Hôn Một Cái Là Ngoan - Thử Chi
Chương 82: Em đang quyến rũ anh đấy à?
Hôn Một Cái Là Ngoan - Thử Chi thuộc thể loại Linh Dị, chương 82 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sơ Vũ chưa kịp định thần thì đã chợt nhớ ra băng cổ tay là loại vải co giãn, làm sao có ren được chứ.
Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu cô, trên đời này chỉ có một loại đồ thường được trang trí ren mà thôi.
Cô lập tức bật dậy phắt một cái, dù bụng vẫn đang âm ỉ đau cũng chẳng buồn để tâm, hốt hoảng kêu lên: "Anh đừng vội!"
Cô lao tới định ngăn anh lại, nhưng đã muộn một bước.
Ngón tay Thẩm Trạc đang cầm lấy một dải dây áo nhỏ mảnh, còn khẽ lắc lắc mấy cái, cho đến khi nhìn rõ vật mình đang cầm, anh mới chợt hiểu ra.
"Cái này là băng cổ tay à?" Thẩm Trạc nhướn mày: "Thiết kế bởi chính em luôn hả?"
Sơ Vũ luống cuống vội giật lại cái áo, nhét vội xuống dưới người, ôm bụng khom lưng, miệng lắp bắp giải thích: "Anh cầm nhầm rồi! Đấy là... đồ khác!"
Thẩm Trạc cuối cùng không nhịn được mà bật cười, nhìn mặt cô đỏ bừng như quả đào chín mọng.
"Anh cũng không đến mức ngu, nhìn qua là biết nó là gì rồi."
Sơ Vũ phồng má, không dám nhìn thẳng vào anh: "Anh nói anh chưa từng thấy... mấy cái đó, đây chỉ là áo thôi mà, anh nhìn nhầm rồi!"
"Anh chưa từng thấy thật, nhưng đã nghe qua rồi." Thẩm Trạc cố tình nhấn mạnh từ "nghe".
Anh cũng không định vạch trần chuyện có người từng "xem phim", để dành đến khi về lại Bắc Kinh, bắt quả tang tại trận mới thú vị.
Thẩm Trạc xích lại gần hơn, giọng nói trầm thấp, hơi thở nóng bỏng phả vào vành tai cô: "Anh cứ tưởng mình tỏ tình là sớm rồi, không ngờ có người còn nóng vội hơn cả anh."
Sơ Vũ bị hơi thở ấy khiến cô rùng mình: "Anh nói thì cứ nói đi, lại gần thế làm gì!"
Nghe cô nói vậy, Thẩm Trạc không những không tránh ra mà còn dứt khoát kéo cô vào lòng. Anh ngồi ở mép giường, cúi đầu nhìn cô đang vùi mặt vào ngực mình: "Đừng xù lông nữa, nói thử xem cái áo kia là sao nào?"
Dám mang theo loại đồ đó đến Nam Giang trước khi xác định quan hệ, ý đồ quả nhiên không hề nhỏ.
"Hay là em định dùng nó để dụ dỗ anh?" Anh cười cười, tay còn cố tình chạm nhẹ vào thứ cô đang giấu trong ngực.
"Em không có!" Sơ Vũ vội nhảy xuống giường, nhét vội cái áo vào túi rồi tống luôn vào tủ.
Thẩm Trạc nhìn cô di chuyển nhanh như chớp, còn đâu dáng vẻ yếu ớt suýt lăn ra chết lúc nãy nữa?
Quá mất mặt, cô bèn rúc đầu vào chăn, rối rít giải thích: "Cái đó không phải em chuẩn bị! Là Ôn Lê nhét vào hành lý em! Em đến đây mở đồ ra mới phát hiện!"
Thẩm Trạc vốn dĩ cũng tin lời cô nói, nhưng nếu nói cô tự chuẩn bị thì cũng chẳng có gì lạ.
Dù gì thì cô cũng từng dám "gọi trai bao", thì việc lén mang theo cái áo ren có gì khó khăn đâu?
"Được, anh tin." Thẩm Trạc kéo cô ra khỏi cái tổ chăn lộn xộn. Tóc cô vì tĩnh điện mà dựng đứng lên, trông như quả cầu gai.
"Đừng trùm kín thế, ngộp đấy." Anh đưa tay giúp cô vuốt tóc.
Tóc Sơ Vũ dài ra rồi, gần chạm đến xương quai xanh, gương mặt ửng hồng ẩn hiện trong làn tóc đen mềm mại, vừa nhỏ nhắn lại vô cùng đáng yêu.
Sơ Vũ thấy mình mất hết mặt mũi. Nhớ lúc mới quen, q**n l*t của Thẩm Trạc từng bị chó tha ra giữa phòng khách, nhưng giờ đây đến lượt cô mất mặt vì thứ đó.
Cô ngồi trên giường, còn Thẩm Trạc quỳ gối trước mặt cô, kiên nhẫn giúp cô vuốt tóc.
