Sau khi kết hôn với kẻ thù không đội trời chung. Mỗi đêm mười giờ, chúng tôi đều phải thực hiện nghi thức vợ chồng miễn cưỡng. Sáng hôm sau, tôi nhấc váy lên với vẻ mặt bực bội: "Đêm qua chẳng có tí cảm giác nào cả, bộ anh không ăn cơm à?" Anh cài lại cúc áo sơ mi với nụ cười mỉa mai: "Là ai mới hai hiệp đã ngất xỉu, giờ còn dám đổ thừa?" Hôm đó, tôi chống cái eo sắp bị anh làm gãy, trốn về công ty để ngủ bù. Tôi bật chế độ im lặng điện thoại, mở trợ lý AI giọng nói rồi nằm xuống ngủ. Và tôi ngủ quên luôn. Mười giờ đúng, kẻ thù cũng là chồng tôi gọi điện: "Em còn không chịu về à? Em lười biếng như vậy thì bao giờ mới có con, sớm ngày ly hôn thành công?" Trợ lý AI dùng giọng nam trầm ổn trả lời thay tôi: 【Chủ nhân của tôi đã ngủ. Tôi sẽ chuyển lời cho cô ấy sau.】 Bên kia im lặng vài giây rồi gầm lên: "...Ôn Điềm, em dám nuôi một con chó khác bên ngoài ở sau lưng anh à?!"