Hôn Một Cái Là Ngoan - Thử Chi
Chương 95: Chú ý giữ gìn sức khoẻ
Hôn Một Cái Là Ngoan - Thử Chi thuộc thể loại Linh Dị, chương 95 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Giết người đòi mạng à!” Thịnh Diễm vừa thấy Ôn Lê cầm bình hoa từ trên lầu đi xuống, lập tức kéo Sơ Vũ và Thẩm Trạc ra chắn trước mặt, rồi nhanh như cắt trốn sau lưng hai người họ.
Sơ Vũ vẫn chưa hiểu rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra. Cô nhớ hình như mẹ Ôn Lê và bố Thịnh Diễm chỉ mới “hẹn hò” thôi, chưa kết hôn. Nhưng dù thế nào đi nữa, hai người này cũng không nên ngủ chung một phòng như vậy chứ.
“Đừng đánh nữa, hay là... dọn phòng trước đi?” Sơ Vũ thấy Ôn Lê cũng chỉ kịp khoác vội một bộ đồ rồi xuống, bèn nhỏ giọng đề nghị.
Ôn Lê nhìn thấy Sơ Vũ, cơn giận mới dịu xuống đôi chút: “Hai người sao lại đến đây?”
“Vì hôm nay là thứ Hai, có tiết học đó. Cậu không đến, may mà hôm nay cô giáo không điểm danh.” Sơ Vũ rời khỏi Thẩm Trạc, đi đến bên cạnh Ôn Lê, vừa nói vừa giúp cô nàng chỉnh lại quần áo.
“Chúng ta lên lầu đi.” Sơ Vũ kéo Ôn Lê. Dù sao chuyện đã xảy ra rồi, giờ chỉ có thể giảm thiểu hậu quả đến mức thấp nhất.
Thịnh Diễm vừa nghe đến “thứ Hai” thì bỗng vỗ mạnh vào đầu mình: “Chết tiệt, thứ Hai?! Thế chẳng phải bố tôi với mẹ em sẽ về sao?!”
Bố tôi với mẹ em...
Khóe miệng Sơ Vũ giật giật, đúng là một mối quan hệ kỳ lạ.
Bốn người nhìn nhau, Thẩm Trạc thấy Thịnh Diễm còn đang ngây người ra thì liền túm cổ áo anh ta, kéo theo lên lầu: “Thế còn không mau dọn dẹp đi.”
“Em đừng vào nữa, để bọn họ tự dọn. Chứ không biết tình hình trong đó thế nào.” Thẩm Trạc ngăn cô lại: “Vừa hay thuốc sắp giao đến rồi.”
Sơ Vũ cũng cảm thấy hơi ngượng, bèn cùng Thẩm Trạc đứng chờ ngoài phòng, tiện tay nhặt lại mấy chiếc gối ôm bị ném ra ngoài.
Thỉnh thoảng từ trong phòng còn vọng ra vài câu chửi bới: “Là em ép tôi! Cả đời trong sạch của tôi bị em hủy hết rồi!”
“Đừng có mà khoác lác! Dù tôi có uống bao nhiêu rượu cũng không thể vừa mắt anh được đâu. Đừng tưởng lợi dụng lúc tôi say mà vu oan giá họa!”
Sơ Vũ chống người lên lan can, nhỏ giọng thì thầm với Thẩm Trạc: “Anh nghĩ ai là người chủ động trước?”
Thẩm Trạc cúi mắt liếc cô, “Muốn nghe thật à?”
Sơ Vũ gật đầu.
“Ôn Lê.” Thẩm Trạc nhàn nhạt nói: “Không phải anh bênh Thịnh Diễm. Nhưng tối qua cậu ta uống không nhiều, kể cả như lần trước nhầm phòng, cậu ta cũng không làm gì quá đáng.”
“Còn Ôn Lê thì tối qua vừa thất tình, lại uống nhiều, lỡ cho rằng mình đang mơ, thẳng tay đè Thịnh Diễm xuống là rất có khả năng.”
Sơ Vũ nghe phân tích xong, cảm thấy cũng có lý: “Ừm... đúng thật. Nếu Thịnh Diễm có ý xấu thì chắc chắn anh ta không đánh lại Ôn Lê.”
Vừa dứt lời, trong phòng liền vang lên một tiếng rầm, nghe như có thứ gì đó rơi mạnh xuống đất.
“Ôn Lê, đồ chết tiệt, đấm tôi làm cái quái gì?!”
“Ờ, ngứa tay thôi.”
Sơ Vũ và Thẩm Trạc đưa mắt nhìn nhau: “...”
“Khoan đã, ý anh là sao, cái gì gọi là tưởng mình đang mơ thì có thể làm ra chuyện đại nghịch bất đạo này?” Sơ Vũ nhớ lại lời anh, cảm thấy như anh đang ám chỉ điều gì đó.
Thẩm Trạc khẽ cười.
“Bạn em mà làm ra chuyện giống em thì cũng bình thường thôi. Chỉ là cô ấy còn liều hơn em. Dù sao em cũng mới chỉ dám sờ mó một chút.”