"Tại em không biết vứt đi đâu nên mới nhét đại vào trong tủ." Sơ Vũ vẫn đang cố gắng giải thích, rồi bắt đầu gượng gạo lý lẽ: "Có phải anh cố tình không? Túi đựng băng cổ tay để rõ ràng ở đó, sao anh không lấy, sao anh lại lấy đúng cái kia?"
"Anh chỉ tiện tay lấy thôi mà." Thẩm Trạc bày ra vẻ vô tội.
Sơ Vũ ôm chăn đấm anh mấy cái để trút giận, chán nản đến mức muốn đập đầu vào tường, cô giấu cái áo suốt mấy ngày, vậy mà lại bị phát hiện ngay trước ngày thi!
"Đừng đánh nữa." Thẩm Trạc kéo chăn ra khỏi tay cô và đắp lại cho cô vì cô mặc quá ít lại còn cử động mạnh.
Sơ Vũ xoay lưng lại, giận dỗi chẳng nói năng gì. Cô cảm thấy hình tượng "bạch liên hoa" trong lòng Thẩm Trạc chắc đã sụp đổ hoàn toàn rồi.
Thẩm Trạc nhìn đôi má phồng phồng của cô, thấy lòng mình ngứa ngáy.
Anh vòng tay ôm cô từ sau, quấn cô và chăn thành một khối mềm mại.
Sơ Vũ vẫn không để tâm đến anh, đang thất thần thì bỗng cảm thấy một nụ hôn đặt lên má, trong không gian yên tĩnh, tiếng "chụt" vang lên rõ mồn một.
Cô lập tức đơ người.
Chiêu sắc dụ???
Thẩm Trạc hôn xong thì chẳng hề rời đi, ghé sát miệng bên tai cô, giọng nói khàn đặc: "Sơ Vũ, em đang quyến rũ anh đấy."
Vừa nãy anh chỉ mới nhìn lướt qua, còn chưa thấy rõ kiểu dáng đã bị cô giật lại.
Sơ Vũ xích ra một bên, mặt đầy vẻ chính nghĩa: "Không hề có nha! Em không làm gì hết! Anh vu khống!"
"Nam nữ ở chung một phòng, em lại còn đang mệt mỏi, rồi để anh nhìn thấy cái áo kia, không phải quyến rũ thì là gì?" Thẩm Trạc cười nhẹ trêu ghẹo.
Sơ Vũ vùi mặt vào chỗ hai người đang kề vai vào nhau, thì thầm lí nhí: "Anh không phải từng tỏ ra là người trong sạch, sợ bị 'vấy bẩn' cơ mà? Giờ lại bảo em dụ dỗ anh, đúng là xấu tính!"
Thẩm Trạc cũng đành chịu, khẽ thở dài.
Hồi còn tuổi dậy thì anh cũng chẳng cuồng nhiệt đến thế này, quả thật tình yêu và h*m m**n đúng là gắn liền với nhau. Anh không phủ nhận.
"Con người ai rồi cũng thay đổi. Trước kia anh còn bảo nắm tay với hôn môi là mất vệ sinh cơ mà." Anh nhắc lại mấy lời bản thân từng nói hồi cấp ba mà buồn cười.
"Vậy bây giờ anh không thấy dơ à?" Sơ Vũ ngẩng đầu nhìn anh.
"Không thấy." Anh đáp cụt lủn, nhanh đến mức không kịp suy nghĩ.
Vì là em.
Vừa dứt lời, Sơ Vũ đã thấy anh cúi xuống, ngón tay nâng cằm cô lên, môi cũng phủ xuống, nhẹ nhàng m*t lấy.
Đầu lưỡi nhẹ nhàng lướt theo viền môi cô, rồi khẽ đẩy vào chạm nhẹ vào hàm răng cô, từng chút trêu ghẹo khiến hai má cô tê dại.
Ý thức cô bắt đầu mơ hồ, cô cảm nhận rõ bàn tay anh đặt lên eo mình, qua lớp áo mà ch*m r** v**t v*, thỉnh thoảng còn khẽ bóp nhẹ mấy cái ở eo.
Sơ Vũ bị anh làm cho mềm nhũn cả người, cả người như tan chảy, trượt xuống trong lòng anh.
"Nhột..." Cô lầm bầm.
Thẩm Trạc khẽ dịch tay lên một chút, rồi dừng lại, không chạm thêm nữa.
"Em mềm thật đấy." Anh rời môi cô ra, giọng khàn khàn.
Sơ Vũ gối đầu lên vai anh, hít thở thật sâu. Nhiệt độ trong phòng dường như tăng vọt, khiến đầu óc cô choáng váng.
Thẩm Trạc cong hai ngón tay, khẽ bóp nhẹ vành tai đang đỏ bừng của cô. Vành tai Sơ Vũ rất mềm, khiến người ta không nỡ buông.
"Lần sau em khỏe rồi, mặc cho anh xem nhé?" Anh cúi đầu, thì thầm từng chữ một: "Hửm?"
"Không nói nghĩa là đồng ý rồi đấy nhé."