Chương 28: Bế công chúa

Hôn Một Cái Là Ngoan - Thử Chi

Chương 28: Bế công chúa

Hôn Một Cái Là Ngoan - Thử Chi thuộc thể loại Linh Dị, chương 28 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tuần huấn luyện quân sự đầu tiên sắp kết thúc, cường độ huấn luyện của các lớp cũng giảm đi đáng kể. Không còn phải chạy bộ buổi sáng, chủ yếu là đứng nghiêm và đi đều.
"Má ơi, hôm đó Thẩm Trạc lên sân khấu hát xong là cả trường như nổ tung luôn!" Ôn Lê nhỏ giọng trò chuyện với Sơ Vũ, đến cả trên các nền tảng video, cô nàng còn lướt thấy mấy lần liền.
Thủ khoa học viện, đẹp trai, hát hay, chuyên ngành đứng đầu, đúng là hội tụ đủ mọi ưu điểm.
Sơ Vũ đã có thể hình dung được sắp tới sẽ có bao nhiêu người phát cuồng mà theo đuổi Thẩm Trạc.
"Liệu có bị người trong ngành giải trí phát hiện ra rồi mời đi debut không ta?" Ôn Lê vốn là một fangirl, vừa nghe đã liên tưởng ngay đến tình huống đó, dù sao Thẩm Trạc chưa cần trang điểm đã đẹp trai cực phẩm rồi.
"Không đời nào." Lâm La bên cạnh đột nhiên mở miệng.
"Sao vậy?"
Lâm La đáp hờ hững: "Cái miệng của ảnh kìa, vào giới ngày đầu là bị phong sát liền."
Sơ Vũ cực kỳ đồng tình, giơ ngón cái ra với cô: "Hiểu Thẩm Trạc nhất vẫn là Lâm La."
Bên này ba cô đang trò chuyện vui vẻ, huấn luyện viên cũng mắt nhắm mắt mở bỏ qua. Bỗng nhiên, liên đội bên cạnh bỗng nhiên xôn xao, khiến Sơ Vũ và mấy người kia không nhịn được mà nhìn sang.
Bên cạnh là đội nữ của khoa Phát thanh, toàn những mỹ nhân được chọn lọc, nên ánh mắt mọi người dĩ nhiên bị thu hút.
Chưa được bao lâu, huấn luyện viên của đội đó cõng một cô gái từ trong đám đông chạy ra ngoài, xem ra là bị cảm nắng ngất xỉu. Nhiệt độ ngày đêm ở Kinh thị chênh lệch khá lớn, buổi tối phải mặc áo khoác, vậy mà ban ngày chỉ cần cử động chút thôi cũng đổ mồ hôi như tắm.
Sơ Vũ thấy bóng người đó thì không khỏi cảm thán, quả nhiên là khoa Phát thanh, người ta xỉu thôi mà cũng chân dài dáng đẹp đến thế.
Nghĩ đến Sơ Tự, cũng là một gã cao hơn mét tám lận, thế mà đến lượt cô lại chẳng thừa hưởng được chút gen nào của anh ta.
Nếu cô mà ngất, chắc là sẽ chìm nghỉm giữa đám đông luôn, rồi gây ra cảnh dẫm đạp tập thể mất.
Cô không hề tự ti vì chiều cao của mình, đơn thuần chỉ nghĩ nếu cao thêm được 10cm, thì ít ra có thể tăng thêm 5kg nữa mà trông cũng không bị lộ, đúng là chuyện tốt một công đôi việc mà.
Đang đứng nghiêm mà thả hồn đi chơi, chợt thấy Ôn Lê bên cạnh cứ nháy mắt lia lịa với cô, cô có hơi không hiểu ý của Ôn Lê lắm.
"Cậu cũng xỉu đi!" Ôn Lê nhỏ giọng nhắc.
"Sao cơ? Mình không mệt mà." Sơ Vũ khó hiểu. Miễn là không bắt cô chạy, đứng nghiêm một chút cũng chẳng vấn đề gì, dù sao cũng đâu có ai bắt cô đứng chuẩn tư thế đâu.
Ôn Lê cảm thấy tức mà không làm gì được, đúng là đứng đó y chang một người lính thực thụ.
Cô nàng liếc mắt về phía Thẩm Trạc đang chơi điện thoại, rồi lại nhìn Sơ Vũ, khẽ nói: "Da!"
