54. Chương 54: Sự vô tình

Hôm Nay Quái Vật Trong Nhà Lại Muốn Giết Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 54 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khi chiếc xe thể thao tiến vào cổng trang viên Lai Bố Đức, trời vẫn còn u ám, nhưng Lạc Ôn lại cảm thấy một nỗi nhớ nhung khôn tả.
Tổng cộng chỉ rời đi chưa đầy mười mấy tiếng đồng hồ, vậy mà cứ như đã xa cách từ rất lâu rồi.
“Trước đây, cô bé tóc tết vẫn còn là một đứa nhóc nghịch ngợm chẳng có chuyện xấu nào không làm...” Lạc Ôn liếc nhìn hai bóng áo choàng trắng, một lớn một nhỏ đang lúi húi trong sân, chậm rãi nói: “Nhưng giờ thì lao động đã cải tạo nó rồi.”
“...” Bố Lan Địch khẽ liếc nhìn hai người đó.
Chiếc xe rẽ vào lối đi, chạy thẳng vào gara mà không hề gặp trở ngại.
Cả hai còn chưa kịp mở cửa xe thì đã nghe thấy những tiếng “bụp bụp” dồn dập vang lên từ phía cửa sổ.
“Gù gù gù.”
Đó là thứ đang gõ vào cửa sổ.
Lạc Ôn mở cửa xe. Thứ đầu tiên đập vào mắt cô là một mớ dây nhựa màu nâu đang lủng lẳng lung tung trong không trung.
“Cú à?” Lạc Ôn nhướng mày hỏi.
Mớ dây nhựa gật đầu đầy vẻ trịnh trọng.
Bố Lan Địch vòng qua đầu xe, đứng cạnh Lạc Ôn quan sát vài giây...
Một lúc sau, anh nhíu mày hỏi: “Lông của mày đâu hết rồi?”
Con cú suýt chút nữa đã bật lời đáp, nhưng rồi nó sực tỉnh, trợn tròn mắt trách móc: “(Anh cứ thế mà hỏi thẳng tôi vậy à?)”
Tất nhiên, lời này lọt vào tai hai người chỉ là một loạt âm thanh đặc trưng của loài chim.
Lạc Ôn đưa tay chạm vào mớ dây nhựa, kể vắn tắt chuyện xảy ra vào đêm mất tích ấy: “Còn về lông vũ... chắc là bị Pháp Lan Khắc quét sạch rồi.”
Con cú: “...”
Nó uất ức cọ cọ vào lòng bàn tay của Lạc Ôn.
Bố Lan Địch vẫn đứng yên tại chỗ, lặng lẽ quan sát.
Lúc này, anh đã hạ sốt, gương mặt cũng đã khôi phục lại nhiệt độ bình thường, vẻ mặt lạnh lùng, trông chẳng có chút cảm tình nào với loài chim cả.
Anh vẫn giữ vẻ mặt lạnh nhạt, do dự một lúc rồi cuối cùng vẫn bắt chước người bên cạnh, vươn tay chạm vào mớ dây nhựa trên người con cú.
Con cú khựng lại, trong lòng thầm nghĩ: Bị quỷ nhập à?
“Mày có thể nói chuyện.” Bố Lan Địch trầm giọng nói: “Lạc Ôn… vốn dĩ vẫn luôn là chủ nhân của trang viên.”
Những chiếc lông vũ ít ỏi còn sót lại của con cú đứng sững một giây, sau đó dựng ngược cả lên: “Thật á?”
“Ừ.” Bố Lan Địch kiên nhẫn gật đầu.
“Tôi…” Con cú thử nói một tiếng, phát hiện mình vẫn có thể nói tiếp, lập tức bay lượn loạn xạ khắp trần gara, vừa bay vừa kêu lên đầy phấn khích.
Bay hai vòng xong, nó quay về đứng giữa hai người, nước mắt nước mũi tèm lem kể lại chuyện xảy ra vào đêm hôm đó.
Rạng sáng ngày Bố Lan Địch mất tích, anh không biến mất ngay như mọi lần. Anh chỉ đứng dậy với ánh mắt vô hồn, lặng lẽ đi ra ngoài mà không nói một lời, hoàn toàn phớt lờ tiếng gọi của con cú.
