115. Chương 115: Dễ phạm tội

Hôn Một Cái Là Ngoan - Thử Chi

Chương 115: Dễ phạm tội

Hôn Một Cái Là Ngoan - Thử Chi thuộc thể loại Linh Dị, chương 115 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sơ Vũ thực sự không hiểu, còn gì mà "chưa hôn đủ" chứ, đâu phải sau này sẽ không gặp lại. Nhưng Thẩm Trạc rõ ràng không để cô kịp do dự, cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên môi cô một cái.
"Anh chạy đến Giang thị giữa đêm chỉ để hôn em thôi à?" Tay Sơ Vũ vòng qua cổ anh, chỉ cần khẽ động ngón tay là có thể chạm vào mái tóc trắng đầy kiêu ngạo kia.
Tóc Thẩm Trạc rất cứng, chẳng hề mềm mại chút nào như lông thú nhỏ.
Lần này anh hôn cô không vội vã như những lần trước, nhướng mày, liếc nhìn cô một cái: "Trông anh có vẻ đói khát lắm à?"
Lần cuối cùng Sơ Vũ nghe thấy từ đó là từ miệng Lâm La. Cô nhìn chằm chằm đôi môi mỏng ướt át sau nụ hôn của anh, vốn dĩ màu môi nhạt, giờ lại ửng hồng.
"Anh tự nói xem?" Sơ Vũ cúi mắt, ra hiệu về tư thế hiện tại của hai người: "Anh có thể đặt em xuống nói chuyện không, người ngoài nhìn vào sẽ tưởng chúng ta đang làm gì đó."
Thẩm Trạc liếc mắt nhìn lên góc trần nhà, ở đó có đặt camera giám sát. "Góc này chỉ quay được vai anh thôi. Với lại, chưa thấy đôi nào hôn nhau à?"
Anh đặt cô xuống. Hai người cởi áo khoác, việc chọn món ăn đương nhiên giao cho Thẩm Trạc. Dù sao Sơ Vũ cũng không kén ăn, chỉ có anh mới có nhiều yêu cầu rườm rà như thế.
Sơ Vũ nghi ngờ đó chính là lý do anh không đặt đồ ăn ngoài, không thích đi nhà hàng mà ngày nào cũng tự nấu cho yên chuyện.
"Anh lái xe tới Giang thị à?" Sơ Vũ nhìn chiếc xe mô-tô đen đậu dưới tầng. Ở Kinh thị cô từng thấy anh đi xe, nhưng chiếc này trông lại có vẻ hơi lạ.
Động tác lật thực đơn của Thẩm Trạc khựng lại, ngẩng mắt nhìn cô đang đứng cạnh cửa sổ.
"Ý em là anh lái xe từ chiều, rồi lên cao tốc, từ Kinh thị chạy tới Giang thị?" Giọng anh chậm rãi, pha chút chế giễu nhàn nhạt.
"Thế thì giờ anh không nên ngồi đây ăn cơm, mà nên ngồi trong bệnh viện kiểm tra đầu óc thì đúng hơn."
Sơ Vũ nghẹn họng: "Em tưởng anh cũng chơi kiểu 'nghệ thuật phượt xe' gì đó... thế xe dưới kia là của ai?"
"Của bạn anh ở Giang thị. Anh lái ô tô đến."
Sơ Vũ ngồi xuống cạnh anh, chống cằm, nhìn kỹ dáng vẻ hiện tại của Thẩm Trạc.
Trước đây anh để tóc đen, đeo khẩu trang còn có thể hòa lẫn vào đám đông, bây giờ thì chỉ cần đứng cách xa cả trăm mét, người ta cũng phải ngoái đầu nhìn.
"Vậy đêm hôm anh chạy đến Giang thị làm gì? Nếu anh nói sớm, thì em vốn định..."
"Định gì?" Thẩm Trạc nghiêng mắt nhìn cô: "Định hẹn người khác à?"
Sơ Vũ đưa lòng bàn tay áp lên mặt anh, xoay đầu anh sang hướng khác: "Anh đừng nhìn em bằng cái kiểu đó, dễ khiến người ta phạm tội lắm."
Mái tóc trắng thực sự có sức công phá quá mạnh. Mất đi vài phần lạnh lùng, cộng thêm đôi môi vừa bị hôn đến ửng đỏ và ánh mắt nửa cười nửa trêu chọc, cả người anh như một con hồ ly đực vừa chui khỏi ổ, dễ khiến cô muốn nhào tới mà làm loạn một phen.
Nhưng cô chỉ dám nghĩ vậy thôi.
"Giờ anh thế nào cơ?" Thẩm Trạc cố ý ghé sát lại, tay ôm eo cô, giọng nói lười biếng, trầm thấp.
Sơ Vũ cẩn thận dò hỏi: "Em nói rồi anh đừng đánh em nha."
"Đương nhiên là không. Anh không nỡ đâu." Thẩm Trạc cười khẽ, giọng nói cũng dịu dàng.
"Giống... người mẫu nam chuyên nghiệp hơn trước nữa..." Sơ Vũ nói nhỏ, lén liếc nhìn nét mặt anh, quả nhiên ánh mắt anh lập tức trở nên lạnh lùng.
Thẩm Trạc thực sự bị chọc tức đến bật cười. Anh nhanh tay bắt lấy cô gái đang định chuồn sang ghế bên cạnh, hơi dùng sức kéo cô lại sát vào lòng, đầu gối chạm đầu gối.
"Sơ Vũ."
"Anh nói chuyện đàng hoàng đi, gọi cả tên em làm gì." Cô lí nhí, mới nãy còn bảo "không nỡ đánh" mà.