Sơ Vũ cuối cùng cũng phản ứng kịp, lúc nãy cô không muốn nói chuyện vì trời nắng gắt quá, chắc bị Ôn Lê hiểu lầm là chứng 'khát da' phát tác của mình, thấy người là không chịu được mà muốn chạm vào.
Thật ra bây giờ cô đã quen với kiểu mỗi ngày nhìn Thẩm Trạc mà không được ăn, à không, là không được chạm vào rồi.
Nhưng nếu đã có cơ hội thế này, đứa ngốc mới bỏ lỡ cơ hội này.
Sơ Vũ nghĩ nghĩ dáng vẻ người ta thường bị cảm nắng ngất xỉu như thế nào, chuẩn bị học theo kiểu loạng choạng vài cái rồi ngã xuống cho hợp lý nhất. Vừa lắc lư được vài nhịp...
"Em muốn xỉu thật à?" Phía sau bỗng vang lên giọng nói quen thuộc, mang theo ý cười rõ ràng.
Sơ Vũ ngẩng nhẹ đầu lên, trong lòng không khỏi gào thét, Thẩm Trạc, rốt cuộc anh xuất hiện bên cạnh từ khi nào thế, có thể chậm vài giây nữa không? Như vậy tôi đã xỉu xong rồi!
"Không được hả?" Sơ Vũ não cá vàng tạm thời ngừng hoạt động, ngơ ngác hỏi lại.
Thẩm Trạc lần đầu tiên thấy có người trơ trẽn đến thế. Bình thường bị người ta vạch trần rồi thì cũng biết dừng lại, đằng này cô còn đòi tiếp tục nữa chứ.
"Được." Anh đáp ngay.
Chẳng lẽ nói không được thì cô không xỉu nữa à? Anh không tin.
Quả nhiên, lời vừa dứt lời, người đối diện đã ngã thẳng ra sau, Thẩm Trạc giơ tay chính xác đỡ lấy.
Một huấn luyện viên bên cạnh hoảng hốt đi tới kiểm tra tình hình.
Ôn Lê còn ở bên phụ họa: "Ối! Chắc chắn là bị cảm nắng rồi, đàn anh Thẩm, anh đưa cậu ấy đến phòng y tế đi, chắc là được chứ ạ?"
Huấn luyện viên kia cũng gật đầu: "Cậu đi đi Thẩm Trạc, tôi không rành đường lắm."
Sơ Vũ nhắm mắt dựa vào vai Thẩm Trạc, không thể phủ nhận, ngữ điệu của Ôn Lê đúng là hơi lố thật, nhưng kết quả như vậy thì cũng xứng đáng.
Cô nhắm chặt mắt, chờ Thẩm Trạc cõng cô trên lưng, giống như huấn luyện viên ban nãy. Kết quả đợi mãi chẳng thấy anh ta động đậy, cô cố nén ý muốn hé mắt ra.
Đang nghi hoặc không biết có chuyện gì xảy ra, thì đột nhiên phát hiện cơ thể mình được bế bổng lên khỏi mặt đất, bàn tay rắn chắc đỡ lấy sau lưng và dưới đầu gối của cô.
Không phải cõng, mà là bế công chúa?
Cô còn chưa kịp tiêu hóa nổi sự thật này.
"Má ơi!" Có người bên cạnh kêu lên, lại có người lẩm bẩm: "Biết sớm đàn anh Thẩm biết bế công chúa thế này, lúc nãy tôi cũng xỉu rồi, mai hết huấn luyện rồi là hết cơ hội luôn rồi."
"Cậu còn có thể đợi anh ấy quay lại rồi ngất mà." Có người cười đáp, "Lập luôn dây chuyền bế công chúa của đàn anh Thẩm đi."
Lâm La nhìn qua nhìn lại giữa Ôn Lê, Sơ Vũ và Thẩm Trạc, linh tính mách bảo cô rằng chỗ này chắc chắn có drama và bí mật ở đây.
Sơ Vũ cảm nhận được Thẩm Trạc bế mình đi một đoạn khá xa, cô vừa định mở mắt ra thì...
"Nhắm mắt lại, bên cạnh toàn là lớp khác đang huấn luyện." Giọng Thẩm Trạc trầm thấp vang lên.
Anh nhìn thấy hàng mi cô cứ run lên liên tục, rõ ràng là diễn dở tệ hại, giả ngất mà trông tội nghiệp y như bị bắt gian tại trận. Trong không khí vương một mùi hương đào nhè nhẹ, hơi ngọt và thoang thoảng.
