Ám Ảnh Cũ

Độc Chiếm Mỹ Nhân Sư Tôn Bệnh Kiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hai người còn đang quấn quýt, thì những con linh cẩu bụng đói cồn cào đã xông tới.
Cố Lăng Tiêu ghì Trì Ninh trên giường, ngón tay thon dài từ sau lưng siết chặt lấy cổ mảnh khảnh của y, những va chạm ở hạ thân càng thêm hung bạo: “Những kẻ tự xưng danh môn chính phái ngu ngốc đó lại tới nữa.” Vẻ mặt nam nhân hiện lên sự lạnh lẽo tàn độc: “Đúng lúc đám tiểu quỷ đang đói meo, bọn chúng liền trở thành mồi ngon dâng tận miệng.”
Toàn thân Trì Ninh ửng hồng, bạch y vắt hờ trên khuỷu tay, chực rơi xuống: “Ngươi đã nói, đã nói sẽ hối cải.....”
“Hối cải?” Cố Lăng Tiêu như nghe thấy chuyện cười lớn nhất thiên hạ: “Sư tôn tốt của ta, Đăng Tiên Điện giam ngươi đến hồ đồ rồi sao? Nếu bây giờ ta quay đầu lại, những kẻ bên ngoài điện chắc chắn sẽ đem ta ngàn đao vạn quả cho hả giận.”
“Trước đó ta thuận miệng đáp ứng, chỉ vì đêm đó trên giường ngươi thật sự rất ngoan ngoãn.”
“Nếu ta quay đầu lại, liệu còn ai ở phía sau ta sao?”
Cố Lăng Tiêu, kẻ mà người trong thiên hạ nghe danh đã sợ vỡ mật, Vọng Thiên Tôn. Hắn có thể biến vật chết thành những con rối sống để sai khiến, nơi hắn đi qua, thây chất thành núi, máu chảy thành sông.
Nghe đồn Cố Lăng Tiêu từng bái Vân Thanh tiên trưởng ở Thốc Ngọc làm sư phụ. Mối oán hận giữa hắn và vị tiên trưởng này chất chứa rất sâu nặng. Sau khi nắm quyền, Cố Lăng Tiêu liền bình định Thốc Ngọc Phong, tàn sát toàn bộ đệ tử trong môn phái, còn bắt sư tôn ngày xưa giam cầm trên giường, đêm đêm hoan lạc.
Cố Lăng Tiêu nâng ngang eo Trì Ninh, ôm chặt mỹ nhân băng cơ ngọc cốt này vào lòng.
Bị hắn chà đạp quá tàn nhẫn, Trì Ninh nhịn không được bật ra tiếng nức nở, âm thanh tinh tế, triền miên, tựa đóa quỳnh hoa nở rộ giữa đêm xuân.
Cố Lăng Tiêu yêu nhất vẻ bất lực của sư tôn, hắn vừa thưởng thức vừa gia tăng sức mạnh, nhưng lại thấy Trì Ninh cắn chặt môi dưới, không chịu phát ra dù chỉ nửa tiếng động.
“Thật muốn xé toạc ngươi ra, nhìn xem bên trong có phải là cục đá hay không. Đã thành tù nhân rồi, còn ra vẻ tùng bách giữa tuyết sương cho ai xem?!”
Cố Lăng Tiêu áp bàn tay lên ngực Trì Ninh, vuốt ve đầy nguy hiểm: “Sư tôn nhìn thấu trái tim ta đi, chính tay ngươi xé ra, máu sẽ theo cổ tay ngươi nhỏ xuống, nhuộm đỏ cả đạo bào.”
Trái tim Trì Ninh như bị ai đó bóp nghẹt một cái thật mạnh, y gần như sụp đổ, cầu xin: “Đừng, đừng nói...... Cầu ngươi.”
“Vì sao không nói? Ta có một vài chuyện không nhớ rõ, muốn sư tôn nói cho ta biết. Đồ đệ năm đó của ngươi mới bao nhiêu tuổi? Lúc bị khoét tim, có đau không?”
“Xin lỗi......”
“Học được xin lỗi rồi sao? Thật đáng kinh ngạc.” Cố Lăng Tiêu lạnh lùng châm chọc.
Y vẫn im lặng không nói, Cố Lăng Tiêu nhéo cằm Trì Ninh, buộc y ngẩng đầu lên. Chỉ thấy người trong lòng có vài sợi tóc dính vào bên má, đôi mắt đỏ hoe, ngấn lệ.
Y đang khóc.
Cố Lăng Tiêu thích tìm mọi cách để khiến Trì Ninh khóc trên giường. Nhưng Trì Ninh cốt cách cứng cỏi, dù đau đớn đến cực độ, cho dù cắn nát môi đến bật máu, cũng có thể chịu đựng mà không than vãn một tiếng.
Vậy mà hôm nay, chỉ vì chuyện cũ mà y lại khóc thảm thương đến thế, Cố Lăng Tiêu ngược lại không hề cảm thấy sung sướng chút nào.
“Hiện tại dừng tay lại vẫn còn kịp, tội ác tày trời này, ta sẽ cùng ngươi gánh chịu. Ta giúp ngươi trùng tu lại tiên cốt, khôi phục tu vi cho ngươi......”
“Đủ rồi!”
Cố Lăng Tiêu lên tiếng cắt ngang.
Thật buồn cười, người này tự tay hủy hoại tiên cốt của y, phá nát toàn bộ tu vi của y, hiện giờ lại muốn khuyên y bỏ qua?
Không có khả năng.
Cố Lăng Tiêu sau khi thỏa mãn, cũng chẳng buồn quan tâm đến người đang nằm trên giường, đứng thẳng dậy, thong thả chỉnh sửa đai lưng. Hắn thân hình hoàn mỹ, những đường cong cơ bắp ẩn chứa sức mạnh đầy nguy hiểm.
“Ta ra ngoài giải quyết đám phế vật đó đây, ngươi hãy đợi ta trở về.”
Trì Ninh mệt mỏi đến mức ý thức mơ hồ, chỉ có thể mơ màng đáp lại. Mái tóc dài vương vãi trên chăn gấm, thân hình gầy guộc chỉ khiến tấm chăn nhô lên một khối nhỏ.
Y quá gầy gò, trông hệt như một chú mèo nhỏ đáng thương.
Cố Lăng Tiêu trong lòng khẽ gợn sóng khó chịu, trước khi đi nói: “Đêm nay ta sẽ làm món ngươi thích, đừng chết ở Đăng Tiên Điện.”