Chương 53: Ngoại truyện 3 (Phần 2)

Hôm Nay MC Bùi Còn Yêu Thầm Anh Khóa Trên Không?

Chương 53: Ngoại truyện 3 (Phần 2)

Hôm Nay MC Bùi Còn Yêu Thầm Anh Khóa Trên Không? thuộc thể loại Linh Dị, chương 53 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tuy đã đồng ý cùng ra ngoài mua đồ ăn vặt, nhưng khi đến nơi, Giang Triều vẫn chẳng có chút hứng thú nào.
Anh liếc mắt một lượt quanh cổng trường, chẳng thấy món nào hấp dẫn.
Giang Đinh thì đang chen chúc trước một quầy xúc xích nướng, lớn tiếng dặn dò ông chủ lấy cho mình cây xúc xích nướng hơi cháy cạnh.
Giang Triều không thể nào hiểu nổi: "Toàn bột là bột, có gì mà ngon chứ?"
Anh chỉ sang quầy xúc xích thịt nhỏ bên cạnh, nói thêm: "Chị ăn món kia còn hơn."
Giang Đinh: "Em đừng có quản chị."
Giang Triều chán nản đáp một câu "anh thèm vào mà quản chị", rồi len lỏi ra khỏi đám đông ồn ào.
Vừa xoay người, anh liền trông thấy một người đứng cách đó vài bước chân.
Lại là Bùi Lâm.
Giang Triều chớp mắt mấy cái, cất tiếng gọi: "Này, Bùi Lâm!"
Bùi Lâm đang dán mắt vào mấy cây xúc xích, nghe thấy tiếng gọi liền ngó quanh quất, rồi cũng nhìn thấy Giang Triều.
Giang Triều gạt những bạn học đang chen lấn bên cạnh ra, cố gắng tạo một lối đi hẹp cho Bùi Lâm.
Cậu chạy lăng xăng đến bên cạnh anh, ngẩng mặt lên cười tươi rói: "Đàn anh thật là đáng ghét, sao giọng anh lại vang lên ngay trên đầu em thế!"
Khóe miệng Giang Triều khẽ cong lên một nụ cười khó nhận ra.
Anh không đáp lại lời Bùi Lâm, tiếp tục dùng tay gạt những người xung quanh, mở rộng không gian cho cả hai người, rồi hỏi một cách rất tự nhiên: "Em ra mua đồ ăn vặt à? Gặp đúng lúc quá, để anh mời em ăn."
Bùi Lâm chắp hai tay vào nhau, đôi mắt cong cong vì cười: "Cảm ơn đàn anh! Về nhà em sẽ nói tốt về anh với mẹ em!"
Cậu chỉ tay sang bên cạnh đó: "Em muốn một cây xúc xích! Cho cả sốt cà chua và sốt salad ạ!"
Nghe thấy vậy, Giang Đinh đang đứng cách đó không xa, đang lục ví tìm tiền lẻ cũng phải dừng tay. Cô quay lại nhìn về phía này, liếc Giang Triều một cái, ánh mắt như muốn nói "chị cũng muốn".
Giang Triều: "..."
Thôi được rồi, coi như chị ấy đã ăn vạ thành công.
Giang Triều hết cách, đành vất vả chen đến trước quầy hàng, nói: "Cho ba cây... xúc xích."
Giữa chừng, anh còn ngập ngừng một chút rồi khẽ thở dài.
Nhận được ba cây xúc xích nướng, Giang Triều vừa quay đầu lại, anh đã thấy Bùi Lâm ngay lập tức.
Đêm hè oi ả, vài giọt mồ hôi lấm tấm đọng trên chóp mũi cậu, lấp lánh những tia sáng li ti dưới ánh trăng.
Đôi mắt Bùi Lâm cũng sáng long lanh, khiến nốt ruồi nhỏ màu nâu nơi khóe mắt cậu như cũng trở nên sinh động hơn.
Trong đêm hè oi bức, ánh mắt lấp lánh của Bùi Lâm xuyên qua đám đông và dừng lại trên người anh.
Giang Triều nhìn ánh mắt ấy, chỉ cảm thấy lòng mình mềm đi.
Cuối tháng năm, học sinh khối mười hai cuối cùng cũng bước vào giai đoạn nước rút cuối cùng trước kỳ thi đại học.
Thành tích của Giang Triều không quá xuất sắc, nhưng cũng không đến nỗi quá tệ. Mấy ngày cuối cùng trước khi thi, về cơ bản anh chỉ đến trường vào buổi chiều tối để dạo một vòng.
Vừa là để thư giãn đầu óc, cũng là để... thử vận may, xem có 'tình cờ' gặp được học sinh khối mười một tan học hay không.
Dĩ nhiên, dưới sự sắp đặt tỉ mỉ của mình, tối nào anh cũng 'tình cờ' gặp được Bùi Lâm tan học.
"Điểm thi của anh ở đâu vậy? Có xa không anh?" Bùi Lâm hỏi.