Sơ Vũ lập tức hiểu anh nhắc lại chuyện lần trước mình đi nhầm phòng: “Đó là mơ thì không kiểm soát được. Nếu có ai trong mơ hôn anh, anh chắc chắn cũng không từ chối đâu.”
Thẩm Trạc im lặng.
“Thấy chưa, em nói trúng rồi.” Sơ Vũ hừ nhẹ một tiếng, trong tay vẫn cầm điện thoại của anh. Thấy có tin nhắn báo đơn hàng giao đến, cô quay người đi xuống cầu thang, vừa đi vừa lẩm bẩm: “Đúng là uống rượu toàn làm hỏng chuyện. Sau này vẫn nên hạn chế thì hơn.”
Thẩm Trạc theo sau cô xuống lầu, cười nhạt: “Không thể đánh đồng tất cả được.”
Đến cửa nhà, Sơ Vũ nhận lấy chiếc túi nhỏ từ shipper, mở ra lấy hộp thuốc thì bất ngờ phát hiện trong đó còn thứ khác.
“Cái này là gì vậy?” Cô cầm hộp lên.
Thẩm Trạc đứng bên cạnh, nhìn thấy liền có linh cảm chẳng lành.
Sơ Vũ ngó kỹ hoa văn cùng khẩu hiệu (slogan) in trên hộp, sau khi nhận ra nó là cái gì thì lập tức ném phịch xuống đất, giọng nói còn lắp bắp: “Cái... cái này đưa cho em làm gì chứ? Em chỉ đặt thuốc thôi mà!”
Thẩm Trạc thuận tay nhặt lên, liếc thấy tờ giấy dán trên vỏ hộp, từ tốn đọc: “Thuốc có hại cho cơ thể, xin hãy chú ý giữ gìn sức khỏe.”
“Trời ơi ai mà chu đáo quá vậy...” Mặt Sơ Vũ đỏ bừng: “Em chỉ chọn trong đống đó cái nào đắt nhất thôi, ai ngờ còn tặng thêm cái ‘dịch vụ’ này.”
“Anh nhanh ném đi, chắc chắn là không cần dùng đến đâu.” Sơ Vũ giục, thấy anh vẫn cầm hộp trong tay.
Hai người đứng trong sân, không khí hơi căng thẳng.
“Sao lại không dùng được?” Thẩm Trạc thong thả hỏi.
Sơ Vũ trừng mắt nhìn anh một cái: “Em nói là Ôn Lê với Thịnh Diễm không dùng được, anh đang ám chỉ ai?”
Thẩm Trạc mặt mày không biến sắc, cúi mắt nhìn cô: “Anh nói bọn họ. Nhưng em vừa nghĩ anh đang nói ai?”
Sơ Vũ biết ngay mình không đấu lý lại được với người này, suýt nữa còn bị dắt mũi: “Kệ là ai, giờ cũng không dùng, anh vứt đi.”
“Vứt ở đây à? Để cô chú nhìn thấy thì càng khó giải thích.”
“Ờ nhỉ...” Sơ Vũ dứt khoát nhét luôn hộp vào túi áo khoác của anh, còn vỗ vỗ mấy cái: “Vậy thì để anh giữ, ra khỏi đây muốn xử lý thế nào thì tùy.”
Thẩm Trạc lấy hộp ra ngắm nghía, chợt giọng điệu hơi khác thường: “Đúng là dùng không nổi thật.”
Sơ Vũ nghiêng đầu nhìn anh: “?”
Thẩm Trạc nhấc mắt lên, bỗng ép giọng trầm xuống sát tai cô: “Cỡ nhỏ quá.”
“!!!” Sơ Vũ chết sững, mắt trợn tròn, ngẩn ngơ nhìn anh: “Anh... anh... nói cho em nghe làm gì chứ? Đồ lưu manh! Em vào nhà đây...”
“Đứng lại đã.” Thẩm Trạc cười đến mức vai cũng run, tay đã kéo cô quay lại.
Sơ Vũ bất lực nhìn mình lại bị lôi về gần “tên lưu manh”, cô vội bịt tai: “Em không nghe, em không nghe...”
“Đưa đây.” Thẩm Trạc cầm lấy túi đồ từ tay cô, tiện tay xé bỏ tờ phiếu thông tin có in địa chỉ liên hệ, rồi nhét vào túi mình.
Sơ Vũ thấy động tác đó, mới sực nhớ đơn hàng online dù đã gấp gọn lại ghim vào, chỉ cần người ta tò mò bóc ra thì vẫn biết cô đặt loại thuốc gì.
“Sao em không nghĩ ra chứ...”
Bàn tay đang nhét tờ phiếu khựng lại một nhịp, Thẩm Trạc giả vờ như vô ý mà vòng tay qua vai cô: “Đừng nghĩ nhiều nữa, mau vào đưa thuốc đi.”
Sơ Vũ nghĩ đến Ôn Lê vẫn đang chờ trên lầu, liền gạt phắt mấy suy nghĩ lung tung, vội vàng cầm cốc nước rồi ôm hộp thuốc chạy lên.
Nếu lúc đó cô chịu quay đầu lại, hẳn sẽ thấy ai kia đang đứng trong phòng khách, khẽ thở phào một hơi dài.