Chương 30: Không khuyến khích sinh viên yêu đương

Hôn Một Cái Là Ngoan - Thử Chi

Chương 30: Không khuyến khích sinh viên yêu đương

Hôn Một Cái Là Ngoan - Thử Chi thuộc thể loại Linh Dị, chương 30 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Không khí bỗng chốc trở nên im lặng. Khi Sơ Vũ hoàn hồn, cô bắt gặp ánh mắt đầy ẩn ý của Thẩm Trạc, suýt chút nữa thì cắn phải lưỡi.
Không biết bao giờ cô mới bỏ được cái tật nói năng không suy nghĩ này, sớm muộn gì cũng gây họa.
Vẻ mặt "đúng như tôi nghĩ" của Thẩm Trạc khiến cô luống cuống cả người.
Nếu Thẩm Trạc liệt cô vào loại "có mưu đồ bất chính với tôi", thì sau này cô còn có cơ hội nào nữa?
"Anh đừng hiểu lầm!" Sơ Vũ hơi luống cuống, "Em đương nhiên là mừng cho anh rồi, không phải nếm trải khổ đau tình ái thì còn gì đáng mừng hơn?"
"Em có kinh nghiệm phong phú nhỉ?" Sắc mặt Thẩm Trạc trầm xuống.
"Cũng chỉ sơ sơ thôi ạ..." Sơ Vũ thật ra cũng chỉ từng thích một người, từng yêu đương một lần. Câu vừa nãy hoàn toàn là cô nói bừa.
Nhưng Thẩm Trạc thì tuyệt đối không thể yêu đương, đặc biệt là dạo gần đây. Nếu anh mà có người yêu, cô còn bỏ tiền thuê anh làm sao được? Chẳng phải là trái với đạo lý sao?
Vì thế, Sơ Vũ càng thêm kiên định với quyết tâm khuyên Thẩm Trạc đừng yêu đương.
"Dựa theo kinh nghiệm của một người từng trải như em thì thấy, yêu đương chẳng có gì hay ho cả, ngày nào cũng cãi vã rồi lại chiến tranh lạnh."
Vừa nói, cô vừa tranh thủ nịnh nọt: "Hồi cấp ba, thầy cô bọn em cũng nhấn mạnh rồi, yêu đương sẽ ảnh hưởng đến việc học."
"Anh học giỏi như thế, lỡ mà sa sút rồi không được thi đấu, thì đó là tổn thất chung của cả khoa Máy tính chúng ta. Vì vậy, xét trên mọi phương diện, thật sự không khuyến khích sinh viên đại học yêu đương đâu ạ."
Nói xong câu này, ngay cả bản thân Sơ Vũ cũng thở phào nhẹ nhõm, không ngờ có ngày cô lại có thể nói ra những lời có lý lẽ và thuyết phục đến vậy.
Thẩm Trạc khẽ hừ một tiếng. Đây là lần đầu tiên kể từ khi quen cô, anh thấy cô nói nhiều đến vậy. Bình thường, muốn ăn bánh ngọt anh làm, cô còn phải ấp a ấp úng, xoắn xuýt cả buổi.
"Biết rồi." Thẩm Trạc hờ hững đáp.
Sơ Vũ hơi ngơ ngác: biết rồi là biết cái gì cơ? Biết yêu đương không tốt, hay là biết anh không được yêu đương?
Cô rón rén hỏi: "Biết gì cơ?"
Thẩm Trạc liếc nhìn cô một cái, không nói gì.
Biết em có mưu đồ bất chính với tôi, còn giả bộ đưa ra lý do đường hoàng chính chính.
Sau khi kết thúc huấn luyện quân sự, sinh viên toàn trường lại trở về trạng thái học tập bình thường. Mọi người trong nhóm không còn thường xuyên gặp nhau ở trường nữa, đương nhiên lúc rảnh không có tiết thì vẫn tụ tập ở nhà riêng.
Thịnh Diễm là kiểu người chẳng thể ngồi yên một chỗ. Mãi sau này, Sơ Vũ mới nghe Thẩm Trạc kể mới biết lý do ban đầu anh ta không chịu sống chung là vì bố Thịnh Diễm tái hôn, tạo dựng gia đình mới, nên Thịnh Diễm mới có cảm giác được "thuộc về gia đình" một cách muộn màng.
Vì vậy, bố anh ta tha thiết yêu cầu Thịnh Diễm quay về sống cùng gia đình.
Nhưng Thịnh Diễm thì cảm thấy ở nhà chẳng thoải mái chút nào, nên luôn tìm đủ mọi cách để trốn ra ngoài chơi.
