Huấn Luyện Viên Kim Bài - Điệp Chi Linh
Chương 111: Kiểm Tra Bất Ngờ
Huấn Luyện Viên Kim Bài - Điệp Chi Linh thuộc thể loại Linh Dị, chương 111 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Buổi trưa thứ Ba, trong đợt huấn luyện tập trung của đội tuyển quốc gia, các tuyển thủ tụm năm tụm ba ăn cơm tại căng tin. Nhìn Diệp Khinh Danh mặt mày tiều tụy, Lão Lâm không nhịn được trêu chọc: “Chuyện gì đây? Bị tra tấn trong ‘phòng đen’ đến teo tóp như lá héo à?”
Diệp Khinh Danh xoa xoa mái tóc bù xù, nhăn nhó: “Lão Thường b**n th** quá, chắc là chuột đầu thai! Chui vào cái hang nào đó mà trốn, bắt tôi tìm mất mười phút!”
Chu Dật Nhiên cười nhẹ, liếc cậu một cái: “Đồng tình một giây, không hơn được đâu.”
Diệp Khinh Danh: “……”
Bùi Phong vừa bưng khay cơm đi ngang, tình cờ nghe được câu chuyện. Nhìn thấy quầng thâm rõ rệt dưới mắt Diệp Khinh Danh, cậu tỏ vẻ thông cảm: “Xem ra, huấn luyện đặc biệt trong ‘phòng đen’ của Anh Diệp không được suôn sẻ nhỉ?”
Diệp Khinh Danh xoa xoa thái dương: “Tôi thì còn chịu được, chỉ là quay mòng mòng trong các bản đồ đến chóng mặt. Tuyết Dao mới là thảm, lão Thôi bắt cô bé luyện bắn súng, yêu cầu bắn trúng vòng 10 với mục tiêu tĩnh, trên 7 vòng với mục tiêu di động, không được trượt phát nào. Tối qua lúc ra khỏi phòng tập, tôi thấy cô bé suýt khóc luôn rồi.”
Bùi Phong nghiêm túc nói: “Sư phụ nghiêm khắc là vì tốt cho chúng ta. Là tuyển thủ đội tuyển quốc gia, dù không thể toàn năng, cũng không được có điểm yếu rõ ràng. Giờ luyện còn kịp.”
Diệp Khinh Danh nheo mắt nhìn Bùi Phong: “Giờ bắt đầu bênh vực sư phụ rồi hả? Trong mắt cậu, ảnh làm gì cũng đúng phải không?”
Bùi Phong ngược lại hỏi: “Anh thấy hình phạt của sư phụ là sai sao?”
Diệp Khinh Danh lập tức giơ tay đầu hàng: “Không dám không dám! Ảnh phạt gì tôi cũng tâm phục khẩu phục, tuyệt đối không cãi!”
Đang nói chuyện thì Lưu Thiếu Châu bưng khay tới, Bùi Phong khẽ dời người, mời: “Anh Lưu ngồi đây.”
Lưu Thiếu Châu vừa ngồi xuống đã hỏi ngay: “Huấn luyện bắn súng, cậu đã qua ải thứ 10 chưa?”
Bùi Phong cười: “Ừ, tối qua vừa vượt qua. Môn bắn súng cũng không quá khó. Anh cũng qua rồi chứ?”
“Ừ, tôi cũng phải luyện tới nửa đêm mới tạm qua được.”
Nghe vậy, Lão Lâm không nhịn được hỏi: “Hai đứa hôm nay định luyện môn thứ ba à?”
Bùi Phong đáp: “Em định chiều nay bắt đầu luyện môn thứ ba.”
Diệp Khinh Danh nói: “Theo bảng kiểm tra anh Vũ gửi trong nhóm, bắn tỉa thì môn 2 và 3 phải vượt ải 10, đột kích, công kích và trinh sát là môn 1 và 4. Y tế thì mỗi môn đạt ải 8 là đạt, đúng không?”
Chu Dật Nhiên gật đầu: “Ừ. Nhưng đột kích và công kích còn yêu cầu kỹ năng bắn và phản xạ phải qua ải 9, độ khó khá cao.”
Lão Lâm thở dài bất lực: “Dù sao thì đội tuyển lần này cũng phải chuẩn bị tinh thần cho kiểu huấn luyện địa ngục. Nếu ngày nào cũng luyện mấy cái này, tôi cảm giác mình sẽ phát điên mất.”
