96. Chương 96: Vòng Tuyển Chọn

Huấn Luyện Viên Kim Bài - Điệp Chi Linh

Chương 96: Vòng Tuyển Chọn

Huấn Luyện Viên Kim Bài - Điệp Chi Linh thuộc thể loại Linh Dị, chương 96 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chương 96
Tác giả: Điệp Chi Linh | Biên tập: Chan
Trận đấu buổi tối diễn ra suôn sẻ, đến trận thứ 20 xuất hiện một xạ thủ bắn tỉa cực kỳ xuất sắc. Một mình gánh đội, phát nào cũng trúng, hạ gục 10 mạng trong một trận, giành điểm số rất cao.
Tới trận thứ 24, một người chơi có lối đánh giống hệt trinh sát Diệp Tử – luồn sau lưng, đánh úp bất ngờ, cũng ghi được điểm số ấn tượng.
Đúng 11 giờ 30 đêm, vòng đấu đầu tiên dần khép lại.
Trước màn hình máy tính, người chơi số 199 – Hoa Nhiên – cuối cùng cũng nhận được thông báo hệ thống: “Bạn đã được ghép vào trận thứ 30, vui lòng chuẩn bị và vào phòng thi đấu số 30.”
Hoa Nhiên xoa xoa tay, hào hứng: “Cuối cùng cũng đến lượt tớ rồi!”
Cậu lập tức nhấn vào phòng đấu, mở kho vũ khí trước tiên. Quả nhiên, tất cả skin đã bị loại bỏ, chỉ còn lại vũ khí nguyên bản. Lựu đạn đen, bom khói trắng, lựu đạn độc xanh – với một tay sưu tầm skin như cậu, thi đấu mà không có skin quả là điều khó chịu.
Từ lúc bắt đầu, cậu đã quyết tâm trở thành “tay gà lòe loẹt”, hôm nay lại phải “trở về với bản chất”. Hoa Nhiên thầm than thở, nhanh chóng chọn lựu đạn, bom khói và một khẩu tiểu liên UMP rồi nhập trận.
Cùng lúc đó, người chơi số 180 – Thư Thần – sau cả ngày chờ đợi, cũng đến lượt thi đấu. Cậu cẩn thận mở kho vũ khí, nhanh chóng trang bị khiên chống đạn, hộp cứu thương và hai khẩu súng.
Du Phong – xạ thủ bắn tỉa của đội Báo Tuyết – lần này bốc được số 300, cũng được ghép vào trận thứ 30.
Du Phong đang dẫn đầu bảng xếp hạng bắn tỉa giải hạng hai. Dĩ nhiên, công lớn thuộc về đội trưởng Tần Tuyết Dao trong việc trinh sát và định vị, nhưng bản thân cậu cũng có kỹ năng xuất sắc. Nếu không, dù Tuyết Dao có phát hiện kẻ địch, cậu cũng không thể hạ gục nhanh đến vậy.
Lần này tham gia tuyển chọn, cả cậu và Tuyết Dao đều mang tâm thế “đi mở mang tầm mắt”. Những tuyển thủ giải hạng hai như họ hiếm khi có cơ hội đấu tập với đội tuyển hàng đầu giải hạng A. Đây là cơ hội quý giá để cọ xát với các cao thủ.
Ở một góc khác, người chơi số 178 – Đường Khải – hít sâu, nhấn nút “Chuẩn bị”. Thể thức đấu mù đôi này thực ra rất có lợi cho cậu. Wing Thần không biết số 178 là ai, các giám khảo khác cũng không biết cậu từng lập triple kill trước mặt huấn luyện viên Giang. Chỉ cần cậu thi đấu tốt, vẫn còn cơ hội.
Người chơi số 190 – Chương Việt – cũng đang hít sâu, ổn định tâm lý. Với vai trò y tế hỗ trợ, thể thức này phụ thuộc rất nhiều vào đồng đội. Cậu hy vọng trận này sẽ được ghép cùng những người mạnh, đừng chết quá sớm.
Trong phòng họp, các giám khảo đồng loạt ngước lên màn hình.
Bên Đỏ – phe ẩn núp: số 180 Thư Thần, số 199 Hoa Nhiên, 273, 305, 314.
Bên Xanh – phe phòng thủ: số 178 Đường Khải, số 190 Chương Việt, 207, 299, và số 300 Du Phong.
Giám khảo không biết ai là ai, Thư Thần cũng không biết mình cùng đội với Hoa Hoa.
Bản đồ được chọn ngẫu nhiên: “Ngã Tư Phố”.
Ngay khi trận bắt đầu, số 199 Hoa Nhiên rút bom khói, lao lên với tốc độ kinh hoàng. Thư Thần thấy đồng đội như con ngựa hoang mất cương, sững người rồi vội vàng bám theo.
Chớp mắt, Hoa Nhiên đã luồn lách đến gần ngã tư, ném một quả bom khói.
Tuyến đầu phe phòng thủ vừa tới, tầm nhìn bị làn khói trắng che khuất, không dám tiến lên, vội lùi lại. Nhưng ngay sau đó, một quả lựu đạn lăn đến chân họ – tiếng nổ “Bùm” vang trời.
Quả lựu đạn nổ giữa đám đông, vài người gần nhau máu gần cạn!
Góc ném quá hiểm, hoàn toàn phá vỡ đội hình đối phương.