Sơ Vũ vốn đang ngồi xem TV trong phòng khách. Sáng nay cô đã gõ máy cả buổi nên chiều quyết định cho mình nghỉ ngơi.
Đột nhiên, chuông cửa vang lên. Cô đứng dậy ra mở cửa thì thấy Thịnh Diễm và Ôn Lê đang đứng đó.
"Sao hai người lại tới đây?" Sơ Vũ không nhận được tin Ôn Lê báo sẽ ghé qua.
"Anh ta muốn ra ngoài chơi mà bố không cho." Ôn Lê chỉ vào người bên cạnh đang trông như phạm nhân mới được thả ra, "Anh ta nhất quyết đòi dắt tớ theo. Bố anh ta thấy vậy liền đồng ý luôn."
Sơ Vũ cảm thấy trong mắt bố Thịnh Diễm, nghe thấy con trai dẫn con gái đi chơi chắc còn thấy vui vẻ hơn là.
Trước đây, mỗi lần Sơ Tự muốn ra ngoài chơi cũng thường lấy cô làm cái cớ.
Sau đó, bố cô sẽ cảm thấy "giao lưu tình cảm anh em" là điều tốt, thế là đồng ý ngay. Thực tế thì lần nào Sơ Tự cũng chỉ gọi cho cô một phần ăn trẻ em rồi lượn mất.
Cô cảm thấy nguyên nhân mình không gầy nổi là vì hồi nhỏ Sơ Tự cho cô ăn quá nhiều đồ chiên rán.
"Thẩm công chúa đâu rồi?" Thịnh Diễm thò đầu vào nhìn.
"Trong phòng." Sơ Vũ cũng phục Thịnh Diễm thật, chọn thời gian quá chuẩn, giờ này đến chắc chắn là có ý đồ ăn chực bữa tối.
Vì gần đây Hamburger không chịu ở yên trong phòng mà cứ chạy tới chạy lui giữa phòng khách và phòng ngủ, nên cửa phòng ngủ của Thẩm Trạc gần như chẳng bao giờ đóng. Anh có ở nhà hay không, Sơ Vũ đương nhiên biết rất rõ.
Thịnh Diễm thay xong giày liền chạy ngay vào phòng Thẩm Trạc. Thấy anh đang ngồi trước máy tính, tưởng đang chơi game, bèn rướn người ghé lại gần: "Cho tôi xem với."
Thẩm Trạc đang đeo tai nghe, không nghe thấy chuông cửa vang. Đột nhiên quay đầu lại thấy có người áp sát bên cạnh thì bị giật mình.
"Không chơi game mà đeo tai nghe làm gì?" Thịnh Diễm nhìn vào màn hình máy tính của anh, chẳng thấy gì liên quan đến game cả.
"Liên quan gì đến cậu." Thẩm Trạc bị dọa đến chưa kịp hoàn hồn.
Tại cái tai nghe Bluetooth của anh và Sơ Vũ cứ loạn xạ kết nối chéo, khiến bây giờ anh chỉ yên tâm đeo tai nghe khi chắc chắn cô đang ở phòng khách.
Sơ Vũ vào phòng, anh đeo tai nghe cũng phải chuẩn bị tâm lý thật tốt, ai mà biết lần này cô lại xem cái gì.
"Cậu vừa tra cái gì trên Baidu thế?" Thịnh Diễm tò mò, dán mắt vào màn hình.
"Đóng cửa." Thẩm Trạc đẩy anh ta một cái.
Thịnh Diễm vừa lẩm bẩm vừa đi đóng cửa: "Hồi nãy cũng đâu thấy cậu đóng, tôi vừa bước vào là bắt đóng ngay. Người không biết còn tưởng hai đứa trong phòng đang xem cái gì đó không đứng đắn ấy."
Giọng điệu là lạ, cười cũng đầy vẻ cà khịa.
"Tôi—chưa—xem—bao—giờ."
Thịnh Diễm mặt đầy khó hiểu: "Gấp cái gì, biết là cậu chưa xem rồi, tôi đùa thôi mà."
Nói ra cũng thấy lạ, anh ta, Thẩm Trạc và Phương Bác là bạn thân từ hồi cấp hai, rồi cùng học lên đại học. Những năm dậy thì cũng dính lấy nhau mà lớn lên.
Con trai bình thường sẽ tò mò đủ thứ chuyện, nhưng Thẩm Trạc lại có quá nhiều sở thích. Hồi cấp ba, ngoài việc làm bài đầy đủ mỗi ngày, anh còn tự học lập trình, chụp ảnh, đua xe, thậm chí mấy món như âm nhạc cũng biết chút ít.
Anh lại có thói ở sạch. Mấy đứa con trai thỉnh thoảng tụm lại "nghiên cứu học hỏi" cái gì đó, Thẩm Trạc đều tránh xa.
