Hôn Một Cái Là Ngoan - Thử Chi
Chương 16: Một Trăm Cách Chơi Đùa Đàn Ông
Hôn Một Cái Là Ngoan - Thử Chi thuộc thể loại Linh Dị, chương 16 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Vừa nãy Sơ Vũ còn đang chìm đắm trong vị ngọt của kem sữa, hoàn toàn không để ý Thẩm Trạc có dùng món tráng miệng hay không. Giờ đây, khi Ôn Lê nhắc nhở, cô mới chợt nhớ ra đúng là anh không hề ăn.
"Nhìn theo cách đó thì đúng là cũng khá có phong độ đấy chứ." Ôn Lê đứng cạnh bên trêu chọc.
"Ai bảo anh ta ban đầu không bơm kem cho mình, bù lại cũng là điều đương nhiên thôi..." Sơ Vũ vừa nói vừa có chút chột dạ, "Nhưng điều đó không quan trọng! Mình đã có được WeChat công việc của Thẩm Trạc rồi!"
Ôn Lê còn hành động nhanh hơn. Vừa tiễn khách xong buổi chiều, Sơ Vũ đã nhận được mấy tài liệu dạy học mà cô nàng gửi đến: 《Mười Yếu Tố Để Trở Thành Một Người Phụ Nữ Thành Công》,《Một Trăm Cách Chơi Đùa Với Đàn Ông》,《Mười Chiêu Dụ Rồi Buông》.
Sơ Vũ chuyển sang tài khoản phụ vừa lập, phát hiện lời mời kết bạn gửi từ trưa đã được chấp nhận.
"Thật sự không kén chọn chút nào luôn..." Cô lẩm bẩm. Tưởng phải gửi đi gửi lại vài lần mới được duyệt chứ.
Chửi tôi xin mời vào tù: Này! Trai đẹp~ (huýt sáo) Lướt WeChat một mình đấy à? (tháo kính râm)(hất tóc) Đến đây tám chuyện với chị nào~ (chống một tay lên tường)(chân phải vắt chéo chân trái)
Là một người chuyên "cắm rễ" ở nhà nhưng tư duy lại nhanh nhạy như 5G, Sơ Vũ tự tin trình độ nhắn tin trực tuyến của mình là bậc thầy.
Thẩm Trạc thì dù ở ngoài đời hay trên mạng cũng đều lạnh lùng như nhau. Tên WeChat đời thường là một chữ "S", còn WeChat công việc bây giờ lại là một chữ "Z".
Cô còn tưởng người làm nghề như anh, tài khoản phải có tên kiểu "Tiểu Soái ca AAA Club" gì đó chứ.
Lý do Sơ Vũ dám táo tợn như vậy là vì tài khoản chính của cô xây dựng hình tượng một nữ sinh đại học thanh thuần, văn nghệ nhẹ nhàng đơn giản, không ai có thể liên hệ cô với cái kẻ lầy lội, điên khùng đang trò chuyện với anh kia.
Z: "?" Cô là ai?
Sơ Vũ bĩu môi nhìn màn hình, không chút chuyên nghiệp nào hết. Cô còn tưởng sẽ được thấy một mặt khác hẳn của Thẩm Trạc.
Ví dụ như ngoài mặt thì lạnh lùng, độc miệng, nhưng trong thâm tâm lại là một chú cún ngọt ngào đáng yêu nào đó chẳng hạn.
Chửi tôi xin mời vào tù: Nghe đồn thành tích làm việc của anh xuất sắc lắm, em ngưỡng mộ nên mới tìm đến nè~ Đừng kháng cự nữa trai đẹp ơi, thả lỏng đi, đầu hàng thôi~
Bên kia, Thẩm Trạc đọc giọng điệu quen thuộc và cực kỳ lầy lội này thì chỉ nghĩ đến mỗi Thịnh Diễm, cái tên chuyên giả làm fan cuồng của anh để trêu chọc.
Bị vạch mặt bao nhiêu lần rồi mà vẫn không biết chán.
Z: Thịnh Diễm, lại lên cơn nữa à? Lần thứ mấy rồi?
Z: Cậu bị bệnh đấy, tôi báo công an rồi.
Chửi tôi xin mời vào tù: Đừng báo, làm ơn đừng báo mà, tui mới vừa ra tù thôi QAQ
Chửi tôi xin mời vào tù: Thịnh Diễm là ai? Đồng nghiệp của anh hả?
Sơ Vũ vừa gõ trả lời vừa nghiến răng: Loại người này thật sự không sợ mất khách hàng à? Không hiểu sao lại trở thành best seller nữa...
Chẳng lẽ chỉ nhờ khuôn mặt đẹp?
Mà trong xã hội trọng hình thức như bây giờ, chắc là được thật.
Z: Bớt giả ngu đi, tôi không rảnh chơi với cậu.
Chửi tôi xin mời vào tù: Đừng chối nữa, anh thích tôi rồi, phải, anh yêu tôi rồi, khỏi cần giải thích, ánh mắt không biết nói dối đâu. Trước đây tôi nhìn không vừa mắt anh, giờ thì... trừ khi anh theo đuổi tôi trước, tôi sẽ cân nhắc. Tôi đẹp như vậy, anh có ham muốn cũng là chuyện bình thường. Tôi ưu tú thế này, cho anh cơ hội bước vào cuộc đời tôi là ban ơn đó. Đừng sĩ diện nữa, anh thích tôi rồi!