Con cú trơ mắt nhìn Bố Lan Địch đi thẳng một mạch không ngoảnh đầu lại. Nó hoảng loạn đến điên rồ, chẳng gọi người cũng không ngăn anh lại mà lại bắt đầu tự nhổ lông mình, chuẩn bị để lại dấu vết cho người phía sau.
Thế nhưng vừa chui vào màn sương đen theo Bố Lan Địch, nó lập tức đơ cứng. Nó không chỉ không theo kịp anh, mà ngay cả đường quay về cũng chẳng tìm được nữa.
Khó khăn lắm mới bay về được, nhưng khi nhìn vào gương lại thấy một con chim trụi lông…
Tất nhiên, phiên bản câu chuyện mà con cú kể lại trong gara có chút khác so với thực tế. Trong phiên bản của nó, nó là một kẻ dũng cảm vô song, đầy chất nghệ sĩ.
“Rất đầy chất nghệ thuật.” Lạc Ôn đưa tay vuốt nhẹ mớ dây nhựa, nhướng mày nhìn người bên cạnh: “Sờ vào có cảm giác lạo xạo… Thử xem?”
Bố Lan Địch dịu giọng đáp: “Được.”
Ngón tay hai người vô tình chạm vào nhau.
Con cú bị vuốt ve đến mức vô cùng sảng khoái, vặn vẹo cơ thể một chút, rồi nghiêng đầu nhìn Lạc Ôn đang cười híp mắt: “Vậy là, hai người đã giải quyết xong chuyện giấy chứng nhận quyền sở hữu là giả rồi à?”
Bố Lan Địch: “...”
Quả nhiên, loài chim biết nói không giống bình thường.
Chỉ một câu đã khiến cả hai lập tức rơi vào im lặng.
Cảm giác nghẹt thở lan khắp gara.
“...” Lạc Ôn thu tay về, chậm rãi hỏi: “Vừa nãy mày nói... cái gì là giả?”
Con cú nhắm mắt giả chết: “...”
-
Cùng lúc với tin tức về giấy chứng nhận quyền sở hữu giả, kèm theo một bức thư thông báo rằng năm ngày sau, ngài thị trưởng sẽ đích thân đến thăm.
Dù trong thư ông ta dùng những lời lẽ rất chân thành, nói những câu như “Nếu làm phiền ngài quá thì…” nhưng rõ ràng không hề có ý định cho phép người ta từ chối.
Bởi vì tờ báo sáng nay đã đăng tin về việc thị trưởng sắp ghé thăm trang viên Lai Bố Đức.
Trước khi những người trong trang viên Lai Bố Đức kịp biết chuyện, những người quan tâm tin tức ở thị trấn đã sớm nắm rõ chuyện “trang viên Lai Bố Đức sẽ tổ chức yến tiệc sau năm ngày nữa”.
Lạc Ôn đọc thư xong, suy nghĩ vài giây, rồi tuyên bố một quyết định đầy phong thái của một chủ trang viên đĩnh đạc: đóng cửa từ chối tiếp khách, không gặp bất cứ ai.
“Có vẻ không ổn lắm đâu…” Con cú nói.
Tin tức Lạc Ôn mới là chủ nhân thực sự của trang viên đã lan truyền khắp nơi. Sau một thoáng kinh ngạc, mọi người nhanh chóng tiếp nhận tin vui này.
Nhưng mà…
Mọi chuyện cũng không vui đến thế.
Lạc Ôn nhanh chóng phát hiện, đồ ăn của Ngải Bá Đặc vẫn nhạt nhẽo y như trước khi cô rời đi. Còn Cách Lôi Ti… thậm chí còn lộ ra ý muốn đòi lại những thứ đã tặng trước đây, dù công khai hay ngấm ngầm.
Dù ánh mắt của cả hai đều rất thân thiện.
“Các Lâm.” Con cú gọi Lạc Ôn đang thất thần: “Giả thì vẫn là giả, không thể thành thật được. Đừng lo lắng.”
Mặt Lạc Ôn vô cảm, khó nhọc nuốt miếng bánh pudding trong miệng: “...”
Bố Lan Địch quan sát hết phản ứng của cô, khẽ cười trong bóng tối, sau đó đứng dậy đi vào bếp.
“Lo lắng gì chứ?” Cách Lôi Ti đứng bên cạnh Lạc Ôn bật cười khẽ: “Chẳng lẽ ông ta còn có lý do để đòi lại trang viên à?”
