Chương 5: Hồi nhỏ Cố Lăng Tiêu cũng thật là hỗn đản

Độc Chiếm Mỹ Nhân Sư Tôn Bệnh Kiều

Chương 5: Hồi nhỏ Cố Lăng Tiêu cũng thật là hỗn đản

Độc Chiếm Mỹ Nhân Sư Tôn Bệnh Kiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tư thế ngủ của tiểu gia hỏa này thật sự không ngoan.
Sáng hôm sau, khi Trì Ninh tỉnh lại, thấy một cái đầu đang gối trên ngực mình.
Cố Lăng Tiêu nửa thân mình đè hẳn lên người Trì Ninh, mặt vùi vào vạt áo của hắn, đang ngủ say.
Tiểu gia hỏa này còn cọ xát làm bung đai lưng Trì Ninh, cổ áo vì thế mà lỏng lẻo đôi chút, lộ ra một mảng da thịt trắng nõn như ngọc.
Khóe môi Cố Lăng Tiêu nhẹ nhàng chạm vào xương quai xanh Trì Ninh, y trong lúc ngủ hoàn toàn không hay biết, thậm chí còn thân mật cọ cọ. Hơi thở ấm áp phả lên làn da Trì Ninh, cảm giác tê dại khiến Trì Ninh căng cứng cả người.
Trì Ninh khó xử nhíu mày, sợ Cố Lăng Tiêu mở miệng cắn vào cổ mình, những chiếc răng cắn nhẹ vào một mảng da thịt, cố ý cọ xát.
Cố Lăng Tiêu, tên hỗn đản này đời trước thích nhất là làm cái trò này.
Sao mà hồi nhỏ đã hỗn đản như vậy rồi.
Trì Ninh lặng lẽ làm gối đầu cho tiểu tử kia khoảng thời gian uống một chén trà, Cố Lăng Tiêu lúc này mới từ từ tỉnh giấc, hàng mi dài cong khẽ chớp, hé miệng cười với Trì Ninh một cái.
Trì Ninh không cho đồ đệ cơ hội ngái ngủ, nắm cổ áo Cố Lăng Tiêu nhấc bổng lên, tách ra khỏi người mình một khoảng, nói: "Đến giờ đi khóa học buổi sáng rồi."
Có thể ngủ chung giường đã là cực hạn, Trì Ninh sờ lên hai má đang nóng bừng, xem ra, hắn vẫn chưa quen với việc thân cận quá mức với người khác.
Về sau không thể mềm lòng mà để Cố Lăng Tiêu trèo lên giường nữa.
Cố Lăng Tiêu nhanh nhẹn rửa mặt rồi đi khóa học buổi sáng, Trì Ninh ngồi trước gương chải tóc, khẽ liếc thấy một bóng người đứng ở cửa.
Người nọ thử rón rén tiến lên một bước rồi lại lùi về hai bước. Thân hình cao lớn rụt rè sợ sệt, giống hệt một tên trộm vặt lần đầu tiên ra tay.
Trì Ninh không nhịn được mở lời: "Vào đi, Tông Đại."
Tông Đại là đại đệ tử của Trì Ninh, thân hình cao lớn dung mạo đoan chính, tính cách thật thà, trung thực. Trì Ninh lười nhác không muốn quản việc vặt của Dao Quang điện, liền giao hết cho đồ đệ này xử lý.
Tông Đại cười hì hì hai tiếng, bước vào phòng trong, hỏi: "Sư tôn, người không giận chứ?"
"Ta giận ai?"
"Là Cố sư đệ ạ, ngày hôm qua hắn cùng đệ tử Thích sư thúc xảy ra tranh chấp, đánh bị thương đồng môn, người đã phạt hắn chép một trăm lần tâm pháp."
Trì Ninh hiểu rõ.
