Trong căn hộ cao cấp sáng bóng nhưng ngập tràn căng thẳng, Kiều Giang Tâm – gương mặt tiều tụy, mắt đẫm nước – đang vật vã giằng co với chính người chồng đầu ấp tay gối. Giọng cô nghẹn lại trong đau đớn: “Trần Văn Đức, đó là mẹ tôi! Nhà nước còn nói bình đẳng nam nữ, tôi là con gái duy nhất của bà, tôi không lo thì ai lo? Phụng dưỡng, lo ma chay – đó là trách nhiệm tôi không thể trốn tránh!” Trần Văn Đức lạnh lùng, ánh mắt đầy mỉa mai và thiếu kiên nhẫn: “Đừng viện lý lẽ cao đạo với tôi. Tôi không hiểu sao? Cô là con gái một, cũng như con trai một – được! Nhưng nếu ba mẹ cô muốn cô gánh vác nghĩa vụ như con trai, thì có từng nghĩ đến việc đối xử với cô như con trai không?” Anh chỉ tay quanh căn nhà, chiếc xe, rồi buông một câu sắc lạnh: “Căn hộ này, chiếc xe kia – ba mẹ cô bỏ ra bao nhiêu? Ngay cả ngày cưới, bà còn đòi nhà tôi một trăm tám mươi ngàn tiền sính lễ! Con gái mà đòi hưởng trọn nghĩa vụ như con trai, thì có dám nhận luôn những thứ đi kèm không?” Một câu hỏi khiến không khí như đông cứng. Giữa tình thân và trách nhiệm, giữa truyền thống và hiện đại, Kiều Giang Tâm đang đứng trước lựa chọn đau đớn nhất cuộc đời: hy sinh chính mình, hay buông tay người đã từng gọi là mẹ?