18. Lời từ biệt của anh

Hôn Lễ Không Cô Dâu

Lời từ biệt của anh

Hôn Lễ Không Cô Dâu thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Em có chút tiền dành dụm. Em có thể thuê một căn hộ.”
“Thuê chung à? Căn hộ lớn không? Thuê với ai?”
“Anh nhất định phải hỏi thế sao…”
Tô Nguyên cứ im lặng nhìn tôi, đôi lúc tôi cảm thấy anh ấy không còn là chính mình nữa.
Anh ấy luôn suy nghĩ thấu đáo, luôn nhìn xa trông rộng.
Chỉ trừ… những chuyện liên quan đến tôi.
Khi gặp tôi, anh ấy như bị mắc kẹt, giới hạn trong một vùng không gian nhỏ hẹp.
Anh ấy luôn nghĩ trước tiên là phải dỗ dành tôi.
“Tiểu Dụ, ở Lũng Thành anh có một căn hộ nhỏ. Không rộng lắm, nhưng đủ điện, nước, sưởi. Nơi đó an ninh tốt, lại gần trung tâm. Em có thể chuyển đến ở được không?”
“Em không cần sự bố thí của anh.”
“Đây không phải bố thí, mà là phí chia tay.”
Khi hai từ ấy thoát ra từ miệng anh, lòng tôi vẫn không tránh khỏi cảm giác trống rỗng.
“Tô Nguyên, anh thật hào phóng. Anh giữ lại để cho những người phụ nữ sau này của mình đi.”
Tôi hít một hơi, uống một ngụm bia.
Vị bia trôi xuống cổ họng không còn cảm giác nóng bỏng, chỉ là lạnh. Quá lạnh.
Anh chỉ cười, chống cằm nhìn tôi.
“Đâu có hào phóng như em, cái gì cũng không cần, suốt bảy năm chỉ coi như cho không anh.”
“…”
Câu nói ấy khiến tôi cảm thấy mình như kẻ ngốc thật sự.
Cơn gió nhẹ nhàng thổi qua, kéo theo sự im lặng kéo dài giữa chúng tôi.
Dù anh ngồi ngay bên cạnh, tôi lần đầu cảm thấy anh sắp rời xa tôi.
Cảm giác trống vắng ấy khiến tôi bỗng nhiên bực bội.
Nếu muốn đi thì đi luôn đi, tôi có thực sự thiếu anh sao?
“Tiểu Dụ, anh sẽ đợi em.” Anh đột nhiên lên tiếng, giọng rất nhẹ.
“Mười năm, hai mươi năm. Nếu em chán chơi rồi thì quay về. Nếu em tổn thương thì cũng quay lại đây. Nhưng nếu em không bao giờ trở về, hoặc em lấy ai đó khác, đừng nói với anh.”
“Anh sợ mình không kiềm chế được, sẽ phá nát xe cưới của em. Đến lúc đó, em buồn, anh cũng sẽ đau lòng.”
“Lời hay ai chẳng nói được.”
Tôi ôm gối, gió đêm lùa qua, mang theo hương vị thời gian cuốn vào mũi tôi.
“Đúng vậy, nhưng anh yêu em.”
“Anh có thể phản bội cả thế giới, nhưng sẽ không bao giờ phản bội em.”
“Anh có thể mưu mô với tất cả mọi người, nhưng sẽ không bao giờ nói dối em.”
“Anh có thể để mọi người nghĩ anh là kẻ nóng nảy, nhưng sẽ không bao giờ giận em.”
“—Đó là những lời anh tự nhủ vào ngày anh cầu hôn em.”
Anh cầm lấy lon bia trong tay tôi.
Ánh trăng cong cong như chiếc mầm non.
Anh kéo cổ tay tôi, ôm tôi vào lòng.
Trên người anh vẫn còn mùi tuyết tùng quen thuộc – mùi hương tôi tặng anh vào ngày sinh nhật.
Làm tổn thương tôi là Tô Nguyên.
Lừa dối tôi là Tô Nguyên.