Bàn bên cạnh, mấy tân binh cũng đang xì xào bàn tán về tình hình huấn luyện, ai nấy đều cảm thấy tương lai mù mịt, mấy ngày nay đầu óc lúc nào cũng quay cuồng.
2 giờ chiều, các tuyển thủ lại tiếp tục bước vào đợt huấn luyện căng thẳng.
Diệp Khinh Danh bị nhốt tiếp vào “phòng đen” để tiếp tục cuộc trốn tìm với lão Thường. Những người khác ngoài Bùi Phong và Lưu Thiếu Châu thì bắt đầu luyện môn 3. Phần lớn vẫn đang luyện bắn súng ở môn 2, có người quay lại luyện di chuyển ở môn 1...
Trong phòng huấn luyện yên lặng, tiếng gõ bàn phím lách cách vang liên tục.
Ai nấy đều nghiêm túc, sợ hãi không dám lơ là, bởi lẽ chỉ cần sơ sẩy một chút là sẽ bị HLV Giang gọi ra viết bản kiểm điểm.
Bùi Phong mở phần huấn luyện môn 3 – “Phản xạ”, thuận lợi vượt qua đến ải 7 thì bị kẹt lại.
Phần mềm huấn luyện do Tần Bác phát triển khác biệt hoàn toàn với thi đấu thực tế – mọi thông số đều có thể điều chỉnh. Ví dụ như bài “Phản xạ”, AI được tăng tốc độ và kỹ năng bắn.
Những AI này chẳng khác nào mở ba loại hack cùng lúc: “tăng tốc”, “xuyên tường”, “tự động headshot”. Đặc biệt, ải 7 là đấu 1 chọi 3 – bạn không thấy chúng, nhưng chúng lại thấy bạn, lập tức khoanh vùng và bao vây từ mọi hướng.
AI xuất hiện ngẫu nhiên từ mọi phía, bắn cực chuẩn, bản đồ thì phức tạp. Bùi Phong lo bên trái thì hở bên phải, có lúc còn bị bắn lén từ phía sau, đầu nổ tung!
Dù từng thi đấu xếp hạng ở máy chủ quốc tế và Hàn Quốc, Bùi Phong chưa từng chịu áp lực khủng khiếp đến thế.
Ải 7 đã như ác mộng, không dám tưởng tượng ải 8, 9, 10 sẽ kinh khủng đến đâu. Nếu đến lúc đó bản đồ là loại 5 sao, lại thêm 5 AI siêu cấp bao vây, chẳng khác nào 1 chọi 5 – con người làm sao chống đỡ nổi?
Chơi hai trận, Bùi Phong bắt đầu nghi ngờ cuộc đời. Lưu Thiếu Châu cũng chẳng khá hơn, mặt mày mơ màng.
Thực tế, trong thi đấu chính thức cũng chẳng có đối thủ nào mạnh như vậy. Toàn bộ AI đều mở hack xuyên tường – không cần biết bạn nấp đâu, chúng đều phát hiện và chia ba hướng tấn công. Thần tiên cũng không né nổi.
Muốn phản công, tuyển thủ không chỉ cần bắn chuẩn, phản ứng nhanh, mà còn phải có tâm lý vững như thép.
AI không chỉ mô phỏng hành vi, mà còn y hệt như người thật, cứ như đang thi đấu thực sự.
Huấn luyện kiểu này của HLV Giang quả thực b**n th**. Lưu Thiếu Châu thầm mắng, đành bỏ môn 3, chuyển qua luyện môn 4 – bản đồ. Nhưng… cậu lại một lần nữa đơ toàn tập.
Mở đầu là bản đồ mê cung lớn nhất, lại còn hiện hệ trục tọa độ 3D?
Hệ thống thông báo: “Vui lòng đến điểm A trong vòng 10 giây (tọa độ 7, 15, 3).”
Lưu Thiếu Châu học hình học không gian dở tệ, nhìn trục tọa độ muốn khóc. Mò mẫm mãi mới tìm ra điểm A, chạy đến nơi thì đã hết giờ. Màn hình hiện lên:
“Chạy chậm vậy, muốn thử lại không?”
Lưu Thiếu Châu: “……”
Dần dần, Thời Tiểu Bân, Mạc Hàm Thiên, Hạ Lê cũng chuyển từ bắn súng sang huấn luyện phản xạ. Đám tân binh bị AI bắn nổ đầu liên hồi, tâm lý gần như sụp đổ.