Chuyện này nguyên nhân là do Đào Du châm chọc Cố Lăng Tiêu tuổi còn nhỏ mà tư chất kém, tuy rằng là đệ tử thân truyền của Vân Thanh chân nhân, nhưng còn không bằng một đệ tử có tu vi bình thường như y.
Cố Lăng Tiêu căn bản không muốn tranh cãi với y, Đào Du lại cố tình không buông tha, xô đẩy khiến ngọc bội đeo bên hông Cố Lăng Tiêu rơi xuống, va vào tảng đá vỡ nát.
Đời trước Cố Lăng Tiêu ương ngạnh không chịu nhận sai, không xin lỗi, Trì Ninh không biết rõ sự tình, chỉ đành trừng phạt đồ đệ của mình để có một lời giải thích thỏa đáng.
Tông Đại thấy Trì Ninh không nói gì, lại tiếp tục nói: "Ta hôm nay đi hỏi thăm một chút, Đào Du kia cũng chẳng phải người tốt đẹp gì, Cố sư đệ luôn rất bảo vệ miếng ngọc đó..... Ai, sư tôn, người đi đâu đấy ạ?"
Trì Ninh thân mặc bộ lụa trắng thêu hình hạc, áo bào trắng như tuyết, y phục lay động, ánh sáng lấp lánh, thong thả ung dung bước ra khỏi Dao Quang điện.
Hắn phủi phủi ống tay áo: "Đi đòi lại công bằng cho sư đệ của ngươi."
Ngọc bội kia của Cố Lăng Tiêu là mẫu thân hắn để lại, là kỷ vật duy nhất để Cố Lăng Tiêu tưởng nhớ.
Đời trước Trì Ninh không biết ngọn nguồn chân tướng sự việc, phạt Cố Lăng Tiêu, chắc chắn đã làm đồ đệ đau lòng lắm đây?
Tại Thốc Ngọc Đại Điện, mọi người đang xếp thành hàng ngũ chỉnh tề, thay phiên dẫn dắt các đệ tử luyện kiếm.
Thốc Ngọc Phong chính là đại tông môn tiên phái hàng đầu, thực lực vượt trội, nội tình thâm hậu, những môn phái còn lại cũng không thể nào sánh bằng. Tông phái có ba vị Tiên Tôn nổi danh khắp nơi: Phong chủ Giải Cửu Trạch, Nhị phong chủ Thích Dư Ca và Vân Thanh chân nhân Trì Ninh.
Trì Ninh không thích người khác gọi mình là Tam phong chủ, cảm thấy nếu gánh cái danh này sẽ phải học cách xem sổ sách, thu nhận đồ đệ, mệt chết đi được.
Hắn thích nhàn rỗi, vô câu vô thúc, vô ưu vô lo.
"Các ngươi xem, có phải Trì Tiên Tôn tới không?"
Một đệ tử thấy Trì Ninh, không nhịn được kinh hô.
Tiếng hắn vừa vang lên, những người xung quanh đang mệt mỏi rã rời, lười biếng đều lập tức lấy lại tinh thần, cầm kiếm, chuyên tâm luyện tập.
Các đệ tử đều rất sợ Trì Ninh. Đại phong chủ tuy rằng nghiêm túc, nhưng vẫn có thể cùng người ta nói vài câu, Nhị phong chủ tính tình tốt nhất, hài hước hòa khí, một chút kiêu ngạo cũng không có.
Chỉ riêng Trì Tiên Tôn là lạnh lùng ít nói, dung mạo thoát tục kinh diễm, như thể chỉ thích hợp để người ta nhìn ngắm từ xa. Nếu tiến lại gần một bước, hay nói thêm một câu, đều có cảm giác sẽ quấy rầy đến vị trích tiên này.
"Trì Tiên Tôn thật là đẹp, có thể cười nhiều một chút thì càng tốt." Một vị thiếu niên mặt tròn cảm thán.