Chửi tôi xin mời vào tù: Anh ơi em thích anh lắm, em không quan tâm nghề nghiệp của anh, không quan tâm vẻ ngoài, tính cách hay gì cả. Chỉ cần anh cho em một cơ hội... lặng lẽ nhìn anh thôi cũng được...
Đây là chiêu hot nhất hiện nay, "tỏ tình theo phong cách ngược đời", dễ dàng khiến crush cảm nhận được đối phương là một tâm hồn đáng yêu, đặc biệt rất hiệu quả với kiểu người "miệng cứng lòng mềm" như Thẩm Trạc.
Z: Cô thật ghê tởm.
Z: Rảnh thì đi rửa than đi, tôi không có thời gian chơi với cô.
Sơ Vũ thấy cũng đến giới hạn rồi, tiếp tục bám riết e rằng Thẩm Trạc sẽ bực quá mà chặn mất, thôi để dành cho hôm khác, sau này còn dài.
—
Vài ngày sau, vào cuối tuần, Sơ Vũ cùng Ôn Lê đi dạo phố về, vừa bước vào phòng trọ đã nghe tiếng cửa phòng khách đóng lại.
Quả nhiên, lại là giờ "làm việc" của ai kia, chính xác từng giây như đồng hồ bấm giờ.
Sơ Vũ cảm thấy đã đến lúc phải tìm hiểu xem Thẩm Trạc rốt cuộc làm việc ở câu lạc bộ hay hội quán nào.
Biết đâu cô trở thành hội viên ở đó, sau này muốn gọi anh phục vụ lúc nào cũng được, khi đó Thẩm Trạc chỉ có thể cúi đầu trước sức mạnh của đồng tiền thôi.
Vì vừa đi chơi về, cô vẫn mặc nguyên chiếc váy lúc nãy, khoác thêm chiếc cardigan mỏng là có thể ra ngoài ngay.
Quả không sai, ở cổng khu nhà liền trông thấy Thẩm Trạc đội mũ bảo hiểm, đang lái xe rời khỏi khu nhà.
"Chú ơi, đi theo người đi xe máy đằng trước giùm con!" Sơ Vũ vẫy bừa một chiếc taxi bên đường, ánh mắt không rời bóng lưng kia nửa giây.
"Đến nơi đến chốn luôn nha cô bé, đảm bảo bám sát!" Bác tài nghe cứ như đang dính vào vụ theo dõi động trời nào đó, bám sát với khoảng cách vừa đủ.
"Con gái à, mấy anh chạy mô tô toàn là mấy thằng đầu vàng hư hỏng, cháu phải mở to mắt ra mà nhìn cho kỹ, theo dõi làm gì cho khổ thân?" Bác tài vẫn có thể vừa lái xe vừa bắt chuyện.
Sơ Vũ suýt bật cười. Chiếc xe Thẩm Trạc chạy tuy cô không rành, nhưng nghe Thịnh Diễm nói thì nó ít nhất có giá sáu chữ số, lại còn là loại hàng hiếm có tiền chưa chắc mua được.
Nếu Thẩm Trạc biết mình bị bác tài coi là "thằng đầu vàng", không biết có tức đến phát điên không.
"Ờm..." Sơ Vũ không giỏi đùa với người lạ, chỉ cúi đầu nhìn điện thoại, nhỏ giọng nói: "Đi bắt gian."
Bác tài tưởng cô bị bạn trai phản bội nên buồn chẳng muốn nói nhiều, cũng thôi không hỏi nữa, chỉ hùng hồn đảm bảo: "Yên tâm đi cô bé, chú nhất định giúp cháu theo sát!"
Sơ Vũ ngoan ngoãn gật đầu.
Xe của Thẩm Trạc dừng lại trước một câu lạc bộ cách chỗ ở không xa lắm, tên nghe rất "sang chảnh" – "Ngày Đêm" (昼夜).
"Cảm ơn chú ạ." Thấy anh đã vào trong, Sơ Vũ vội thanh toán tiền, mở cửa xuống xe.
Bác tài trong xe nhìn theo bóng lưng cô gái, lắc đầu cảm thán: Đời giờ loạn quá, trai hư tóc vàng làm toàn chuyện thất đức.
Sơ Vũ bước vào trong nhưng không thấy bóng dáng Thẩm Trạc đâu, cô liền đi vòng vòng lén nhìn vào các phòng riêng. Đang tìm mãi chưa thấy người thì cô lại đụng ngay vào Ôn Lê.
"Sao cậu ở đây?" Hai người đồng thanh.
"Tớ theo Thẩm Trạc đến đây." Sơ Vũ vừa xoa trán vừa nói.
Ôn Lê cũng không ngờ gặp cô ở đây: "Ba của Thịnh Diễm kêu anh ấy về nhà, tớ nói là không tìm thấy anh ấy ở trường, thế là bác nói địa chỉ chỗ này, bảo Thịnh Diễm hay đến đây quậy phá."
Khụ... Sơ Vũ thật sự muốn biết, ba của Thịnh Diễm có biết rốt cuộc con trai mình đến đây "quậy" kiểu gì không?
"Tớ theo vào rồi mà tìm mãi không thấy người." Cô không ngờ bên trong lại rộng và sang trọng như vậy, đúng kiểu xa hoa trụy lạc như trong phim.
"Dễ mà, gọi vài nhân viên nam đến hỏi là biết thôi." Ôn Lê thản nhiên kéo cô đến gặp nhân viên phục vụ, đặt luôn một phòng riêng, còn thuận miệng dặn dò thêm: "Gọi ba anh đẹp trai vào đây hết cho tôi!"
"Cô gái bên cạnh tôi bao trọn phòng đấy."