60. Chương 60: Xô xát

Hôn Một Cái Là Ngoan - Thử Chi thuộc thể loại Linh Dị, chương 60 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bên kia, Thịnh Diễm đã bị Thẩm Trạc kéo đi chơi game suốt hai tiếng đồng hồ, trông chẳng khác gì người mất hồn.
"Cậu đi ngủ giùm cái đi được không?" Thịnh Diễm mắt díp lại, lẩm bẩm. Ai nói phụ nữ thất tình đáng sợ? Rõ ràng đàn ông thất tình mới kinh khủng hơn.
Thẩm Trạc vứt máy chơi game xuống, quay về phòng đi ngủ, rồi rất chính xác phát hiện một vết nứt trên trần nhà. Không ổn chút nào.
Thịnh Diễm đang lim dim thì bị gõ cửa, lết ra mở, thấy Thẩm Trạc đứng ngoài cửa, mặt mày ủ dột như có tang.
"Này anh bạn ơi, cậu còn muốn sống nữa không đấy?" Thịnh Diễm yếu ớt hỏi.
"Nhà cậu có vết nứt trên trần." Thẩm Trạc thản nhiên nói.
"Ờ, rồi sao nữa?" Thịnh Diễm nhìn anh như nhìn một tên điên, vừa thấy Thẩm Trạc định mở miệng tiếp thì lập tức chặn lại: "Đừng có hỏi nữa, chuyện 'Sơ Vũ vậy mà lại không thích tôi' tối nay anh đã hỏi 18 lần rồi."
"Không, là 19 lần." Thẩm Trạc sửa lại một cách nghiêm túc.
"Cậu đừng tự hành hạ mình nữa, đi ngủ đi. Mai cậu tự đi mà hỏi cô ấy." Thịnh Diễm dứt khoát đóng sập cửa, nhưng giấc ngủ thì coi như tan biến.
Anh ta thực sự ghét mấy kẻ yêu đương mù quáng. Thần kinh.
-
Sáng hôm sau, Thẩm Trạc dậy rất sớm, mang theo bữa sáng gõ cửa phòng Thịnh Diễm, người trong phòng vẫn còn ngái ngủ.
"Đi học."
Thịnh Diễm thấy Thẩm Trạc như tới để hành mình, mới chợp mắt được vài tiếng, "Tôi không đi, hôm nay tôi trốn tiết."
Lên đại học không trốn tiết thì còn chờ gì nữa?
Mười phút sau, Thịnh Diễm vẫn đang ngáp ngắn ngáp dài bị đẩy vào xe, nhìn hướng di chuyển liền thắc mắc: "Gì vậy? Còn định đón cả Sơ Vũ với Ôn Lê đi học nữa hả? Nhỡ người ta hôm nay không có tiết thì sao?"
"Không có chuyện đó." Thẩm Trạc thản nhiên nói, lịch học của Sơ Vũ anh còn nhớ rõ hơn cả chính cô ấy.
Quả nhiên, xe vừa dừng ở con đường trước cổng khu chung cư, Sơ Vũ và Ôn Lê đã bước ra từ cổng, vẻ mặt cũng y hệt Thịnh Diễm, ngái ngủ và mệt mỏi rũ rượi.
"Để tôi gọi họ." Thịnh Diễm vừa định hạ cửa kính, đã thấy hai cô gái rẽ hướng, đi thẳng đến chiếc xe phía trước.
Từ xe bước xuống là một người đàn ông mặc vest phẳng phiu, chỉnh tề, đang trò chuyện với hai người họ.
"Ơ... ai thế kia?" Thịnh Diễm vỗ vỗ vai Thẩm Trạc.
Thẩm Trạc cũng không ngờ có người đến sớm hơn mình. Vẫn là người đàn ông tối qua, đưa bữa sáng cho Sơ Vũ, còn tiện tay véo má cô một cái.
-
Thịnh Diễm lặng thinh luôn. Đòn này còn chí mạng hơn cả Giang Ký Bạch nhiều.
"Này, lát nữa mình lái xe chậm chút, hoặc là đi bộ luôn đi?" Thịnh Diễm rụt rè đề nghị, sợ Thẩm Trạc lại nổi khùng lên rồi lôi anh ta ra trút giận như tối qua.
-
"Cảm ơn anh đưa bọn em đi học." Ôn Lê ngồi ghế sau, nhấm nháp bánh sandwich.
"Anh ấy sợ bọn mình trốn học đấy." Sơ Vũ ngồi bên cạnh cười, giải thích.
Hai người liếc nhìn nhau, sáng nay khi thấy họ cùng đi ra, cuối cùng Sơ Tự cũng tạm thời yên tâm. Bình thường toàn là Ôn Lê đến đây, rồi Sơ Vũ kéo cô nàng gọi video về nhà để gia đình yên tâm.
Nghĩ đến đây, Sơ Vũ lại thấy nên cảm ơn Thẩm Trạc đã đưa Ôn Lê tới tối qua. Tuy cô vẫn không hiểu rốt cuộc anh đang nghĩ gì.
Ôn Lê thì hiểu, mà cũng không nói ra. Còn gì ngoài việc lo Sơ Vũ ở một mình không an toàn nên mới làm vậy?