Bên cạnh thiếu niên mặt tròn, một đệ tử cao gầy nói tiếp lời: "Yến hội đón giao thừa năm trước, Trì Tiên Tôn bị Nhị phong chủ chọc cho bật cười, tay cầm chén rượu mà mỉm cười, cảnh tượng đó, quả thực giống như một vị tiên nhân trên Cửu Trọng Thiên. Cố Lăng Tiêu ngươi nói có đúng không..."
Hắn vốn định quay đầu cùng Cố Lăng Tiêu nói chuyện, nhưng nhìn sang vị trí trống không bên tay trái: "Kỳ quái, Cố Lăng Tiêu vừa rồi còn ở chỗ này mà, sao lại không thấy nữa?"
Đệ tử mặt tròn thay Cố Lăng Tiêu thở dài: "Xong rồi, hắn tối hôm qua mới bị phạt, cái đó..."
Hắn chỉ về phía trước và bĩu môi.
Đào Du đứng phía trước hai người, quay đầu lại hả hê nói: "Cố Lăng Tiêu ngu đến mức ngay cả khóa học buổi sáng cũng dám trốn," lại cảm thấy nói như vậy không đủ chính xác, "Hắn vừa ngu xuẩn vừa vô dụng."
Đào Du dường như hoàn toàn quên mất, y mới là kẻ bị thương, hiện tại trên mặt còn có một vết bầm xanh tím.
Vừa mới dứt lời, một dải lụa trắng liền quấn lấy cổ tay Đào Du, y 'ai nha' một tiếng, lảo đảo bước ra khỏi hàng ngũ.
Trì Ninh mím đôi môi mỏng, ngón tay trắng nõn điều khiển Linh Tê, vẻ mặt lãnh đạm như băng giá.
"Ngươi vừa rồi, nói gì vậy?"
"Trì, Trì Tiên Tôn." Đào Du run lẩy bẩy, chân mềm nhũn, tưởng chừng sắp quỳ xuống đất. Nếu tu vi chênh lệch quá lớn, cường giả phóng thích uy áp sẽ khiến kẻ yếu thế bị dày vò khôn cùng.
Trong không khí phảng phất như rót chì lỏng, Đào Du bị ép đến mức không thở nổi, y vốn tưởng rằng Trì Ninh không coi trọng Cố Lăng Tiêu, cho nên mới dám không kiêng nể gì cả, nhưng hiện tại xem ra thì...
"Xin tha cho ta đi Trì Tiên Tôn..... Ta sai rồi..... Về sau không dám nữa....."
Âm thanh Trì Ninh như gió thoảng qua, chỉ nói: "Lời này ngươi nên nói với Cố Lăng Tiêu."
Buổi sáng trong rừng, thật yên tĩnh, Cố Lăng Tiêu ngồi xếp bằng dưới gốc cây cổ thụ, nghe Thẩm Thu Đình kể những chuyện xảy ra khi y xuống núi.
Không có gì mới mẻ, thế giới này cùng đời trước chẳng khác bao nhiêu.
Cố Lăng Tiêu thích thú nhai kẹo hồ lô trong tay, một viên, hai viên, ba viên.
Đang chuẩn bị cắn viên thứ tư, Cố Lăng Tiêu bỗng nhiên bị xách cổ áo lên.
Ma Tôn tức muốn hộc máu, là ai dám bất kính với bổn tọa như vậy!
Ta muốn ngươi phải biết tay!
Vừa quay đầu lại, đối diện là gương mặt trong trẻo lạnh lùng của Trì Ninh.
Mặt mày như tranh vẽ, khẽ nhìn quanh.
Thật là đẹp mắt.
Ma Tôn một giây lúng túng, bàn tay nhỏ buông lỏng, kẹo hồ lô 'lạch cạch' một tiếng rơi xuống đất, dính đầy cỏ và bùn.
Cố Lăng Tiêu bĩu môi, làm bộ ủy khuất: "Ô oa, đồ xấu xa, người phải đền kẹo hồ lô cho ta!"