Hôn Một Cái Là Ngoan - Thử Chi
Chương 97: Đền bù
Hôn Một Cái Là Ngoan - Thử Chi thuộc thể loại Linh Dị, chương 97 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Cái đồ nhóc thối này, dám nghe lén ba nói chuyện hả?" Ba Thịnh nhìn cái bộ dạng không đứng đắn của Thịnh Diễm là đã nhức đầu, ánh mắt rơi lên người Sơ Vũ đang bị đẩy vào phòng, không khỏi có chút ngượng ngùng.
Ban nãy ông còn khen cô bé này trông ngoan ngoãn, giờ quay ra nhìn thằng con mình, ông đột nhiên cảm thấy Sơ Vũ đúng là thiệt thòi quá nhiều rồi.
Từ lúc Thịnh Diễm mở miệng đề xuất cái ý tưởng đó, Sơ Vũ đã thấy không ổn chút nào. Giờ lại bị đẩy vào phòng thế này, cô hoàn toàn hoang mang, ánh mắt cầu cứu nhìn về phía Thẩm Trạc.
Thẩm Trạc chẳng cần nghĩ cũng biết ngay Thịnh Diễm đang giở trò gì. Anh hất tay anh ta đang đặt trên vai Sơ Vũ ra, kéo cô về đứng cạnh mình.
Ba Thịnh nhìn cảnh này có hơi bối rối, phản ứng chậm nửa nhịp.
"Nó bị ngộ độc vì ăn uống linh tinh quá nhiều rồi, chú à." Thẩm Trạc khoác tay lên vai Sơ Vũ, giọng nhàn nhạt: "Sơ Vũ là bạn gái cháu, hôm nay cũng đi cùng cháu đến đây."
Sơ Vũ thở phào một hơi, nếu mà cứ theo lời Thịnh Diễm nói thì chắc mọi chuyện sẽ rối tung lên mất.
Thịnh Diễm thấy bị lộ tẩy, chột dạ ngay lập tức. Vừa rồi anh ta đúng là bị kích động quá mức, giờ cần phải nghĩ xem trước mặt ba người này thì nên quỳ xuống xin lỗi ai trước mới phải phép?
"Ơm... Hình như Ôn Lê gọi con... đi pha trà thì phải, con đi trước nhé!" Thịnh Diễm vội vàng xoay người muốn chuồn khỏi thư phòng ngay lập tức.
Nhưng ba Thịnh đã nắm cổ áo anh ta lại, Sơ Vũ còn thấy không biết ông lôi từ góc nào trong phòng ra một cây thước gỗ, quật thẳng lên lưng Thịnh Diễm.
"Thịnh Diễm! Con ngứa da đúng không? Bạn gái của Thẩm Trạc mà con cũng dám giở trò, con muốn chết hả?!"
Thịnh Diễm vừa kêu la thảm thiết vừa cố giải thích: "Không phải con theo đuổi Sơ Vũ đâu! Con thấy ba sốt ruột chuyện con vẫn độc thân, mới bịa ra thôi mà! Con theo đuổi Phương Bác còn hơn là theo đuổi bạn gái của Thẩm Trạc!
Thẩm Trạc! Anh Trạc! Giúp tôi giải thích đi mà!"
Thịnh Diễm hoảng loạn chạy vòng vòng trong phòng như chuột bị mèo vờn, còn Thẩm Trạc thì mặt không biểu cảm, dắt Sơ Vũ ra khỏi thư phòng. Hai người vừa bước ra ngoài, bên trong đã vang lên tiếng gào khóc thảm thiết.
"Không định vào can thiệp à?" Sơ Vũ nghe tiếng kêu đó, lần đầu tiên cô mới nhận ra đúng là có người đã học đại học rồi mà vẫn bị đánh bằng thước gỗ thật.
Thẩm Trạc khẽ cười ra tiếng: "Can thiệp làm gì chứ, đáng đời mà."
Ôn Lê từ trên lầu cũng nghe tiếng động mà xuống hóng chuyện, nhưng vẻ mặt lại vô cùng thản nhiên như thể đã quá quen thuộc: "Chúng ta ăn cơm đi, đánh xong thì anh ta sẽ ra thôi."
Sơ Vũ cạn lời. Thân phận của Thịnh Diễm trong gia đình đúng là đáng thương không tả xiết.
Quả nhiên, đúng lúc mọi người chuẩn bị ăn, cửa thư phòng bật mở. Ba Thịnh kéo Thịnh Diễm ra ngoài.
"Kết thúc rồi à?" Sơ Vũ nhỏ giọng hỏi Thẩm Trạc.
"Chắc là đánh mệt tay rồi." Thẩm Trạc mắt cũng chẳng buồn ngẩng lên: "Lần sau chắc nên bảo chú Thịnh đến phòng gym tập thêm thể lực."
Sơ Vũ: "..."
E rằng bấy nhiêu năm nay, Thịnh Diễm vẫn không hiểu tại sao mỗi lần ba đánh lại càng ngày càng dai sức, thể lực càng ngày càng mạnh mẽ.
"Không phải nói muốn ăn vịt quay à? Đây là đầu bếp chuyên của phố Kinh Nhạc đấy, sao các con không ăn?" Ba Thịnh lau tay xong, ngồi xuống bàn nhìn mấy người trẻ.
Thẩm Trạc liếc nhìn con vịt quay vừa chín tới, màu sắc và mùi vị hấp dẫn đến mê người, nhưng cảm thấy cả đời này anh cũng chẳng muốn đụng đến món vịt nữa.
Mọi người cũng chẳng còn tâm trạng, ăn uống xong thì Thẩm Trạc chủ động đứng dậy.
