Hôn Một Cái Là Ngoan - Thử Chi
Chương 134: Anh ở lại ngủ với em đi
Hôn Một Cái Là Ngoan - Thử Chi thuộc thể loại Linh Dị, chương 134 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sơ Vũ vừa đọc xong những gì Thẩm Trạc đã viết, bài đăng kia lập tức bị khóa, không ai có thể truy cập hay để lại bình luận được nữa.
Mặc dù không ngăn được những bài đăng mới, nhưng có lẽ vì lời cảnh cáo vừa rồi của Thẩm Trạc quá có trọng lượng, nên không ai còn nhắc đến tên Sơ Vũ, ảnh của cô cũng không bị lan truyền thêm lần nào nữa.
"Sơ Vũ."
Cửa phòng đột nhiên vang lên tiếng gõ, giọng Thẩm Trạc vọng vào.
Sơ Vũ đứng dậy mở cửa, kéo cửa ra, cô thấy Thẩm Trạc với vẻ mặt nghiêm nghị. Anh ấy chắc hẳn vừa ở phòng khách liên hệ với phía nhà trường.
"Cảm ơn anh..." Sơ Vũ khẽ nói. Nếu cô tự mình giải quyết chuyện này, chắc chắn sẽ tốn thêm rất nhiều thời gian.
Thẩm Trạc thấy vành mắt cô đỏ hoe, trái tim như bị ai bóp nghẹt, anh cảm thấy hơi xót xa.
"Anh sẽ liên hệ với luật sư giỏi nhất, sẽ nhanh chóng giải quyết ổn thỏa thôi." Anh hạ giọng, sợ làm cô hoảng sợ thêm.
Sơ Vũ khẽ gật đầu, "Em cũng đoán được đại khái là ai rồi, nhưng hình như không có bằng chứng."
Thẩm Trạc nắm lấy tay cô, cùng ngồi xuống sofa, lấy đá trong tủ lạnh ra, bọc vào khăn rồi nhẹ nhàng đắp lên mắt Sơ Vũ.
"Không sao đâu, sau khi khởi kiện thì phía nhà trường sẽ cung cấp địa chỉ IP."
Sơ Vũ hơi gật đầu. Lúc nãy xem bài viết, cô đã tự hỏi ai lại ghét mình đến mức biết rõ nhiều thông tin như vậy, chắc chắn chỉ có thể là Lâm Chu Chu.
Ban đầu cô cũng không muốn nghi ngờ cô ta, nhưng lần trước trong buổi họp trao giấy chứng nhận học bổng, ác ý của Lâm Chu Chu đã thể hiện quá rõ ràng, không hề che giấu.
Khi từ Trú Dạ quay về thì trời đã muộn, giờ lại bận rộn một hồi nên đã là đêm khuya. Ngày mai Sơ Vũ vẫn còn phải lên lớp, Thẩm Trạc đắp đá chườm mắt cho cô xong thì vào phòng giúp cô dọn giường.
"Ngủ ngon nhé, những chuyện khác cứ để anh lo." Thẩm Trạc nhìn cô gái đang co rúc trong chăn, giọng nói dịu dàng.
Sơ Vũ vẫn hơi uể oải, "Nhưng anh còn phải bận làm luận văn tốt nghiệp và công việc nữa, như vậy sẽ rất bận."
Thẩm Trạc bật cười khẽ: "Chuyện này không khó xử lý. So với việc anh phải lo lắng xem nên xử lý thế nào hay tốn bao nhiêu thời gian, anh thấy anh sẽ lo cho em nhiều hơn đấy."
Sơ Vũ không nói gì. Cô biết mình không phải người mạnh mẽ, cô sẽ sợ hãi, sẽ để tâm, thậm chí sẽ có những suy nghĩ rõ ràng là không đúng.
Thẩm Trạc giúp cô đắp chăn cẩn thận, tắt đèn đầu giường. Đang định quay đi thì cổ tay anh bị cô kéo lại.
Anh quay đầu, thấy cô gái trên giường ló đầu nhỏ ra khỏi chăn, đôi mắt ươn ướt như một con thú nhỏ.
"Anh ngủ với em đi."
Giọng điệu có phần ngang ngạnh một cách vô lý.
Thẩm Trạc đương nhiên sẽ không từ chối. Ban đầu anh không định ở lại phòng cô, chỉ vì anh nghĩ đến chuyện Sơ Vũ hồi nhỏ từng bị quấy rối vì phát triển sớm, lên đại học lại bị đám bạn của Giang Ký Bạch trêu chọc vì vóc dáng.
Chỉ riêng thời gian anh quen biết Sơ Vũ đã có ngần ấy chuyện, có thể tưởng tượng được thời trung học cô đã phải chịu đựng nhiều đến mức nào.
Vì vậy anh mới nghĩ, bây giờ chắc cô không muốn thấy con trai xuất hiện trước mặt.
"Sao vậy?" Thẩm Trạc nằm vào chăn, nhìn cô gái đáng thương đang nhìn anh chăm chú.
Sơ Vũ có chút ấm ức, "Vừa nãy sao anh không chủ động ở lại với em?"
Thẩm Trạc cười khổ, còn chưa kịp giải thích thì nghe Sơ Vũ trách: "Chẳng lẽ anh thấy ảnh hồi cấp ba của em rồi nên cần thời gian để trấn tĩnh lại? Thật ra em thấy ảnh cấp ba của em cũng chẳng đẹp gì... trông như bị hút cạn tinh khí vậy."