Sau cuộc trò chuyện đêm qua, cô nàng còn không hiểu nữa thì đúng là mù.
Chỉ là cái mối quan hệ lấp lửng, chẳng rõ ràng này, không có chút kích thích, thì bao giờ mới có chút tiến triển?
Đang nghĩ thì xe bỗng phanh gấp một cái, hai người phía sau chao đảo.
Sơ Vũ nhìn ra ngoài, xe đã đến cổng Đại học Kinh Đô, người bị cú phanh này làm giật mình không chỉ họ, mà cả Giang Ký Bạch và Cảnh Vân đang định vào cổng trường.
"Ối giời... hai người họ đi từ ngoài về à?" Ôn Lê chửi thầm. Giang Ký Bạch cũng là người Giang thị, không như Thịnh Diễm ở ký túc xá.
Sơ Vũ chẳng bận tâm mấy. Tối qua cô đã xác định rõ là mình thích Thẩm Trạc, thì không còn phân tâm vì bất kỳ ai khác nữa.
Sơ Tự nhìn khoảng cách gần kề trước mặt, mở cửa xe mà chẳng thèm để ý đến ai, kéo cửa sau xe ra.
Xe ngoài không vào được cổng trường, Sơ Vũ vừa định bước vào thì bị Sơ Tự kéo cổ áo cô lại, rồi xoa đầu mấy cái: "Đi học ngoan."
Sơ Vũ vẫn còn ngái ngủ, gật đầu ngơ ngác, rồi cùng Ôn Lê vào trường.
Sơ Tự liếc nhìn người phía trước một cái đầy khiêu khích, lại quay vào xe, thấy người đứng chắn đầu xe vẫn chưa chịu nhúc nhích thì không nể nang gì, nổ máy phóng thẳng.
Khi suýt chút nữa sượt qua chân, Giang Ký Bạch mới loạng choạng lùi lại một bước.
"Anh quen à?" Cảnh Vân hỏi.
Giang Ký Bạch lắc đầu. Anh ta chưa từng thấy ai như vậy bên cạnh Sơ Vũ. Khí chất không hề thua kém Thẩm Trạc.
Sơ Tự lái xe đi mất hút. Hồi cấp ba anh ấy từng đi họp phụ huynh cho Sơ Vũ, chuyện cô thích thầm Giang Ký Bạch, chỉ mình cô nghĩ là anh ấy không biết.
Một kẻ có tiếng trăng hoa từ thời cấp ba thì có gì tốt đẹp chứ. Không ngờ lên đại học còn học cùng trường. Anh ấy không khó để đoán chuyện gì đã xảy ra.
Chỉ là hù dọa chút thôi.
-
"Ôi, kịch tính thật đấy..." Thịnh Diễm đứng bên cạnh Thẩm Trạc, từ chuyện anh chàng kia xoa đầu Sơ Vũ, đến vụ suýt đụng phải Giang Ký Bạch, anh ta và Thẩm Trạc đều nhìn thấy hết.
Cô nhìn anh ta, anh ta nhìn cậu kia, cậu kia lại nhìn hai người.
Một màn kịch chó má của ba người, muốn đi hỏi ngay Ôn Lê xem đây là tình huống gì.
Thẩm Trạc đứng phía sau, sắc mặt lạnh tanh, tâm trạng cực kỳ tệ. Anh ngẩng đầu lên, đúng lúc chạm mắt với Giang Ký Bạch.
Hai người lướt qua nhau, Giang Ký Bạch nhớ lại câu nói của Thẩm Trạc ở Hoa Đình lần trước, lại nghĩ đến cái tên tối nay chảnh chó chẳng thèm để mắt tới mình, một cục tức nghẹn trong cổ họng mà không có chỗ trút ra.
Lý trí tan biến.
"Xem ra, cô ấy cũng chẳng chọn cậu." Giọng Giang Ký Bạch trầm xuống.
Ánh mắt Thẩm Trạc lạnh hẳn đi, cau mày nhìn anh ta. Anh biết Giang Ký Bạch đang nghĩ gì, nếu không thì cũng không dám khiêu khích giữa ban ngày ban mặt thế này.
Vừa hay, anh cũng đang rất cần trút giận.
"Bốp." Nắm đấm của anh giáng thẳng vào mặt Giang Ký Bạch, chẳng màng đến việc đang đứng trước cổng trường có bao nhiêu người.
Giọng anh lạnh lẽo: "Muốn chết thì đừng vòng vo."
Thẩm Trạc là kiểu người rất ít nổi nóng, đi học ngủ gật còn nhiều hơn đánh nhau. Anh bị bệnh sạch sẽ, không thích đụng người khác. Nên khi ra tay, Thịnh Diễm đứng bên cạnh cũng sốc tới ngẩn người.
Giang Ký Bạch cũng không ngờ anh lại động thủ thật. Vừa định phản kháng thì phát hiện Thẩm Trạc từng học qua võ cận chiến, bản thân anh ta lại hoàn toàn không đỡ nổi.
Đầu óc Thẩm Trạc vẫn tỉnh táo, nên ra tay cũng rất nặng.
Suy cho cùng, sớm biết thế đã lái xe vào, dùng xe đe dọa người còn ngầu hơn, sạch sẽ hơn đánh nhau nhiều.
Lại thua rồi.