Nhắc đến chuyện này, Thịnh Diễm cũng hào hứng hẳn: "Cậu còn nhớ hồi cấp ba có cả đống nữ sinh viết thư tình cho cậu không? Tôi và Phương Bác còn từng hỏi sao cậu không yêu đương."
Anh ta vẫn còn nhớ, hồi đó có một cô gái siêu xinh, góc nghiêng giống y hệt minh tinh, mà lại còn là crush thầm của Phương Bác nữa chứ.
Chính vì Thẩm Trạc từ chối cô ấy mà một thời gian Phương Bác còn giận dỗi anh mãi.
Thẩm Trạc lạnh lùng liếc anh ta: "Không nhớ. Mấy chuyện nhảm nhí như vậy ai mà nhớ nổi."
"Tôi nhớ rõ lắm ấy chứ." Thịnh Diễm vừa nghĩ đến là muốn cười: "Cậu từng bảo là mấy chuyện nắm tay hôn môi kiểu trao đổi tế bào da với hơi thở của người khác, nghe mất vệ sinh cực kỳ, ha ha ha, chết cười mất."
"Cậu có phải người không đấy? Hay là người ngoài hành tinh đội lốt?"
"Nếu rảnh thì đi tắm cho chó đi." Thẩm Trạc chẳng buồn chấp lời.
Thịnh Diễm cũng không trêu nữa, chuyển chủ đề: "Cậu tìm mấy thứ gì đâu không à. Cái gì mà 'làm sao để thấp đi 1cm'? Cậu bây giờ 1m88 không phải quá đẹp rồi sao? Bao nhiêu người thèm khát còn gì."
Thẩm Trạc thản nhiên: "Tôi giờ là 1m89. Hôm trước kiểm tra thể chất phát hiện cao thêm 1cm."
"Cậu bao nhiêu tuổi rồi mà còn cao lên? Lén lút uống canxi mà không rủ tôi sao?" Thịnh Diễm cảm thấy đầu Thẩm Trạc giờ có vấn đề thật rồi, "Với lại, cậu bỏ giày ra chẳng phải còn đúng 1m88 sao, đúng là có bệnh."
Thẩm Trạc như bừng tỉnh, đứng bật dậy vỗ vỗ vai anh ta, ánh mắt nhìn đầy thấu hiểu, như thể 'con trai lớn rồi'.
Anh bình thản mở miệng: "Xem ra dạo này uống Bạch Kim Lão Nhân không ít nhỉ."
Hai người vừa rời khỏi phòng thì thấy Sơ Vũ đang ngồi trên sofa. Bên cạnh, Ôn Lê mang theo nguyên bộ đồ làm nail, nhất quyết đòi dùng cô làm chuột bạch để luyện tay nghề.
"Ra ngoài ăn hay ăn ở nhà?" Thẩm Trạc tiện miệng hỏi. Thịnh Diễm lần nào cũng canh đúng giờ cơm mà tới, anh nghi ngờ sâu sắc là có mưu đồ.
"Đương nhiên là cậu nấu rồi!" Thịnh Diễm mặt mày hí hửng, đối với anh ta, đồ Thẩm Trạc nấu là ngon nhất trần đời, còn ngon hơn nhà hàng ngoài kia.
Sơ Vũ và Ôn Lê đương nhiên không ý kiến gì, hai người đang bận làm nail. Lúc ấy, điện thoại trên bàn của Sơ Vũ vang lên. Tay Ôn Lê thì đang bận, cô đành quay sang Thẩm Trạc đang rảnh rỗi gần đó.
"Anh nghe giúp em với."
Bình thường, Thẩm Trạc đang canh lò nướng trong bếp cũng hay nhờ Sơ Vũ nghe điện thoại giúp nên chuyện này hai người thấy quá quen thuộc.
Thẩm Trạc cúi người cầm điện thoại lên, đợi đầu bên kia lên tiếng trước.
"Phụ huynh ạ! Cuối cùng cũng liên lạc được với chị rồi..."
Thẩm Trạc mặt không biểu cảm cúp máy, đặt điện thoại lại chỗ cũ.
"Ai vậy?" Vừa nãy Sơ Vũ còn mải nghe Ôn Lê càm ràm, chẳng nghe rõ giọng đầu dây bên kia.
Thẩm Trạc cụp mắt nhìn cô, giọng mang theo chút trêu chọc: "Bảo lớp học thêm của con em mở lớp rồi, mời em đến tham dự."
Nói xong vẫn thấy chưa đủ, anh còn đứng sau lưng cô cố ý bồi thêm một câu: "Có con rồi sao không mang ra khoe với tôi một chút?"