưa nói hết đã bị Bùi Lâm bịt miệng lại.
Bùi Lâm tức tối: “Giang Triều!!!”
Giang Triều đè tay cậu lại, hôn một cái vào lòng bàn tay cậu, cười híp cả mắt.