“...” Lạc Ôn đặt dao xuống, lặng lẽ xoa ngực, nơi vừa bị đâm một nhát.
Trước đây không nhận ra, cô hầu gái này khá giỏi nói trúng tim đen đấy chứ…
“Ngài Các Lâm?” Cách Lôi Ti lên tiếng gọi.
Lạc Ôn chậm rãi “ừ” một tiếng. Chuyện cô là một xác chết không biết có giấu được không.
Nếu không thể…
Muốn che đậy một bí mật, thường phải dùng một bí mật lớn hơn để phủ lên nó.
Lạc Ôn hơi nheo mắt.
“Nếu thị trưởng cũng là một xác chết thì sao…” Cô nói.
Cách Lôi Ti suýt chút nữa nghi ngờ thính giác của mình: “Cũng?”
Chuyện này càng ít người biết thì càng ít khả năng bị lộ sơ hở. Lạc Ôn mím môi, điềm nhiên nói: “Đúng vậy. Người trước đây muốn làm chủ trang viên… đã thành xác chết rồi.”
Chính là cô.
Cách Lôi Ti bị sự vô tình sắt đá của người trước mặt làm cho sững sờ vài giây, sau đó kiên định gật đầu: “Tôi nhất định sẽ hỗ trợ ngài!”
Lạc Ôn: “... Thôi khỏi.”
Cô không muốn đến lần sau gặp lại Bố Lan Địch, giữa hai người lại có thêm một lớp song sắt lạnh lẽo.
Trong bếp bên này, Ngải Bá Đặc trừng mắt suýt rớt tròng mắt.
“Anh chắc chứ?” Anh ta hỏi.
Bố Lan Địch điềm tĩnh gật đầu.
Ngải Bá Đặc cầm dao trong tay, sốc đến mức như thể chính mình vừa bị đâm một nhát: “Nhưng anh nói cô ấy là chủ nhân thực sự của trang viên mà?!”
Bố Lan Địch liếc qua phần đồ ăn còn sót lại trước mặt Lạc Ôn, gật đầu: “Ừ. Cứ làm theo cách trước kia là được.”
“Nhưng mà…”
“Cô ấy thích thế.” Bố Lan Địch thản nhiên nói.
Trước khi mọi chuyện ngã ngũ, anh cũng không định tiết lộ thể chất đặc biệt của Lạc Ôn. Dù sao thì mấy người trong trang viên này… diễn xuất cũng không quá xuất sắc.
Chỉ có Lạc Ôn là vẫn luôn nghĩ rằng bọn họ đầy thiện ý.
Ngải Bá Đặc “nhưng mà” một lúc lâu, vậy mà lại không tìm được bằng chứng nào để phản bác trong trí nhớ. Chủ nhân trang viên này hình như… thực sự có khẩu vị khác thường?
Anh ta còn chưa kịp nghĩ ra phải nói gì thì vị quản gia lạnh lùng vô tình trước mặt đã quay người, có vẻ sắp rời đi.
“... Anh chắc là cô ấy thích chứ?” Ngải Bá Đặc lắp bắp hỏi.
Bố Lan Địch không quay đầu lại, chỉ nhàn nhạt “ừ” một tiếng.
Anh bước đi hai bước, dường như nhớ ra gì đó, lại quay người bổ sung bằng giọng điệu dửng dưng: “Còn nữa, nói với Cách Lôi Ti, đừng có đòi lại mấy món quà đã tặng Lạc Ôn nữa.”
“Quà?” Ngải Bá Đặc hít sâu một hơi.
Mấy món đồ bị nguyền rủa đổi tên từ khi nào vậy?
“Có thể tặng tiếp.” Bố Lan Địch nói: “Cô ấy thích.”
Ngải Bá Đặc: “...”
Lúc Cách Lôi Ti bưng chồng bát đĩa bẩn vào bếp, suýt nữa vấp phải người đầu bếp đang thất thần dưới đất.
Cô ta giơ chân đá nhẹ anh ta một cái, hơi ghét bỏ hỏi: “Làm sao thế?”
Ngải Bá Đặc bò dậy, vẻ mặt nghiêm trọng: “Tôi cho rằng, Bố Lan Địch và Lạc Ôn Các Lâm… có lẽ không hòa thuận lắm.”
Cách Lôi Ti nghi ngờ liếc anh ta.