Giang Triều đáp: "Không xa, gần lắm. Giang Đinh thì xa hơn, mẹ anh phải xin nghỉ hai ngày để đưa đón chị ấy."
Bùi Lâm "ừm ừm" gật đầu, vẻ mặt thoáng buồn bã trong nửa giây, rồi nhanh chóng trở lại vẻ tươi tắn thường ngày, cười nói với Giang Triều: "Đàn anh ơi, đợi đến khi thi đại học xong, anh phải trả lại vở ghi cho em đấy!"
Giang Triều thầm cười trong bụng.
Nghĩ ngợi một lúc, thì ra cậu đang tìm cách nói những lời động viên một cách khéo léo, không quá lộ liễu.
Cũng phải, ai cũng biết học sinh cuối cấp có tâm lý vừa mong manh vừa nhạy cảm. Bùi Lâm lại là người tinh tế như vậy, dĩ nhiên sẽ không nói thẳng những câu như "anh thi tốt nhé", mà lại vòng vo nói một câu như thế.
Giang Triều khẽ cúi mắt nhìn cậu, nhìn đôi má hơi ửng hồng cùng vẻ căng thẳng và mong chờ mà chính cậu cũng không nhận ra.
Giang Triều lại cảm thấy kỳ lạ, người sắp thi rõ ràng là mình, sao trông cậu còn có vẻ lo lắng hơn cả mình thế này?
"Được được được, trả em ngay." Giang Triều vẫy tay, khóe mắt ánh lên ý cười nhẹ nhàng, anh nghiêm túc nói: "Một năm ôn tập vừa rồi, cũng nhờ có vở ghi của em rất nhiều."
Bùi Lâm đắc ý nói: "Không có gì đâu ạ! Anh mà đỗ vào trường mình thích rồi thì nhớ mời em ăn xúc xích nướng nhé!"
Giang Triều đáp "Được".
Hai người không cùng đường về nhà, đến ngã tư liền chào tạm biệt rồi mỗi người đi một hướng.
Trước khi chia tay, Bùi Lâm cười vẫy tay với anh: "Đợi anh thi xong mình lại gặp nhau nhé!"
Giang Triều cũng gật đầu: "Ừ, vậy em đợi anh một lát."
Vài tiếng trước trời còn đổ mưa, xe cộ qua lại tấp nập ở ngã tư. Một chiếc ô tô lao vụt qua, làm bắn tung tóe những vũng nước nhỏ trên mặt đất.
Bùi Lâm lùi lại mấy bước để tránh, rồi ngẩng đầu hỏi Giang Triều: "Anh nói gì cơ ạ?"
Giang Triều bèn hạ giọng lặp lại một lần nữa: "Anh nói, vậy em đợi anh một lát."
Bùi Lâm không nghĩ nhiều, chỉ cho rằng đây là một lời hẹn nho nhỏ cho sau kỳ thi đại học. Cậu thật lòng mong Giang Triều sớm kết thúc kỳ thi để bước vào cuộc sống đại học vui vẻ, nên gật đầu thật mạnh, vui vẻ đáp: "Vâng ạ!"
"Ừm," ý cười trên môi Giang Triều càng đậm hơn, anh khẽ nói, "Muộn rồi, em mau về nhà đi."
Anh nhìn bóng lưng rời đi của Bùi Lâm, thầm nghĩ, sau này... họ nhất định sẽ có nhiều thời gian hơn nữa để có thể gặp gỡ nhau một cách trọn vẹn.
Chuyện đăng ký nguyện vọng, Giang Triều không hề nói cho bất kỳ ai. Mẹ anh trước nay luôn thoải mái, chỉ cần hai chị em anh vui vẻ là được, những chuyện còn lại bà không bao giờ can thiệp quá nhiều.
Anh cũng không nói cho Giang Đinh biết.
Không một ai biết rằng, Giang Triều dự định đăng ký vào trường Nam Truyền.
Đại học Truyền thông Nam Thành, nơi có chuyên ngành Phát thanh - Dẫn chương trình tốt nhất.
Chuyên ngành này, trước nay luôn là mục tiêu phấn đấu của Bùi Lâm.
Bây giờ, đó cũng là mục tiêu phấn đấu của Giang Triều.
Từ rất lâu về trước, từ khi Giang Triều vô tình nghe được chuyện này, Nam Truyền đã trở thành mục tiêu duy nhất của anh.
Đi được vài bước, Giang Triều lại ngoảnh đầu nhìn theo Bùi Lâm.
Cậu ấy đã đi khá xa rồi, may mà vẫn còn thấy được bóng lưng mờ mờ.
Cậu đeo chiếc túi đeo vai căng phồng, bóng lưng trông thật gầy gò.
Giang Triều đứng yên tại chỗ, mãi cho đến khi Bùi Lâm rẽ ở một ngã rẽ khác, biến mất nơi cuối đường, anh mới lưu luyến thu lại ánh mắt.
Rồi sẽ gặp lại thôi, nhất định sẽ gặp lại, anh nghĩ.
Em đợi anh thêm một lát nữa nhé, Bùi Lâm.