Hôn Một Cái Là Ngoan - Thử Chi
Chương 77: Hôn thêm một lát
Hôn Một Cái Là Ngoan - Thử Chi thuộc thể loại Linh Dị, chương 77 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Môi Sơ Vũ bị Thẩm Trạc hôn đến tê rần, khi cô vừa hé môi định nói, lưỡi anh đã nhân cơ hội lướt vào.
Mùi bạc hà lạnh buốt trên người anh lẫn chút hương chanh ùa tới, tràn ngập mọi giác quan của cô.
"Ưm..." Sơ Vũ bị anh ép sát vào vô lăng, hơi thở có chút khó khăn.
Thẩm Trạc nhắm chặt mắt, không có kinh nghiệm, hoàn toàn dựa vào bản năng dẫn lối, cuồng nhiệt và mạnh mẽ.
Mãi đến khi nhận ra toàn thân Sơ Vũ đã mềm nhũn, sắp không đứng vững trong vòng tay mình, Thẩm Trạc mới hơi nghiêng người lùi ra một chút.
"Đấy mới gọi là hôn." Thẩm Trạc thở dốc khẽ khàng, một tay đỡ lưng Sơ Vũ, tay kia vẫn giữ cô tựa vào vô lăng, cười nhẹ nói.
Sơ Vũ khó khăn lắm mới hít lại được luồng không khí tươi mới, cả đầu choáng váng như thiếu oxy.
Chưa kịp thở đều, cô đã vội vàng phàn nàn về hành vi vừa rồi của Thẩm Trạc.
"Chẳng phải chỉ liếc một cái... áo của anh thôi sao, có cần hôn mạnh đến thế không?" Cô nghiêng mặt đi, hừ khẽ, một bên môi vẫn còn tê rần.
"Em nhìn áo à?" Thẩm Trạc giọng trầm ấm, "Còn chơi chữ với anh nữa cơ."
Đổi là người khác chắc chẳng hiểu nổi "vợ của ông nội" mà cô vừa nói ám chỉ điều gì, nhưng ngay từ khi mới quen, anh đã biết người này tuyệt không phải thỏ con ngây thơ trong trắng.
Lượng "kiến thức" rất phong phú, dù sao cũng là người dù thức đêm vẫn phải "học tập".
Sơ Vũ đưa tay sờ lên môi, vẫn cố gắng lý lẽ: áo anh tự không cài cúc cho kín, bị cô nhìn thấy thì sao, không muốn bị nhìn thì đàn ông cũng có thể mặc áo ngực mà, ai cấm đâu.
"Chúng ta thực sự phải về rồi." Sơ Vũ đẩy vai anh mấy cái, nhiệt độ trong xe hơi cao.
Vừa rồi quá kịch liệt khiến bầu không khí giờ có phần ngượng ngùng.
"Anh lau đi kìa." Ánh mắt Sơ Vũ vừa rơi lên mặt Thẩm Trạc đã thấy trên đôi môi vốn nhạt màu của anh dính không ít son của cô.
Thế mà lem đầy miệng trông còn hơi gợi cảm.
Thẩm Trạc kéo cổ tay cô, liếc qua gương chiếu hậu thấy tình trạng hiện giờ của mình, anh cũng chẳng vội, chậm rãi mở miệng: "Đừng phí sức, lát nữa lau một thể."
Sơ Vũ sững lại, ý anh là sao, chẳng lẽ vừa nãy kéo dài như thế vẫn chưa tính là xong?
Thẩm Trạc nhìn đôi môi ửng đỏ của cô, khẽ tặc lưỡi một tiếng, giây sau lại muốn cúi xuống, "Hôn thêm một lát."
Sơ Vũ vừa định giơ tay ngăn anh, hôn nữa thì môi cô không chịu nổi mất, cô dịch người một chút, chạm phải vô lăng phía sau.
"Bíp, bíp" Hai tiếng còi xe gấp gáp và chói tai đột nhiên vang lên.
Đèn xe cũng bật sáng, rọi về ngã rẽ phía trước.
...Sơ Vũ giật nảy mình, theo bản năng ôm lấy vai Thẩm Trạc, quay đầu nhìn.
Ngã rẽ trước khách sạn đèn vàng lờ mờ, một đôi tình nhân đang đi ngang trước đầu xe bọn họ, có vẻ cũng chuẩn bị vào khách sạn.
Giang Ký Bạch nghe tiếng còi chói tai, ngẩng đầu nhìn về phía thân xe.
Vừa khéo chạm thẳng ánh mắt với Thẩm Trạc và Sơ Vũ trong xe.
Ban đầu Thẩm Trạc thấy vậy cũng không để tâm lắm, nhưng khi qua kính trước nhìn rõ hai người kia là ai, anh cố ý nghiêng đầu, để gương mặt mình phơi bày trọn trong tầm mắt đối phương.
Đặc biệt là nửa mặt dưới.
Đôi môi lem son nổi bật lạ thường, nhìn qua là biết vừa rồi xảy ra chuyện gì.
Thẩm Trạc kéo Sơ Vũ tựa lên vai mình, giọng mang chút đùa bỡn: "Hay là xuống xe luôn bây giờ?"