Ngải Bá Đặc hạ giọng: “Cô còn nhớ không? Trước khi Kiều Tư Phí Xá Nhĩ rời đi, chẳng phải đã cho chúng ta xem bản thảo của anh ta sao? Kế hoạch giết người đó…”
“Không thể nào.” Cách Lôi Ti cũng tự giác hạ thấp giọng.
“Sao lại không thể?” Ngải Bá Đặc suýt chút nữa không kiềm được âm lượng, lo lắng tiếp tục: “Anh ta đã canh giữ nơi này bao lâu rồi, đột nhiên có một vị chủ nhân trang viên đến đây, làm sao chịu được chứ?”
“Chuyện này không phải là chuyện đương nhiên à?” Cách Lôi Ti nói.
“...”
Tiếng của hai người càng ngày càng nhỏ, gần như không nghe thấy được.
Bên ngoài cửa bếp, Bố Lan Địch hơi cụp mắt, tựa vào tường, kéo thẳng nếp áo lại.
Anh vốn định lên lầu, nhưng liếc thấy ai đó trong phòng khách đang ngẩn người, nhấc chân đi về phía đó.
Bố Lan Địch đi không gây tiếng động, nhẹ như lướt qua. Đến mức khi anh đột ngột xuất hiện sau lưng sô pha và cất giọng, sự bất ngờ chẳng khác nào cảnh hù dọa kinh điển trong phim kinh dị.
Giọng anh rất dễ nghe, nhưng đột ngột nghe thấy thì lại là chuyện khác.
Có điều…
Lạc Ôn vẫn lười biếng chống cằm ngồi đó, chẳng hề bị dọa chút nào.
Bố Lan Địch cúi người xuống, giọng trầm thấp lặp lại: “Đang nghĩ gì thế?”
Lạc Ôn ngẩng đầu nhìn anh: “Đang nghĩ xem có cuốn sách hướng dẫn tổ chức tiệc cấp tốc nào không…”
“Cô lo chuyện này à?” Bố Lan Địch khẽ mỉm cười: “Tôi cứ tưởng chúng ta đã thống nhất từ lâu rồi chứ. Tôi sẽ chuẩn bị.”
Lạc Ôn “ừ” một tiếng, nhưng ánh mắt cô nhìn anh vẫn không dịch chuyển.
Bố Lan Địch nhìn cô chằm chằm, ánh mắt rõ ràng, thẳng thắn, lộ liễu như đang nói: Tôi biết cô đang nói dối.
“...”
Lạc Ôn đối diện anh vài giây, thầm nghĩ dù sao Bố Lan Địch cũng đã biết cô là một cái xác, chuyện này có nói ra cũng chẳng có gì lạ…
Cô đứng dậy, xoay người, xòe hai tay: “Khác biệt giữa tôi và người sống, chẳng phải chỉ là hô hấp thôi à?”
“Ừ.” Bố Lan Địch đáp.
“Nếu tôi có thể học cách thở thì thị trưởng sẽ không thể chỉ ra tôi là một cái xác nữa.” Lạc Ôn thản nhiên nói: “Vừa rồi tôi đang nghĩ không biết có quyển sách nào dạy người ta cách thở không.”
Lý luận chặt chẽ, không hề có sơ hở.
“Tôi sẽ đi tìm.” Bố Lan Địch nói.
“Không cần, tôi chỉ suy nghĩ vẩn vơ thôi.” Lạc Ôn bật cười: “Làm gì có sách nào dạy người ta cách thở chứ.”
Bố Lan Địch nghiêng đầu, cụp mắt suy nghĩ một lúc.
Một lúc lâu sau, anh gật đầu: “Hình như không có thật.”
Lạc Ôn lười biếng vươn vai: “Không sao, tôi thấy tốt hơn là chúng ta nên chuẩn bị trang phục cho lễ tưởng niệm vào ngày mai trước. Dù bà ấy vẫn còn sống…”
“Tôi có thể…” Bố Lan Địch đột nhiên lên tiếng.
Lạc Ôn khựng lại: “Cái gì?”
Ánh mắt Bố Lan Địch rơi trên gương mặt cô, giọng nói dịu dàng mà trầm thấp: “Tôi có thể…”
Anh nói quá khẽ, khiến Lạc Ôn phải nghiêng người tới gần hơn một chút.
“Dạy cô cách thở không?” Bố Lan Địch khẽ nói.