Chương 13: Ta Tu Đạo Vô Tình

Độc Chiếm Mỹ Nhân Sư Tôn Bệnh Kiều

Chương 13: Ta Tu Đạo Vô Tình

Độc Chiếm Mỹ Nhân Sư Tôn Bệnh Kiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Vân Thanh, đây là trà ta mới mang về từ Tây Vực, huynh nếm thử xem uống có quen không?"
Trong Dao Quang điện, Uất Kiều ngồi bên cạnh Trì Ninh, thành thạo pha một ấm trà, rót vào tách đưa cho Trì Ninh.
Trì Ninh nếm một ngụm, khen: "Đồ của huynh đều rất tốt."
Dù trà thơm, nhưng trong lòng Trì Ninh lại có chút phiền muộn. Uất các chủ này ngay cả việc của Phù Âm các cũng mặc kệ, đã nán lại Dao Quang điện được năm ngày rồi.
"Uất các chủ không bận việc sao?"
"Không vội," Uất Kiều cười cười, "Giải phong chủ mời ta tới, ta nghĩ chúng ta cũng đã lâu không gặp."
Giải Cửu Trạch nói bệnh của Trì Ninh đã có phương pháp chữa trị, nhưng phương pháp này lại quá đỗi hoang đường: đó là song tu với người có linh căn tương hợp.
Phương pháp song tu này lợi nhiều hại ít, không chỉ có thể chữa trị linh mạch bị hao tổn của Trì Ninh, mà còn có thể giúp tu vi đại tăng.
Vì vậy, Giải Cửu Trạch mới mời Uất Kiều đến đây một chuyến.
Phù Âm các tọa lạc trên một hòn đảo, hành tung bí ẩn, chuyên buôn bán, danh tiếng trên giang hồ khá lớn. Uất Kiều là các chủ giàu sang, được bao bọc trong vàng bạc. Nhiều năm trước, Trì Ninh du ngoạn đã kết bạn với hắn, cùng nhau trải qua nhiều nơi rèn luyện.
Uất Kiều nhiệt tình lại hòa khí, dăm ba câu là có thể cùng người khác kết làm bằng hữu.
Trì Ninh coi Uất Kiều như bạn tốt, nhưng nào có bằng hữu nào lại ngày ngày nhìn chằm chằm hắn với ánh mắt si mê đến thế.
Trì Ninh cảm thấy không ổn, có lẽ Uất Kiều cũng cảm thấy như vậy. Thế nên vài ngày sau, Uất Kiều lấy ra một viên đại san hô, nói với Trì Ninh: "Đây là sính lễ, huynh có bằng lòng thành thân với ta không?"
Trì Ninh lần đầu tiên nghe được những lời như vậy.
Hắn không biết phải làm sao, đành phải ngay tại chỗ đánh một trận với Uất Kiều.
Uất Kiều lại cố tình bướng bỉnh, thi thoảng vẫn gửi lễ vật cho Trì Ninh.
Chuyện này trước đây từng vô cùng ồn ào náo nhiệt, hỏi bất kỳ ai cũng sẽ biết Uất các chủ si mê cuồng dại một vị mỹ nhân, trên các quán trà, tửu lầu còn thêu dệt nên những giai thoại ân oán tình thù.
Mãi cho đến mấy năm gần đây Uất Kiều mới yên tĩnh trở lại, vậy mà giờ đây lại bị Giải Cửu Trạch dùng một phong thư gọi đến.
Trì Ninh từ trong dòng hồi ức lấy lại tinh thần, liền thấy Uất Kiều rất nghiêm túc nhìn hắn: "Huynh vẫn luôn cự tuyệt ta, ta có chỗ nào không tốt? Nếu huynh chê thân phận ta vướng bận, vậy thì ta không làm các chủ nữa, trời Nam đất Bắc, huynh muốn đi đâu ta cũng theo."