Thẩm Trạc tức đến mức khẽ cắn môi dưới, nắm cổ tay cô, ấn lên đùi mình: "Người khác nhuộm tóc trắng là đẹp trai, đến lượt anh thì thành 'giống người mẫu nam'?"
"Em nói người khác đẹp trai lúc nào? Anh thấy ở đâu ra thế?" Sơ Vũ phản ứng lại, hỏi dồn dập. Cô rõ ràng chưa đăng gì lên vòng bạn bè, chỉ nói ở mạng xã hội khác.
Trừ phi... Thẩm Trạc lén theo dõi cô!
Nhưng Thẩm Trạc là ai chứ, chính là loại người có thể bịa chuyện ngay lập tức mà mặt vẫn thản nhiên. Ánh mắt anh hờ hững, chậm rãi nói: "Thịnh Diễm nói đấy. Nói em với Ôn Lê dạo này đang mê thần tượng."
Khí thế của Sơ Vũ lập tức giảm hẳn, bởi vì đúng là như vậy.
Cô kinh ngạc chỉ vào mái tóc của Thẩm Trạc: "Vậy là anh nhuộm tóc vì em à? Anh tưởng em thích kiểu tóc trắng sao?"
Thẩm Trạc còn chưa lên tiếng, nhưng ý tứ đã quá rõ ràng: "Nếu không thì anh nhuộm cái màu chói mắt thế này làm gì?" Anh cười lạnh, cố tình nói bằng giọng châm chọc: "Đi làm người mẫu nam, chờ em chuộc về chắc?"
Sơ Vũ nhỏ giọng phản bác: "Vậy chắc anh đắt lắm, em chuộc không nổi đâu."
Nói xong lại thấy mình hơi vô trách nhiệm, vội vàng bổ sung: "Nhưng mà... em có thể mua anh một đêm!"
Thẩm Trạc khẽ bật cười, giọng lười biếng: "Vậy à, cảm ơn em nha."
Ngón tay anh kẹp lấy cằm cô, giả vờ hung dữ nói: "Anh còn tưởng em sẽ nói là sẽ cố gắng làm việc chăm chỉ, đợi ngày đủ tiền chuộc anh. Ai dè chỉ thèm thân xác anh, tính ngủ một đêm rồi bỏ chạy."
Sơ Vũ vốn chẳng nghĩ đến mấy chuyện không đứng đắn đó, nhưng bị Thẩm Trạc nhắc một câu, trong đầu cô bỗng hiện ra hình ảnh anh với mái tóc trắng kia cởi áo ra... chắc chắn còn đẹp hơn nữa, đẹp đến mức khiến người ta không thể suy nghĩ thuần khiết nổi.
Cô vừa định thần lại thì người bên cạnh đã khẽ gõ hai ngón tay lên mặt bàn, giọng nói trầm khàn truyền đến: "Nghĩ gì đấy, chảy nước miếng rồi kìa."
Sơ Vũ lập tức hoàn hồn, thu lại hết mấy suy nghĩ đen tối trong đầu, nghiêm túc đưa đôi đũa sang cho anh: "Anh chưa ăn gì đúng không? Ăn nhiều chút đi."
Ăn xong cũng đã hơn tám giờ. Sơ Vũ vừa định mặc áo khoác, tính dắt Thẩm Trạc đi dạo quanh đó cho tiêu cơm, thì người bên cạnh lại cứ không ngừng hỏi: "Anh nhuộm tóc xong với nam minh tinh kia thì ai đẹp trai hơn?"
Sơ Vũ giờ đã miễn nhiễm: "Anh đẹp."
"Thật không?" Thẩm Trạc lại hỏi dồn.
Sơ Vũ thực sự chịu hết nổi, khoanh tay, ngẩng đầu nhìn anh: "Đây là lần thứ chín anh hỏi rồi đấy! Lần nào em cũng nói anh đẹp mà anh vẫn hỏi!"
Thẩm Trạc thấy cô bị mình chọc đến nổi cáu mới chịu thôi, thản nhiên nói: "Xác nhận lại thôi mà."
Sơ Vũ còn đang định nói thêm vài câu dằn mặt thì điện thoại đột nhiên reo.
Cô đành bắt máy.
"Tiểu Ngư, anh con nói tối nay qua nhà nó ăn lẩu." Là mẹ cô.
"Nhưng con vừa ăn xong rồi mà..."
"Ba mẹ cũng thế, nhưng anh con nhất quyết bảo phải qua. Chắc lại cố tình nuôi mèo để chọc tức ba con. Con về đi, lát anh con qua đón."
Sơ Vũ: "..."
Đúng là kiểu người thích cố tình gây chuyện không nói nổi.
"Em phải về rồi." Cúp máy, cô quay sang nhìn Thẩm Trạc, bước tới nắm tay anh, khẽ lắc: "Tối nay anh ở đâu thế, mai mình gặp lại nhé."
"Khách sạn gần đây thôi." Thẩm Trạc vốn cũng chẳng định để cô ra ngoài muộn, trời lại lạnh, sợ cô bị cảm: "Anh đưa em về."
Sơ Vũ chỉ vào chiếc xe phía sau anh: "Nhưng em không có mũ bảo hiểm, bị bắt là phạt đó nha."
Vừa dứt lời, một chiếc mũ trắng sữa đã được đội thẳng lên đầu cô. Vì chưa kịp chỉnh ngay ngắn, nửa khuôn mặt cô vẫn lộ ra ngoài.
"Chuẩn bị sẵn rồi." Thẩm Trạc nhìn cô ngẩn người trong dáng vẻ ấy, khẽ bật cười.
Bất ngờ, phần môi lộ ra ngoài của cô bị anh khẽ hôn một cái, rồi anh cúi xuống giúp cô cài dây mũ lại cẩn thận.