Sơ Vũ xấu hổ muốn độn thổ, vẫn không khỏi hỏi: "Kính xe nhà anh có chống nhìn trộm không?"
"Kính trước thì nhà ai chống nhìn trộm." Anh cười đến mức bờ vai khẽ run.
Mãi đến khi Sơ Vũ xuống xe về phòng mình vẫn chưa hoàn hồn, cô không phải ngượng vì bị Giang Ký Bạch bắt gặp.
Lúc thân mật, dù bị người lạ thấy thôi cũng đủ khiến cô xấu hổ mấy ngày liền.
Thẩm Trạc tiễn cô đến cửa phòng, nhìn dáng đi lảo đảo mềm nhũn của cô còn trêu: "Mới hôn có một lúc, tốn sức thế cơ à?"
Sơ Vũ chẳng buồn để ý đến anh, gọi là "một lúc" á? Cô suýt thở không nổi đấy, cái đó gọi là hôn sâu.
"Anh mau về phòng đi, mai còn phải luyện tập." Sơ Vũ buồn ngủ rũ rượi, tối nay gió biển thổi cả một buổi, mắt cô đã díp lại rồi.
"Để hoa trong phòng anh nhé, bàn em hết chỗ rồi." Cô nhìn bó hoa to tướng trong tay Thẩm Trạc, thật sự không muốn ôm vào rồi còn phải tìm chỗ đặt, bàn đã chất đầy đồ.
Thẩm Trạc thì tinh thần phơi phới, một tay chống khung cửa, vẫn còn chưa muốn đi, giọng chầm chậm: "Nụ hôn chúc ngủ ngon."
Nhìn dáng vẻ anh, Sơ Vũ bắt đầu nghi ngờ người này nghiện chuyện đó rồi, cô nghĩ thoáng qua, cong môi cười mỉm: "Vậy anh nhắm mắt lại, không được mở trộm đâu nhé."
Thẩm Trạc lập tức ngoan ngoãn nhắm mắt, anh hiểu mà, cô ấy ngại.
Kết quả nhắm một lúc, cảm giác ấm nóng không áp lên, trước mặt bỗng có một luồng gió lướt qua.
Ngược lại là tiếng "cạch" khóa cửa vang vào tai.
Thẩm Trạc mở mắt, đối mặt với số phòng trước mặt.
Hú vía, tiến thêm chút nữa là "hôn" ngay cái cửa rồi.
"Đồ lừa đảo." Thẩm Trạc khẽ hừ, cười khẽ gõ mấy cái lên cửa phòng cô.
Đang định quay người đi thì cửa phòng bên cạnh Sơ Vũ bỗng mở, ánh mắt Thẩm Trạc lia qua, đối diện với Giang Ký Bạch đang đứng ở ngưỡng cửa.
Sắc mặt Giang Ký Bạch chẳng mấy dễ coi, hôm nay Thẩm Trạc vui, không muốn để ý đến anh ta, ôm bó hoa của mình thong thả lướt qua bên cạnh.
Bó hồng tím tỏa mùi hương dìu dịu trong hành lang.
Giang Ký Bạch đứng yên tại chỗ, mép bó hoa quệt nhẹ vào cánh tay hắn, không đau không ngứa, nhưng hắn lại thấy khó chịu vô cùng.
Bàn tay siết chặt tay nắm cửa: "Vừa nãy các người làm gì trong xe?"
Thẩm Trạc liếc anh ta một cái, nếu không phải danh sách do trường quyết định, anh thật không muốn thấy người này quanh quẩn bên cạnh Sơ Vũ.
Từ lúc chia tay đến giờ đã bao lâu, đúng là như bóng ma không tan.
"Liên quan gì đến cậu." Thẩm Trạc hơi nhướng mày, "Cậu có thể giữ khoảng cách một chút được không. Với tư cách của tôi, tôi chưa từng hỏi cậu và bạn gái cậu làm cái gì, vì tôi có nguyên tắc."
Ánh mắt anh tối đi: "Còn cậu có tư cách gì tới hỏi tôi và bạn gái tôi."
Giang Ký Bạch nhìn chằm chằm anh, trên tàu cao tốc trước khi tới Nam Giang vẫn chưa chính thức ở bên nhau, vậy mà giờ đã xác lập quan hệ, anh ta nhìn bó hoa kia.
Trước đây anh ta chưa bao giờ tặng hoa cho Sơ Vũ, chẳng lẽ Thẩm Trạc vì làm thêm mấy chuyện như vậy mà thắng sao?
Thẩm Trạc thấy anh ta không nói, "Không nghe rõ à? Vậy tôi sẽ rộng lòng nói lại lần nữa."
"Bạn gái."
Thấy bộ dạng cố ý đó của Thẩm Trạc, Giang Ký Bạch bỗng cười khẩy: "Anh đang khoe với tôi đấy à? Có vẻ anh thật sự rất để ý người bạn trai cũ này đấy, thật nực cười."
Ánh mắt Thẩm Trạc như nhìn đồ ngốc mà quét qua anh ta.
"Là cậu tự ra bắt chuyện với tôi trước, hy vọng cậu hiểu một sự thật."
Giọng anh bất đắc dĩ: "Nếu không tính chửi thề là nói chuyện, thì e là tôi chẳng còn lời nào để nói với cậu."