6 giờ tối, đến giờ ăn, sắc mặt ai nấy đều xanh xao. Một bữa ăn lơ ngơ, ăn xong lại quay về phòng mở phần mềm luyện tiếp.
Thực ra, mỗi ngày chỉ cần huấn luyện 4 tiếng là đủ. Nhưng trong đội tuyển quốc gia lúc này, ai cũng đua nhau tập luyện quá mức. Diệp Khinh Danh và Tuyết Dao bị HLV Giang chỉ định huấn luyện đặc biệt, Lưu Thiếu Châu và Bùi Phong thì dẫn đầu nên ở lại tập thêm – ai dám về ký túc xá? Không dám đâu!
Bùi Phong và Lưu Thiếu Châu là hai người có điểm trung bình trên 95 trong vòng tuyển chọn. Hai người đó còn thức đêm đấu tập, người khác mà về nghỉ, chẳng phải bị coi là “lười biếng” sao?
Học sinh giỏi còn chăm học, người học dốt nào dám nghỉ?
Từ khi cuộc cạnh tranh trong đội bắt đầu, ai nấy đều luyện đến tận nửa đêm, 4 tiếng dần thành 8 tiếng.
Luyện đến hoa mắt chóng mặt, tối ngủ toàn ác mộng.
Hoa Nhiên mơ bị ném lựu đạn nổ thành thịt vụn, Mạc Hàm Thiên mơ bị bắn tỉa nổ đầu liên tục, Tần Tuyết Dao mơ bị địch truy sát khắp bản đồ mà mãi không tìm thấy súng...
Hôm sau, mọi người ngủ tới trưa, ăn xong quay lại phòng huấn luyện thì ngỡ ngàng thấy Giang Thiệu Vũ đang ngồi sẵn. Đang tán gẫu rôm rả, cả đám im bặt như chuột thấy mèo, cúi đầu lủi vào chỗ ngồi.
Bùi Phong là người vào muộn nhất, vừa đi vừa cười lớn: “Mọi người vất vả rồi, tôi mời trà sữa nhé! Ai thích vị gì thì nhắn riêng tôi, tôi đặt.”
Vừa dứt lời, cậu sững lại – HLV Giang đang ngồi đó, ánh mắt bình thản nhìn mình.
Nụ cười Bùi Phong hơi cứng, nhưng vẫn dày mặt hỏi: “Sư phụ… anh uống trà sữa không? Ô mai sữa hay pudding xoài?”
Đám tuyển thủ: “……”
Gan Bùi Phong to thật, dám trêu cả HLV Giang?
Giang Thiệu Vũ không trả lời, ngược lại sắc lạnh hỏi: “Các cậu có nhóm chat riêng à?”
Bùi Phong: “……”
Ánh mắt Giang Thiệu Vũ quét quanh phòng: “Nhóm để nói xấu HLV à?”
Ai nấy cúi gằm mặt, tỏ vẻ “không liên quan”, đồng loạt đẩy Bùi Phong ra chịu tội.
Bùi Phong lúng túng gãi mũi, ho khẽ, nghiêm túc giải thích: “Không ai dám nói xấu sư phụ cả. Bọn em lập nhóm chỉ để trao đổi kinh nghiệm, tán gẫu. Nhóm chính thức có nhiều HLV và nhân viên, tụi em sợ nói chuyện đêm khuya sẽ làm phiền mọi người.”
Giang Thiệu Vũ không truy cứu thêm, chỉ tay vào ghế đầu: “Ngồi đi.”
Bùi Phong điềm nhiên ngồi xuống.
Sư phụ làm việc có nguyên tắc, lập nhóm, đặt trà sữa không vi phạm quy định – sẽ không phạt vô cớ.
Đang nghĩ vậy thì nghe Giang Thiệu Vũ bình thản nói: “Được rồi, hai giờ rồi. Mọi người mở máy, chuẩn bị kiểm tra.”
Đám tuyển thủ: “……?”
Kiểm… kiểm tra á?
Thấy ánh mắt mơ màng, Giang Thiệu Vũ cau mày: “Ngày đầu họp, tôi có nói ba ngày kiểm tra một lần, đúng không? Sao, quên nhanh vậy à?”
Mọi người nhìn nhau.