"Được không?" Uất Kiều với ánh mắt đầy nhiệt tình nóng bỏng, thân mình nghiêng về trước muốn nắm lấy tay Trì Ninh.
"Ta..... " Trì Ninh chần chừ không biết nói gì, lại bị tiếng gõ cửa vang lên cắt ngang suy nghĩ.
Cánh cửa bỗng nhiên bị mở toang, ván cửa kêu kẽo kẹt như sắp đổ.
Cố Lăng Tiêu đá văng cửa, nhìn thấy kẻ đang định nắm tay sư tôn.
Hắn giận dữ nói: "Ngươi muốn làm gì!"
Trích Thần kiếm ra khỏi vỏ, lập tức hướng về phía Uất Kiều bay đi.
Oanh một tiếng, Uất Kiều thoáng cái tránh được kiếm, nhưng tấm bình phong bạch ngọc phía sau lại gặp họa, chia làm hai nửa rơi trên mặt đất.
Lời thổ lộ bị cắt ngang, Uất Kiều vô cùng bực bội, hắn nhìn đứa nhỏ trước mặt: "Đây là ai?"
Đột nhiên xuất hiện biến cố làm Trì Ninh thở phào nhẹ nhõm, hắn cuối cùng không cần đáp lại tâm ý của Uất Kiều.
"Tiểu đồ đệ của ta, Cố Lăng Tiêu." Trì Ninh nói với Cố Lăng Tiêu, "Vô lễ với khách rồi, mau xin lỗi đi."
Cố Lăng Tiêu đi đến trước mặt Trì Ninh, vẻ mặt đáng thương vô cùng: "Đệ không cố ý, thanh kiếm này đệ còn chưa khống chế được..."
Hắn giả vờ, rũ tai xuống như một chú thỏ trắng nhỏ: "Hơn nữa người này trông thật hung dữ."
Uất Kiều, người vẫn luôn được người khác khen là phong lưu phóng khoáng: ".....?"
***
Cuộc nói chuyện giữa Trì Ninh và Uất Kiều vì bị Cố Lăng Tiêu cắt ngang nên không đi đến đâu.
Cố Lăng Tiêu buổi sáng đến quậy phá một hồi, vậy mà cả buổi chiều lại biến mất tăm. Trì Ninh trong lòng buồn bực, sau khi dùng cơm chiều liền đến phòng tiểu đồ đệ tìm người.
"Cốc Cốc Cốc" gõ cửa ba tiếng, đợi một lát, bên trong không có người đáp lại.
Trì Ninh đẩy cửa ra, chỉ thấy bên trong rỗng tuếch.
Phía sau Dao Quang điện có một con sông tên Lãm Nguyệt, một cây cầu hình vòm cong bắc qua hai bờ sông, cảnh đêm rất đẹp.
Cố Lăng Tiêu ngồi ở đầu cầu, thõng một chân xuống, lúc ẩn lúc hiện trong bóng tối.
Dưới chân là con sông yên tĩnh, phản chiếu hình ảnh bầu trời đầy sao.
Cố Lăng Tiêu thẫn thờ trên cầu nửa canh giờ, cảnh đẹp cũng không cảm thấy gì, trong đầu tất cả đều là Trì Ninh.
Nếu hôm nay hắn không kịp thời đuổi tới, Trì Ninh rốt cuộc có đáp ứng tên họ Uất kia không?
Nếu đáp ứng rồi, Cố Lăng Tiêu ngày ngày đều phải nhìn thấy một gương mặt chán ghét. Nếu không đáp ứng, về sau cũng sẽ có những kẻ ong bướm khác tìm đến.
Nghĩ tới nghĩ lui, mỗi một cái đều là ngõ cụt.
Còn không bằng giống như đời trước, giam cầm Trì Ninh bên cạnh mình, cả người huynh ấy sẽ là của mình, cần gì phải bận tâm huynh ấy đặt lòng mình lên ai?