Thẩm Trạc cụp mắt nhìn cô, "Đừng có đổ oan cho anh."
Anh đem những băn khoăn vừa rồi của mình nói hết cho cô nghe: "Dù sao thì những người trêu chọc em đều là con trai, anh cũng lo em sẽ giận lây sang anh, không muốn thấy con trai xuất hiện trước mặt."
Sơ Vũ trầm ngâm một lúc, rồi rúc hẳn vào lòng Thẩm Trạc, cả người được mùi hương bạc hà nhè nhẹ trên người anh bao quanh.
"Thật ra vẫn là do bản thân em thôi, giống như có người chỉ vào mặt em nói em học dốt, đầu óc kém, em sẽ không tức giận, vì em biết mình đầu óc tốt và thành tích cũng ổn."
Sơ Vũ nói rồi ngừng lại, nghĩ đến từ khi đi học đến giờ, lúc nào cũng có những lời bàn tán về mình bên cạnh: "Nhưng nếu người ta nói em mập, hoặc nói em... ngực to, em sẽ thấy rất bối rối, sẽ thấy ngượng, vì chính em cũng không thích như vậy."
Thẩm Trạc siết chặt tay ôm cô vào lòng.
Đây là chuyện anh không thể giải quyết. Anh có thể khuyên cô đừng để ý ánh mắt người khác, nhưng cảm nhận chủ quan của Sơ Vũ thì anh không thể thay đổi được, cũng không có quyền thay đổi.
Điện thoại của Sơ Vũ vẫn liên tục reo, chắc hẳn là bạn cùng khoa nhắn tin hỏi han.
Cô không muốn xem, vì đi kèm theo đó chắc chắn sẽ có những lời lẽ không thiện chí. Hơn nữa, do khóc một trận tối qua nên bây giờ mí mắt cô rất đau.
Thẩm Trạc không buồn ngủ, anh đang nghĩ liệu lời Sơ Vũ vừa nói có đang ám chỉ gì đó không, anh cảm thấy hơi lạ.
"Thật ra em không thích bản thân mình cứ sống tạm bợ như vậy." Sơ Vũ lẩm bẩm, mặt vùi trong lòng Thẩm Trạc.
-
Ngày mai Sơ Vũ còn phải lên lớp. Ban đầu Thẩm Trạc định đi cùng cô đến giảng đường, nhưng bị cô từ chối.
"Anh mà không đi thì có khi còn có người không biết em là ai, chứ anh mà đi thì ánh mắt dòm ngó lại càng nhiều." Sơ Vũ giải thích: "Có Ôn Lê rồi, không sao đâu, cái miệng cậu ấy cũng chẳng vừa đâu, với lại hôm nay anh còn phải bảo vệ đề cương luận văn, đừng đến trễ."
Khi Sơ Vũ vào lớp, vì đều là bạn học quen thuộc nên ánh mắt mọi người cũng rất thân thiện, ai nấy đều tỏ ra như chưa từng có chuyện gì.
"Hôm qua tớ về suy nghĩ kỹ rồi, chắc chắn là Lâm Chu Chu, nhưng tớ nhớ cô ta chưa từng thấy cái ảnh đó của cậu, không biết lấy từ đâu?" Ôn Lê tức suốt cả đêm.
Ban đầu định làm cái PPT vạch mặt tên khốn đó, kết quả tức quá ấn loạn bàn phím, làm hư luôn laptop nên đành bỏ cuộc.
"Tớ cũng không biết, chờ nhà trường tra địa chỉ đi." Sơ Vũ lắc đầu, vì sáng nay uống cà phê đen nên tim đập hơi nhanh.
Cô cầm điện thoại lên lướt xem tin nhắn tối qua, lần lượt trả lời những lời hỏi han. Đến khi lướt đến tin nhắn của Cảnh Vân thì dừng lại, tin nhắn được gửi vào lúc nửa đêm hôm qua.
Cảnh Vân: "Tôi sắp ra nước ngoài rồi, chắc không có cơ hội gặp cậu nữa. Tối qua thấy bài viết đó, tôi đoán chắc cậu sẽ cần một vài thứ."
Ngay sau đó là một bức ảnh chụp màn hình thông tin cá nhân trên máy tính, tên người dùng và mã số đăng ký đều hiển thị rõ ràng, chính là tài khoản đã đăng bài tối qua.
"Lâm Chu Chu vẫn chưa biết chuyện giữa tôi và cậu đã làm hòa (nếu cậu cũng nghĩ vậy), nên lúc cô ta không để ý, tôi cũng dễ xem được máy tính của cô ta hơn. Tối qua vốn định nói cho cậu biết, nhưng lại sợ mình suy nghĩ quá nhiều."
"Sau khai giảng, Lâm Chu Chu có đi tiệc của Giang Ký Bạch, trong đó có cái đứa bị cậu tạt rượu hôm họp lớp. Hai người bọn họ dạo này thân thiết lắm, chắc cậu hiểu ý tôi chứ."
Cảnh Vân: "Dù sao cũng cảm ơn cậu đã khuyên tôi đi thi đấu thay vì bám víu lấy anh ta. Trước đây trong buổi kiểm tra thể chất tôi đã làm chuyện có lỗi với cậu, giờ xem như xong nợ."