Sơ Vũ đành ngoan ngoãn nhắm mắt lại lần nữa. Khi không nhìn thấy gì, các giác quan còn lại sẽ trở nên nhạy bén hơn nhiều. Cô có thể nghe được tiếng hô hấp của anh, còn có hơi thở ấm nóng phả lên cổ cô, ngưa ngứa.
Thậm chí còn cảm nhận được cả gân xanh trên cánh tay anh đang giật giật theo nhịp mạch.
Tất cả những điều đó đều khiến da thịt và tâm lý cô như được vuốt ve dịu dàng, một dòng ấm áp tràn qua tứ chi, rồi dần bình ổn trở lại.
Không biết đã đi bao xa, Sơ Vũ thầm nghĩ, con người quả nhiên không thể quá tham lam đâu, nếu không thì sẽ không có lần sau.
"Không còn ai nữa rồi đúng không? Anh thả em xuống đi, em tự đi được." Cô khẽ mở mắt ra, vì nhắm quá lâu nên ánh sáng trở nên nhòe nhoẹt, chói chang đến nỗi cô phải nheo mắt lại.
Đợi đến khi mắt cô thích nghi được, Thẩm Trạc mới cúi người, nhẹ nhàng đặt cô xuống.
"Ngại quá, em hơi nặng." Sơ Vũ lí nhí nói. Nếu sớm biết là bế kiểu công chúa thế này thì cô đã chẳng giả xỉu nữa rồi.
Vì so với bế, cõng rõ ràng nhẹ nhàng hơn nhiều.
Thẩm Trạc liếc cô một cái, giọng đầy vẻ khó hiểu: "Em bắt đầu nói sảng do cảm nắng rồi hả?"
Câu nói thì độc thật, nhưng lại khiến Sơ Vũ thấy bớt ngại hơn hẳn.
Thẩm Trạc là kiểu người, lúc thì vòng vo mắng người, lúc lại vòng vo an ủi người khác, đúng là một kẻ ngang ngược và rắc rối.
"Sao anh không cõng như người khác mà lại bế kiểu công chúa vậy?" Sơ Vũ có chút tò mò, kiểu cõng vừa dễ đi lại, vừa không lo nhìn không thấy đường.
Thẩm Trạc cúi đầu nhìn điện thoại, chẳng thèm ngước lên nhìn cô, chỉ tùy tiện đáp: "Không nghĩ đến."
Cả hai bước vào phòng y tế, trong đó đã có vài bạn đang ngồi sẵn, bác sĩ của trường thì đã quá quen với những chuyện kiểu này rồi.
Dù sao phòng y tế ở Đại học Kinh Đô cũng có dư giường trống, lại chẳng cần bác sĩ khám hay truyền nước gì, nên ông bác sĩ cũng chỉ giả vờ như không thấy gì.
"Anh định quay lại à?" Sơ Vũ ngồi trên giường bệnh, thấy Thẩm Trạc đứng dậy định đi.
"Quay về phơi nắng tiếp hả?" Anh đặt áo khoác đồng phục huấn luyện ở cuối giường: "Nóng quá, tôi đi mua nước."
Sơ Vũ nhìn theo bóng lưng anh rời đi, cô thì nửa nằm tựa vào đầu giường nghỉ ngơi, đợi cho cơ thể bớt nóng, không khỏi cảm thán rằng, được nghỉ huấn luyện quân sự đúng là sướng thật.
Cô vừa lấy điện thoại ra định chơi một lúc thì bên giường cạnh đó vang lên tiếng trò chuyện.
Mỗi giường đều được che bằng một tấm rèm xanh, nên không nhìn thấy nhau, nhưng giọng nói thì gần như không bị ngăn lại chút nào.
"Vãi, lúc nãy tôi cõng con bé khoa Văn kia, dáng nó ngon dã man luôn, đi một chút là cứ nảy lên trên lưng tôi, sướng chết đi được."
Người bên cạnh bật cười trêu ghẹo: "Hèn gì cậu tích cực đi cõng người xỉu đến thế, hóa ra trong đầu toàn mấy thứ đó à."
Nghe đến đây, Sơ Vũ đột nhiên giật mình nhận ra, hóa ra lúc nãy Thẩm Trạc là vì sợ cô thấy xấu hổ, hoặc là để tránh tiếp xúc cơ thể, nên mới không chọn cách cõng ư.