"Cô chú, tụi cháu về trước nhé, mai còn phải đến trường."
"Không thể làm lỡ chuyện học hành của các con được." Ba Thịnh vội gật đầu: "Hai đứa sắp tốt nghiệp rồi, chuyện chọn việc làm mới là quan trọng."
Nói xong lại liếc nhìn cậu con trai đang ăn bánh ngọt không chút lo lắng: "Con tính sao? Khó khăn lắm mới được Thẩm Trạc kéo vào Kinh Đại, giờ tốt nghiệp rồi mà chẳng có chút kế hoạch gì à?"
Thịnh Diễm lau miệng: "Ăn bám ba thôi, sản nghiệp của ba đủ cho con ăn mấy đời không hết. Con thuê một người du học về quản lý, mình chỉ cần ngồi không hưởng cổ tức."
Ba Thịnh suýt tức chết: "Xem ra vừa nãy đánh còn nhẹ tay quá!"
Thẩm Trạc xem đủ náo nhiệt rồi, kéo Sơ Vũ rời đi. Hai người vừa bước tới cửa thì nghe tiếng Thịnh Diễm gọi với theo:
"Tôi xin lỗi mà!"
Thịnh Diễm đuổi theo hai người, có chút chột dạ nhìn Thẩm Trạc: "Cái ý tưởng vừa nãy là tôi nghĩ ra..."
Thẩm Trạc hừ lạnh một tiếng, không đợi anh ta thừa nhận cũng đã biết rồi.
Thẩm Trạc hờ hững nói: "Đừng xin lỗi tôi."
Thịnh Diễm quay sang nhìn Sơ Vũ, hơi xấu hổ. Dù anh ta và cô chỉ là bạn bè trong sáng, nhưng lần đầu tới nhà đã chứng kiến anh ta và Ôn Lê trong phòng, rồi lại thấy cảnh bị ba đánh, đúng là mất mặt quá thể.
"Sơ Vũ, xin lỗi em nhé. Hôm qua uống chút rượu, sáng nay lại bị... sốc nhẹ, mới nảy ra cái chủ ý dở hơi đó." Nói rồi anh ta dúi một cái hộp nhỏ vào tay cô.
"Không biết em thích gì, đây là đồ trang sức của mẹ anh, là kim cương đấy, chưa dùng bao giờ, coi như quà xin lỗi nhé."
Sơ Vũ nhìn chiếc hộp nhung trong tay: "Chuyện hôm nay có chút xíu thôi, anh cũng bị đánh rồi, em không thể nhận cái này được."
"Đồ của mẹ anh mà, anh nên giữ làm kỷ niệm thì hơn chứ."
Thịnh Diễm nhìn cô bằng ánh mắt kỳ lạ: "Kỷ niệm gì mà kỷ niệm, mẹ anh có cả đống đồ kiểu này. Tại hôm nay chưa ra ngoài, không thì đã tự đi mua quà xin lỗi em rồi."
Thẩm Trạc đúng lúc lên tiếng: "Mẹ Thịnh Diễm đang ở nước ngoài."
Cô vừa rồi còn nghĩ mẹ Thịnh Diễm chắc đã mất, giống như ba của Ôn Lê, may mà anh ta không hiểu nhầm ý cô, không thì đúng là quá thất lễ rồi.
"Cậu ta đã muốn xin lỗi thì em cứ nhận đi." Thẩm Trạc giúp cô giải vây: "Không thì cậu ta sẽ bám lấy em không buông đâu."
Lời vừa dứt, lại nghe thấy tiếng ba Thịnh gọi tên con, Thịnh Diễm giật mình, bọn họ cũng biết phải nhanh chóng rời khỏi hiện trường.
Về đến ký túc xá, Sơ Vũ nhìn chiếc vòng tay bạc trong hộp, lập tức dúi vào tay Thẩm Trạc: "Quý quá, anh trả lại cho Thịnh Diễm đi."
Thẩm Trạc cúi đầu nhìn một cái: "Cậu ta có đeo được đâu. Em không thích à?"
Sơ Vũ lắc đầu: "Chỉ là chuyện nhỏ xíu thôi, mời em một bữa cơm là được rồi, không cần tặng quà thế này đâu."
Thẩm Trạc lấy vòng ra, ướm thử lên cổ tay cô, chiếc vòng tay mảnh nhẹ, tôn lên làn da trắng ngần càng thêm mềm mại. Anh dứt khoát giúp cô đeo luôn.
"Rất hợp với em, đeo đi." Thẩm Trạc chỉnh lại: "Nếu em thấy áy náy thì lần sau anh sẽ gửi quà lại cho cậu ta."
Sơ Vũ ngẫm lại mối quan hệ ba bên, nhìn chiếc vòng lấp lánh trên cổ tay, lại là bản giới hạn của một thương hiệu nổi tiếng, đúng là rất đẹp.
Nhưng nghĩ một hồi, cô nhìn chằm chằm vào Thẩm Trạc: "Thế chẳng phải... thành ra em nợ anh rồi sao?"
"Ừm, nói vậy cũng được." Thẩm Trạc cố ý gật đầu: "Vậy em có hai lựa chọn để đền bù cho anh."
"Lựa chọn gì?" Sơ Vũ nghiêm túc hỏi.
Thẩm Trạc chậm rãi mở miệng: "Thứ nhất, kỳ này môn chuyên ngành phải nằm trong top 3."
Sơ Vũ ôm tia hi vọng cuối cùng: "Ý anh là top 3 trong lớp đúng không?"
Thế thì cố gắng một chút cũng không phải là không thể.
"Không, top 3 toàn khoa."