Chương 4

Hotboy Khoa Xin Dừng Bước thuộc thể loại Ngôn Tình, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khoảnh khắc ánh mắt Thẩm Kiêu lia tới chỗ mình, tôi không kìm được mà đưa tay kéo kéo gấu váy, cử chỉ có chút gượng gạo.
Thực ra bình thường tôi rất hiếm khi mặc váy, trang phục quen thuộc nhất của tôi cơ bản chỉ là áo phông trắng và quần short đơn giản mà thôi.
Cách một đám đông ồn ào, tôi và Thẩm Kiêu cứ thế bốn mắt nhìn nhau.
Bất thình lình, cậu ấy bỗng nở nụ cười, rồi giơ tay lên vẫy vẫy về phía tôi.
Hành động này khiến tôi có chút bất ngờ và bối rối, vội vàng vẫy tay đáp lại cậu ấy. Ngay khi bỏ tay xuống, tôi lại thầm tự trách mình, nghĩ bụng chắc động tác vừa rồi trông ngốc nghếch lắm...
Trong khi tôi và Thẩm Kiêu từ đầu đến cuối vẫn chưa nói với nhau câu nào, thì nam thần của Tiểu Bạch đã ôm quả bóng rổ tiến về phía chúng tôi.
"Tiểu Bạch, vị này là...?"
Tiêu Tiêu liếc nhìn tôi rồi quay sang hỏi Tiểu Bạch.
Tiểu Bạch liền nhiệt tình giới thiệu: "Đây là Trần Sở, bạn cùng phòng của tớ. Cậu ấy chính là đại mỹ nữ nổi tiếng của lớp tớ đấy!"
Ánh mắt Tiêu Tiêu dừng lại trên người tôi một lúc, sau đó cậu ta mỉm cười, tỏ vẻ khá trịnh trọng khi chìa tay về phía tôi: "Chào cậu, tôi là Tiêu Tiêu."
Tôi bị hành động lịch thiệp này làm cho ngẩn người mất vài giây, rồi cũng vội vàng đưa tay ra nắm nhẹ một cái: "Chào cậu."
Thực lòng mà nói, ban đầu tôi còn định dặn dò cậu ta vài câu, đại loại như phải đối xử tốt với Tiểu Bạch, nhưng việc nói nhiều như vậy với một người mới gặp quả thực không phải tính cách của tôi. Tôi mấp máy môi, nhưng cuối cùng vẫn chẳng thốt nên lời nào.
Tiêu Tiêu đứng trước mặt chúng tôi trò chuyện thêm với Tiểu Bạch vài câu nữa. Còn tôi, theo bản năng lại ngẩng đầu lên để tìm kiếm bóng dáng Thẩm Kiêu giữa đám đông hỗn độn kia.
Tuy nhiên…
Ngay khoảnh khắc tôi nhìn thấy Thẩm Kiêu, thì cậu ấy cũng vừa đúng lúc đang nhìn về phía này với ánh mắt cực kỳ chăm chú.
Lòng tôi chợt thắt lại, và tôi lập tức nhận ra: Thẩm Kiêu có lẽ... đang ghen rồi.
Nhìn thấy Tiểu Bạch và Tiêu Tiêu đứng cạnh nhau nói cười vui vẻ như thế, chắc hẳn trong lòng cậu ấy đang cảm thấy không vui chút nào.
Cũng may là Tiêu Tiêu không ở lại quá lâu, rất nhanh sau đó cậu ta đã quay trở lại sân đấu.
Tôi và Tiểu Bạch khoác tay nhau đứng bên ngoài sân. Cậu ấy vô cùng nhiệt tình, không ngừng hò hét cổ vũ cho Tiêu Tiêu.
Phải công nhận rằng, tuy Thẩm Kiêu chỉ là dân nghiệp dư nhưng trình độ chơi bóng của cậu ấy quả thực ngang tài ngang sức với những thành viên đội tuyển như Tiêu Tiêu.
Dù bị đối phương bao vây chặn đường, cậu ấy vẫn lách người ném một cú ba điểm cực kỳ đẹp mắt.
Khoảnh khắc quả bóng chui gọn vào rổ, cả sân bóng lập tức vang lên tiếng hoan hô vang dội. Tôi tuy ngoài mặt vẫn cố tỏ ra bình thản, nhưng thực chất bên trong lòng đã đánh trống múa lân tưng bừng vì tự hào rồi.
Tôi lặng lẽ dõi theo bóng dáng ấy đang chạy nhảy trên sân, và dù biết rõ trái tim Thẩm Kiêu không thuộc về mình, tôi vẫn chẳng thể ngăn nổi dòng cảm thán trào dâng:
Nhìn xem, chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, rốt cuộc là giỏi giang và tỏa sáng đến nhường nào.
Khi tiếng còi kết thúc hiệp đấu vang lên, Thẩm Kiêu không hề nán lại mà đi thẳng về phía chúng tôi.
Tim tôi bắt đầu đập loạn nhịp vì căng thẳng. Tôi đang phân vân không biết có nên chủ động đưa nước cho cậu ấy hay không, thì đúng lúc đó Tiêu Tiêu cũng vừa vặn đi tới. Thế nhưng, một chuyện không ngờ đã xảy ra…
Tiêu Tiêu hoàn toàn lờ đi chai nước mà Tiểu Bạch đang hớn hở đưa ra trước mặt, thay vào đó, cậu ta lại đưa tay cầm lấy chai nước đang cầm trên tay tôi.
Tôi sững sờ đến chết lặng, Tiểu Bạch cũng đứng sững tại chỗ. Ngay cả Thẩm Kiêu, người vừa bước tới trước mặt hai đứa tôi, cũng ngẩn người vì kinh ngạc.
Giữa bầu không khí đông cứng đó, có lẽ chỉ duy nhất Tiêu Tiêu là giữ được vẻ bình thản.
Cậu ta vô cùng tự nhiên cầm lấy chai nước từ tay tôi, vặn nắp uống một ngụm lớn, sau đó quay sang nở một nụ cười mà cậu ta tự cho là rất "tỏa nắng" với tôi. Kế tiếp cậu ta còn thản nhiên lắc lắc chai nước trong tay: "Cảm ơn cậu nhé!"
"......"
Tôi nhíu mày, chẳng buồn nể nang phép lịch sự xã giao mà thẳng thừng vạch trần: "Không cần phải cảm ơn, vì chai nước này vốn dĩ không phải dành cho cậu."
Lời vừa dứt, nụ cười "tỏa nắng" của Tiêu Tiêu lập tức cứng đờ, trông sượng sùng và khó coi vô cùng.
Tôi lạnh lùng lườm cậu ta một cái, chẳng buồn quan tâm đến sắc mặt đang thay đổi xoành xoạch của đối phương.
Nước của Tiểu Bạch đưa tận tay mà cậu ta còn nhẫn tâm lờ đi, thì rõ ràng chính cậu ta mới là người không nể mặt bạn tôi trước.
Đúng lúc này, Thẩm Kiêu cũng đã tiến lại gần.
Tôi cố gắng thoát khỏi sự kinh ngạc và cảm giác cạn lời vừa rồi để lén nhìn Thẩm Kiêu. Tuy bên ngoài cố giữ vẻ bình tĩnh, nhưng thực chất bên trong tôi đã bắt đầu căng thẳng đến run rẩy.
Liệu... Thẩm Kiêu có hiểu lầm gì không?