Phía sau truyền đến tiếng bước chân đạp lên cành khô, Cố Lăng Tiêu quay đầu lại liền thấy Trì Ninh đang đi tới.
Giữa mùa hạ, trên đỉnh núi ban đêm vẫn có chút lạnh, Trì Ninh mặc một chiếc áo mỏng, dung mạo lãnh đạm thanh nhã, tựa như ánh trăng hóa thành tiên nhân.
Tiên nhân kia đến bên cạnh Cố Lăng Tiêu: "Đang suy nghĩ cái gì?"
Cố Lăng Tiêu dỗi hờn: "Suy nghĩ công pháp."
Trì Ninh không nói, yên lặng nhìn mặt sông.
Cố Lăng Tiêu cảm thấy Trì Ninh giống một khúc gỗ lạnh lùng, nếu không nói ra, có phải huynh ấy sẽ không biết hắn đang tức giận không?
Cho nên hắn nói bóng nói gió: "Sư tôn từ nhỏ sống ở Thốc Ngọc Phong, không biết chuyện dưới chân núi. Có vài gia tộc đón người ngoài vào nhà, người đó tâm địa độc ác, khiến trong nhà gà bay chó sủa không yên."
Trì Ninh nhíu mày suy nghĩ một chút, tiểu tử này nói 'người ngoài' hẳn là chỉ mẹ kế.
"Đệ sợ ta tìm mẹ kế cho đệ sao?" Trì Ninh sờ sờ đứa đồ đệ đang có những ý nghĩ kỳ quái trong đầu, "Uất Kiều đã đi rồi, đừng suy nghĩ lung tung."
Minh nguyệt trên trời, ngân hà dưới nước.
Gió thổi qua, sóng gợn từ xa tới gần, ánh lân quang lấp lánh.
Trì Ninh nghe thấy Cố Lăng Tiêu hỏi: "Vậy sư tôn thích người như thế nào?"
Trì Ninh nhất thời không biết đáp lại như thế nào.
Uất Kiều lúc gần đi cũng hỏi hắn như vậy: "Không biết người như thế nào mới có thể được Trì Tiên Tôn coi trọng."
Vấn đề này Trì Ninh chưa bao giờ nghĩ tới. Thời niên thiếu khi khí phách hừng hực, tâm tính như ngựa hoang không muốn bị ràng buộc, sau này thu đồ đệ liền nghiêm túc nuôi dạy hài tử, rồi sau đó Cố Lăng Tiêu lại đọa ma, Trì Ninh liền càng không dám suy nghĩ.
Hơn nữa Trì Ninh cùng người bình thường không giống nhau, hắn là một linh điểu mềm mại. Khi còn nhỏ, sư huynh thường lừa hắn hiện nguyên hình, đặt vào lòng bàn tay vuốt ve lông hắn.
Nhân loại định nghĩa thích là như thế nào?
Trì Ninh thích ánh sáng lấp lánh của dạ minh châu, cũng thích người khác vuốt ve lông hắn, nhưng hắn không cảm thấy như vậy liền có thể giao phó chân tâm cho người khác.
Trái lo phải nghĩ vô cùng khó xử, hắn đơn giản nói dối để lừa tiểu tử kia: "Ta tu luyện vô tình đạo, sẽ không có đạo lữ."
Nghe thấy đáp án này, Cố Lăng Tiêu không hề vui vẻ.
Vô tình đạo.
Trì Ninh sẽ không thích Uất Kiều, cũng sẽ không thích bất luận kẻ nào.
"Vậy không cần đi thích người khác, huynh chờ đệ lớn lên..... " Cố Lăng Tiêu càng nói giọng càng nhỏ, mấy chữ cuối cùng gần như chỉ có chính hắn nghe thấy.
Trì Ninh đứng trong gió đêm hồi lâu, đầu ngón tay đều đã lạnh cóng, hắn không nghe rõ Cố Lăng Tiêu nói gì, nhưng theo bản năng đáp lại một tiếng: "Được."