142. Chương 142: Bại lộ

Hôn Một Cái Là Ngoan - Thử Chi thuộc thể loại Linh Dị, chương 142 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sơ Vũ trùm kín mình trong chăn, nhìn thấy Ôn Lê gửi tin nhắn cho cô.
"Thấy sao? Có phải đã mắt rồi không?"
Sun: "Cảm ơn, tiên đế gây dựng cơ nghiệp mới được một nửa thì giữa đường băng hà."
Sơ Vũ còn chưa hoàn hồn sau chuyện mất mặt ban nãy thì đã thấy Ôn Lê bỗng liên tục nhắn tin tới.
"Đừng có mải ngắm trai nữa! Cậu có biết là mình vừa đăng lên Weibo bằng tài khoản chính không hả!"
Sơ Vũ: ?
Cô bật dậy khỏi giường ngay lập tức. Với thân phận một người lướt mạng lâu năm kiêm tác giả truyện mạng, Sơ Vũ dĩ nhiên có hai tài khoản Weibo.
Một là tài khoản tác giả dùng để quảng bá công việc, một là tài khoản đời tư dùng để theo dõi tin tức và thỏa sức 'quẩy'.
Sơ Vũ nghĩ đến thứ mình vừa đăng ban nãy: "Kéo khăn tắm của SZ"...
Là một tác giả có chút tiếng tăm, Sơ Vũ mở phần bình luận trên Weibo của mình ra, quả nhiên đã bị tràn ngập tin nhắn.
"SZ là ai, là bạn trai của tác giả Chỉ Ngư à?"
(Chỉ Ngư là bút danh viết truyện của Sơ Vũ.)
"Chắc đăng nhầm tài khoản rồi nhỉ, trước giờ Weibo của tác giả toàn là phong cách trong sáng mà?"
"Chắc chắn là bạn trai rồi... Tôi còn thắc mắc gần đây chiếc 'xe trẻ con' thế nào lại phóng thẳng lên cao tốc, hóa ra là tác giả tự mình trải nghiệm!"
Sơ Vũ trừng mắt nhìn ba chữ "xe trẻ con", suýt nữa phun máu lên màn hình điện thoại. Những thứ đó rõ ràng là cô nghiêm túc học hỏi thông qua việc xem phim người lớn mà!
"Không ai để ý bài đăng trong ảnh chụp màn hình sao... Tôi còn lướt thấy mấy lần cơ. Thật không ngờ lại cùng một người... phong cách khác nhau một trời một vực."
"+1, khác biệt hệt như trẻ lên tám với nội dung 18+ vậy."
Sơ Vũ vội vàng mở sang nền tảng mạng xã hội khác, quả nhiên chỗ đó cũng đã bị công kích. Thậm chí có rất nhiều người từng theo dõi cô đang hỏi nhau về bút danh và trang web truyện của cô.
"Người ngông cuồng đến vậy, 'xe' mà viết ra chắc chắn cũng rất táo bạo nhỉ?"
Sơ Vũ cuống cuồng xóa bài, định xóa luôn tài khoản để chạy trốn, trong khi Ôn Lê bên kia còn đang hả hê xem trò vui.
"Đừng xóa mà, đây cũng là lần đầu tớ thấy tài khoản của cậu trên nền tảng này đấy, không ngờ lại kinh khủng vậy sao?"
"Không sao, cậu nghĩ mà xem, tuy cậu bị bại lộ rồi nhưng Thẩm Trạc đâu có biết gì đâu? Cho nên trời vẫn chưa sập đâu."
Nghe vậy, Sơ Vũ cũng thấy phải. Chỉ cần Thẩm Trạc không hay biết, việc hình tượng trên mạng của cô có bị phơi bày thế nào cũng không còn quan trọng. Hơn nữa, Thẩm Trạc là một "ông cụ non" chẳng bao giờ lên mạng, làm sao anh ấy có thể biết được chứ.
-
Vài tuần sau, khi đi học lại, bài đăng gây xôn xao trước đó đã không còn được chú ý nữa.
Ngay khi có người tuyên bố sẽ nhờ pháp luật can thiệp, mọi người đều nhận ra rõ ràng đây chỉ là một trò lố bịch bắt nguồn từ lòng đố kỵ.
Trước đó Thẩm Trạc đã hỏi ý Sơ Vũ: nếu chấp nhận lời xin lỗi và tha thứ thì sẽ không tiếp tục kiện, còn nếu không tha thứ thì cuối cùng vẫn sẽ đòi bồi thường. Tất nhiên, dù chọn cách nào, lời xin lỗi cũng là thủ tục không thể thiếu.
Sơ Vũ gặp Lâm Chu Chu và Lăng Viên vào buổi trưa của một ngày lịch học dày đặc, và họ hẹn nhau tại một nhà hàng.
Sơ Vũ đang ăn kiêng nên tất nhiên sẽ không ăn gì ở nhà hàng, Thẩm Trạc thì đợi cô bên ngoài trong xe.
Lâm Chu Chu và Lăng Viên thấy cô bước vào, hai người lí nhí nói lời xin lỗi.
Sơ Vũ khẽ gật đầu.
Vì đều là sinh viên chưa từng động đến chuyện pháp luật bao giờ nên cả hai đã bị dọa cho một phen khiếp vía.
"Vì sao vẫn tiếp tục kiện chứ? Tôi đã xin lỗi rồi, cô không thể ký giấy hòa giải sao?" Lăng Viên xưa nay cứng miệng hơn cả xương.
Sơ Vũ cau mày, không hiểu nổi những lời hiển nhiên như thế mà cô ta cũng có thể nói ra: "Hôm nay tôi có thể không đến, nhưng tôi vẫn đến, bởi vì tôi có quyền được nhận lời xin lỗi."