Nhớ lại buổi họp đầu tiên, đúng là HLV Giang từng nói “ba ngày kiểm tra một lần”, nhưng ai cũng nghĩ đó là kiểu nói đùa như “ba ngày kiểm tra nhỏ, năm ngày kiểm tra lớn” trên mạng – nào ngờ anh nói thật!
Không ngờ HLV Giang nói “ba ngày” là ba ngày thật sự!
Hôm nay đúng là ngày thứ tư kể từ khi tập trung, vừa tròn ba ngày huấn luyện.
Vậy nên kiểm tra hôm nay – hoàn toàn hợp lý.
Mặt ai cũng biến sắc, vội vàng mở phần mềm huấn luyện, lòng hoảng hốt như học sinh chưa kịp ôn bài mà bị kiểm tra bất ngờ!
Giang Thiệu Vũ nói: “Chiều nay kiểm tra bốn mục: kỹ năng di chuyển, độ chính xác bắn súng, tốc độ phản xạ và khả năng nắm bắt bản đồ. Mỗi mục 100 điểm, tổng 400. Bắt đầu từ mục một, đăng nhập phần mềm.”
Mạc Hàm Thiên gần khóc – mục bản đồ cậu còn chưa mở xem lần nào!
Thực ra nhiều người cũng chưa chạm tới mục 4, có người vẫn đang luyện môn 1. Giờ HLV kiểm tra toàn diện, mà họ chỉ mới tập từng môn riêng biệt?
Cả đám run rẩy nhập tài khoản, mật khẩu.
Trên màn hình, từng avatar sáng lên theo tên mỗi người.
Giang Thiệu Vũ quét mắt: “Chuẩn bị xong chưa? Phát đề.”
Anh dùng quyền admin điều khiển máy tính mọi người, trực tiếp mở phần “Kiểm tra” trong phần mềm. Màn hình từng người hiện lên bài thi đầu tiên: “Kỹ năng di chuyển”.
Cả đám nhìn bản đồ hoàn toàn xa lạ, đều chết lặng.
Kiểm tra ngoài giáo trình, b**n th** vậy sao?
Chỉ có Diệp Khinh Danh hoảng hốt nghĩ: “Wing Thần đúng là thần, thi thẳng luôn ải 10!”
Do độ khó quá cao, nhiều người chưa từng vượt qua ải mười trong bài kiểm tra né đạn. Hiện tại, Diệp Khinh Danh sau khi qua ải chín thì mắc kẹt tại ải mười, phần lớn đội còn đang loay hoay ở ải tám, chín – chưa ai từng thấy bản đồ ải mười.
— Bản đồ 5 sao “Thành phố sương mù”.
Bản đồ này còn b**n th** hơn cả “Đêm mưa”, y như cả khu vực bị phủ kín bởi bom khói trắng dày đặc, khiến người chơi hoàn toàn mất phương hướng, không nhìn rõ kiến trúc xung quanh. Tầm nhìn chỉ khoảng 3 mét, mọi người phải dựa vào thính giác để xác định vị trí.
Đây là bản đồ bị cư dân mạng mệnh danh là “bản đồ mù mắt”.
Trên bản đồ này, đôi mắt gần như vô dụng – chỉ có thể đánh mù, bắn trúng hay không là do số phận.
Khi “Thành phố sương mù” được dùng làm bản đồ kiểm tra kỹ năng né đạn, lựu đạn sẽ rơi từ mọi hướng. Việc né tránh trở nên cực kỳ khó khăn vì không thể nhìn thấy địa hình. Người quen bản đồ có thể dựa vào trí nhớ để di chuyển; ai không quen thì đúng là gà mờ, chẳng biết đi đâu mà xoay.
Màn hình hiện thông báo đếm ngược 10 giây.
Bài kiểm tra bắt đầu. Nhân vật của mọi người hiện ra, ai nấy cuống cuồng điều khiển, chạy loạn như ruồi. Rồi từng tiếng nổ vang trời, từng người bị thổi bay khỏi bản đồ!
Nhìn dòng chữ đỏ chói lóa “Điểm kiểm tra: 0 điểm” trên màn hình, các tuyển thủ chỉ biết câm lặng – muốn khóc cũng không khóc nổi.
Toàn đội trượt ngay từ lần kiểm tra đầu tiên là cảm giác gì?
Có nên quỳ gối trên bàn phím, đồng thanh hô: “Huấn luyện viên Giang, xin tha mạng!”?
Hết chương 111