Hotboy Khoa Xin Dừng Bước
Chương 7
Hotboy Khoa Xin Dừng Bước thuộc thể loại Ngôn Tình, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Vậy thì, làm sao cậu ấy biết được mà tìm đến tận đây? Trong khi tôi còn đang chìm trong những thắc mắc thầm kín, thì điện thoại trong tay bỗng rung bần bật. Ngay sau đó, một dòng tin nhắn bất ngờ hiện rõ mồn một trước mắt cả ba chúng tôi…
"Sở Sở ơi, đã 'thịt' được nam thần họ Thẩm kia chưa thế? /mặt cười xấu xa/"
4
Tĩnh lặng.
Một sự tĩnh lặng chết chóc bao trùm không gian giữa ba người chúng tôi.
Dòng tin nhắn mang đầy mùi vị "nguy hiểm" này đến từ chị họ, người mà tôi vẫn gọi đùa là "cái loa phóng thanh" của mình. Vì hai chị em vốn thân thiết từ nhỏ, nên trước mặt chị ấy tôi chẳng bao giờ phải giữ kẽ, có chuyện gì thầm kín cũng đều tâm sự với chị ấy. Thậm chí có khoảnh khắc tôi còn nghi ngờ không biết chị ấy có gắn camera theo dõi lên người mình không nữa, chứ nếu không, sao cái tin nhắn chết tiệt này lại có thể gửi đến đúng lúc đúng chỗ đến vậy?
Mặt tôi lúc này chắc chắn là đã ngượng chín như quả cà chua. Tôi chỉ dám lén lút liếc nhìn Thẩm Kiêu đang đứng ngay bên cạnh.
Cậu ấy có vẻ cũng không thoải mái hơn là bao. Ánh mắt cậu ấy lảng tránh, đảo mắt nhìn quanh quất, không biết đặt vào đâu, sau đó khẽ hắng giọng một tiếng để che giấu sự ngượng ngùng cực độ.
Tôi hít một hơi thật sâu, do dự không biết nên giải thích sao cho hợp lý. Nhưng khổ nỗi, vừa mở miệng ra thì giọng nói vẫn nhạt nhẽo như nước ốc:
"Chị ấy... chị ấy nói linh tinh đấy, đừng để ý."
"Ừm, tôi biết rồi."
Thẩm Kiêu gật đầu, và tuyệt nhiên không nói thêm lời nào.
Trong một giây lát ngắn ngủi, tôi thậm chí còn có ảo giác buồn cười rằng mình giống như một gã đàn ông ngoại tình bị bắt quả tang, giờ đang cố giải thích với vợ; còn Thẩm Kiêu lại giống hệt cô vợ nhỏ đang đầy vẻ tủi thân kia.
May thay, cái thông báo tin nhắn chết tiệt ấy cũng nhanh chóng biến mất khỏi màn hình. Tôi đứng thẳng người dậy, cuối cùng cũng có thể thở phào nhẹ nhõm một chút.
Thế nhưng, vừa ngẩng đầu lên, tôi bỗng nhìn thấy một bóng người quen thuộc thấp thoáng trong đám đông phía xa…
Không ai khác chính là chị họ thân yêu của tôi. Chị ấy đang đứng ngay rìa sân bóng rổ, nhìn về phía tôi mà cười toe toét đầy sảng khoái. Thấy tôi nhìn sang, chị ấy còn không quên đắc ý giơ điện thoại lên vẫy vẫy tôi.
"Vãi thật!"
Tôi không nhịn được mà buột miệng chửi thề một tiếng trong cổ họng.
Dường như đọc được khẩu hình miệng của tôi, chị ấy cười càng đắc ý hơn nữa. Sau đó, chị ấy lắc mông tung tăng rời đi, nhưng trước khi khuất bóng còn không quên vòng tay ra sau lưng làm ký hiệu "Cố lên!" đầy vẻ trêu chọc với tôi.
Được lắm, cứ đợi đấy.
Tôi thu lại tầm mắt thì thấy Thẩm Kiêu đang nhìn tôi đầy vẻ thắc mắc. Cậu ấy cũng nhìn theo hướng chị họ vừa rời đi rồi hỏi: "Có chuyện gì vậy?"
"À, không có gì đâu."
Tôi đáp ngắn gọn, rồi thuận miệng bịa ra một lý do ngớ ngẩn không thể tả: "Tôi vừa thấy một con chó đen to đùng chạy ngang qua, giật cả mình."
Trong khi đó, chị họ của tôi đang mặc một chiếc váy đen tuyền từ đầu đến chân.
"Chó đen to sao?"
Thẩm Kiêu có vẻ hơi nghi ngờ câu trả lời của tôi, nhưng cậu ấy cũng rất tinh ý mà không hỏi thêm gì nữa.
Lúc này, Tiểu Bạch lại xuất hiện như một vị cứu tinh. Cậu ấy quệt mồ hôi trán, dùng tay quạt lia lịa rồi lên tiếng: "Bụng tớ bắt đầu biểu tình rồi, hay là chúng ta đi ăn đêm đi?"
Nói xong, Tiểu Bạch còn không quên đá lông nheo ra hiệu với tôi.
Tôi mím môi, trong lòng vẫn thấy hơi ngại ngùng khôn tả. Chữ "Được" cứ nghẹn lại ở cổ họng, mãi không thốt nên lời.
Thật may là Thẩm Kiêu đã nhanh chóng đồng ý trước cả tôi: "Được thôi.”
Dứt lời, cậu ấy liền quay sang nhìn tôi. Không biết có phải do tôi tự ảo tưởng hay không, mà ánh mắt cậu ấy lúc này dường như tràn đầy vẻ dịu dàng: "Cậu muốn ăn gì?"
Tôi và Thẩm Kiêu vẫn đứng sát vai nhau như ban nãy. Khoảng cách gần đến mức tôi có thể cảm nhận được hơi ấm tỏa ra từ người cậu ấy, khiến tim tôi lại bắt đầu đập loạn, tôi chỉ đành đáp bừa một câu: "Đồ nướng đi."
Thẩm Kiêu khẽ cười: "Tôi biết gần trường có một quán khá ngon, đi thôi, tôi đưa các cậu đi ăn."
Thế nhưng, ngay khi lời vừa dứt, điện thoại của Tiểu Bạch bỗng reo lên đầy "hợp lý". Vừa bắt máy xong, con bạn thân của tôi đã diễn một màn kịch lố bịch không thể tả: "Cái gì? Mày nằm viện á? Ở đâu, tao đến ngay đây!"
Cúp điện thoại, Tiểu Bạch liếc nhìn tôi một cái đầy ẩn ý, rồi quay sang nói với Thẩm Kiêu bằng giọng điệu hốt hoảng giả bộ: "Bạn tôi nằm viện đột xuất rồi, tôi phải qua xem sao ngay đây."
"Hai người cứ đi ăn đi nhé!"
Nói xong, chẳng đợi Thẩm Kiêu kịp phản ứng, cậu ấy đã xoay người chạy biến như một cơn gió.
Tôi lặng lẽ nhìn theo bóng dáng Tiểu Bạch mà trong đầu đầy những vạch đen. Cái con người này... Lúc nãy cậu có cần để lộ màn hình báo thức rõ mồn một như thế không hả?
Thoáng cái, giờ chỉ còn sót lại mỗi tôi và Thẩm Kiêu giữa sân trường vắng lặng.
Cậu ấy nhìn tôi, khẽ hỏi lại: "Vậy... chúng ta đi ăn nhé?"