"Vậy nên tôi cũng có quyền không tha thứ."
Lâm Chu Chu ở bên nhỏ giọng: "Nhưng chuyện nghiêm trọng thế này sẽ để lại tiền án... cuộc đời chúng tôi coi như bị hủy hoại."
Đối với cô ta, hậu quả còn nghiêm trọng hơn Lăng Viên rất nhiều, cô ta không chỉ phải bồi thường tiền, mà còn phải đối mặt với hình phạt từ Kinh Đại, thậm chí hồ sơ sẽ mang vết nhơ, về sau xin việc cũng khó khăn.
Sơ Vũ không cảm thấy mình cần áy náy cho cuộc đời của người khác.
"Khi các cô đăng bài đó, các cô có cho tôi cơ hội thương lượng nào không? Nếu tôi không phải người mạnh mẽ, thì đời tôi cũng đã bị những lời đồn của các cô phá hủy rồi."
Sơ Vũ hít sâu một hơi. Cô thậm chí không dám nghĩ kỹ, nếu bây giờ tính cách của cô còn hướng nội hơn cả hồi cấp ba, nếu bên cạnh cô không có những người bạn này, nếu không có sự quyết liệt và hậu thuẫn của Thẩm Trạc...
Có lẽ cô vẫn tự mình gắng gượng vượt qua, nhưng khả năng lớn hơn là chứng khát da bùng phát, kéo theo những bệnh khác, thậm chí dẫn đến những kết cục không thể chấp nhận.
Sơ Vũ đứng dậy, không muốn phí lời với họ thêm nữa. Người thông minh như Cảnh Vân tự khắc sẽ tìm được con đường đúng đắn cho mình, còn kẻ không đủ lương thiện thì cô cũng chẳng có nghĩa vụ phải tha thứ.
"Hôm nay tôi đến đây không phải để phán xét ai, chỉ là tôi thấy lời xin lỗi này, tôi hoàn toàn có thể nhận."
Sơ Vũ bước ra khỏi nhà hàng. Thẩm Trạc thấy cô ra liền mở cửa xe từ bên trong, đưa cho cô hộp cơm trưa đặt sẵn trên bảng điều khiển trung tâm.
"Trưa ăn cái này đi."
Sơ Vũ thấy món trong hộp cơm hôm nay khác hôm qua, cảm thấy khá mới lạ: "Anh không tò mò em vừa quyết định thế nào ư?"
Thẩm Trạc nổ máy đưa cô về Kinh Đại, buổi chiều Sơ Vũ còn có tiết học.
"Em chọn thế nào cũng được, chuyện của em thì tự em quyết định là được."
Chiều hôm đó trong giờ học, Sơ Vũ thấy Ôn Lê ngồi cạnh mình đang hùng hổ đăng bài, cũng chẳng thèm ẩn danh gì cả.
Bài đăng không chỉ đích danh ai, chỉ nói đến việc nên hoàn trả hợp lý giá trị quà cáp, thậm chí chỉ đính kèm vài tấm hình chụp quà tặng. Dù không nêu tên, nhưng tên thật của Ôn Lê cùng những thương hiệu xa xỉ chói mắt kia đã quá rõ ràng.
Vốn dĩ gần đây trong trường có người âm thầm xì xào rằng có anh chàng nào đó chỉ đùa giỡn tình cảm các cô gái mà không chịu yêu đương, chỉ chăm chăm nhận quà. Giờ đây bài đăng này càng châm ngòi cho cơn phẫn nộ tập thể.
Ôn Lê thậm chí còn cố ý thêm vào cuối bài: "Chuyện lần trước hoàn toàn là tin đồn nhảm, bạn Lâm nào đó và bạn Lăng nào đó đã xin lỗi cô Sơ nhà chúng tôi, nhưng tụi này không tha thứ nha."
"Không nêu tên lại hay hơn cả nêu đích danh."
"Bình thường chẳng phải cậu ta nói ghét nhất lũ con nhà giàu sao... kết quả lại đi ăn bám con gái..."
"Vậy nếu chúc đàn anh và bạn học Sơ 99, mấy món quà này có chia cho tôi một phần không?"
"Tôi ngứa mắt hắn lâu rồi, trả tiền đây! Đưa hết cho tôi! Còn ông bên trên, đừng có mơ!"
Sơ Vũ đọc đến bình luận đó thì bật cười thành tiếng: "Người này hình như oán khí nặng ghê."
Ôn Lê gật đầu: "Chắc là anh hùng thường có chung quan điểm?"
Bên kia, Thịnh Diễm vừa phấn khích bình luận xong liền thấy Thẩm Trạc bên cạnh nãy giờ vẫn im lặng, tò mò hỏi: "Cậu đang làm gì thế? Chuyện náo nhiệt vậy mà cậu cũng không hứng thú ư?"
Thẩm Trạc nhạt giọng: "Chỉ có cậu là hứng thú thôi. Cậu xem, Ôn Lê phản ứng lại rồi đó."
"Cậu nói gì, tôi chẳng hiểu." Thịnh Diễm thoáng mất tự nhiên.
"Vậy cậu cứ tiếp tục kiếp cẩu độc thân đi."
Thẩm Trạc chăm chú nhìn điện thoại, nghiêm túc lướt xuống bài đăng, tìm đến tài khoản đã bình luận "Nghe nói tác giả đại đại bại lộ rồi, cố ý vào xem đây".
Sau đó anh nhắn tin riêng cho người đó, bắt chước đúng ngữ điệu mà Sơ Vũ thường dùng trên diễn đàn: "Xin chào~ Bạn có thể cho mình biết bút danh của chủ bài viết này là gì không~ Cảm ơn nhiềuuu~"