Du Phong đang canh chốt bắn tỉa ở góc Đông Nam, lập tức bật ống ngắm, bóp cò –
Đoàng!
[Bắn tỉa số 300] dùng [Barrett] headshot hạ [Công kích số 199]!
Hoa Nhiên ngã xuống, lập tức hét trong kênh thoại: “Cứu với~”
Thư Thần lao tới, kéo cậu dậy.
Hoa Nhiên nói “Cảm ơn”, rồi nhảy phóc dậy, rút khẩu UMP, mấy phát liên thanh quét sạch hai kẻ địch gần cạn máu!
Cùng lúc, Du Phong cũng bắn tỉa hai phát, hạ liên tiếp hai người.
Hai bên mất 2 mạng, cục diện 3 đấu 3.
Du Phong liếc bảng điểm, nói: “Anh trinh sát, phiền anh đi tìm y tế bên kia.”
Y tế đối phương cứu rất nhanh, nếu không xử lý, đồng đội chết sẽ sống lại hết – rất phiền.
Đường Khải rút dao, luồn vào khu nhà, vòng hậu tìm y tế. Nhưng đi nửa đường, bỗng nghe tiếng “xì xì”, một làn khói dày đặc bốc lên, chặn đường.
Cậu nghĩ y tế đối thủ ở gần, vội núp sau tòa nhà, rút súng ngắn, sẵn sàng. Chỉ cần khói tan, y tế đi ngang, cậu sẽ bắn hạ.
Thế nhưng, chẳng có ai xuất hiện.
3 giây sau, phía sau cậu vang lên loạt súng đinh tai –
Đoàng! Đoàng! Đoàng! Đoàng!
[Công kích số 199] dùng [UMP] hạ gục [trinh sát số 178]!
Quả bom khói của Hoa Nhiên là để dụ Đường Khải dừng lại, tạo cơ hội cho cậu luồn hậu. Cùng lúc, Thư Thần cũng lợi dụng khói, di chuyển ngược hướng.
Hai người không nói gì, nhưng phối hợp cực ăn ý.
Hoa Nhiên vòng theo chiều kim đồng hồ xử lý trinh sát, Thư Thần vòng ngược lại qua khói, về ngã tư cứu người.
Đúng lúc đó, y tế bên kia – Chương Việt – đang đến cứu đồng đội. Hai bên chạm mặt, Chương Việt giật mình, vội dựng khiên. Nhưng Thư Thần phản xạ nhanh hơn, hai phát súng ngắn “đoàng đoàng” bắn chết y tế đối phương trước!
Sau đó, anh nhanh chóng cứu từng đồng đội.
Cục diện từ 3 đấu 3 chuyển thành 1 đấu 5.
Du Phong là người sống sót duy nhất, cảm thấy bất lực. Cậu đã bắn hạ 3 mạng, nhưng đồng đội làm gì vậy?
Trinh sát số 178 đi tìm y tế, tự chết. Y tế số 190 lại bị y tế đối phương giết – ai tin được?
Du Phong nhanh chóng nhảy khỏi tòa nhà, chuyển sang đánh du kích.
Hoa Nhiên nói: “Tớ đi dụ bắn tỉa bên kia ra!”
Chốc lát sau, cậu cầm bom khói lao tới chỗ Du Phong. Du Phong phản xạ cực nhanh, quay đầu bắn một phát hạ cậu. Nhưng ngay sau đó, cả đội ẩn núp vừa hồi sinh ập tới vây đánh. Dù Du Phong có tài, cũng không địch nổi số đông, bị quét chết tại chỗ.
Du Phong bất lực: “Y tế trận sau đi cùng tôi, cảm ơn.”
Chương Việt thấy xạ thủ này bắn tốt, lập tức nói: “Được, trận này tôi bảo vệ cậu.”
Hiệp hai, Du Phong đổi sang điểm bắn tỉa ở góc Tây Nam.
Đường Khải vòng hướng khác tìm y tế. Nhưng Thư Thần di chuyển rất linh hoạt. Hồi ở đội ACE, anh đã quen xông pha cùng Lão Lâm và Tiểu Chu, hiểu rõ cách sống sót ở tuyến đầu. Dù Hoa Nhiên đánh hơi nhảy cảm, nhưng Thư Thần vẫn theo kịp.
Hơn nữa, Hoa Nhiên ném bom khói cực chuẩn.
Đường Khải vừa định vị Thư Thần, lập tức bị quả bom khói của Hoa Nhiên che tầm nhìn – ném ngay dưới chân, khiến cậu mù tịt, buộc phải dừng lại chờ khói tan.
Nhưng cơ hội không chờ. Vừa khói tan, một loạt đạn như mưa bắn tới, biến cậu thành tổ ong.
Đường Khải: “……”
Đ*o mẹ! Tên nào chui ra vậy? Đánh kiểu gì mà loạn xị cả lên!
Hạ gục Đường Khải, Hoa Nhiên tự hô “Nice!”, rồi tiếp tục đi tìm bắn tỉa.
Du Phong vẫn giữ phong độ, liên tiếp bắn hạ hai tiền tuyến đối phương. Tiếc là trinh sát chết quá sớm, khiến cậu không thể định vị y tế địch. Kết quả, mấy người cậu hạ gục đều được cứu sống.
Du Phong bất lực: “Đánh du kích thôi, y tế bám sát tôi.”
Combo bắn tỉa – y tế du kích vẫn có hy vọng, nhưng rõ ràng, Chương Việt trận này không theo kịp. Du Phong vừa rẽ hai khúc, quay lại – y tế nhà mình đâu rồi? Mới đi nửa đường đã lạc?
Không những bị bỏ lại, Chương Việt còn bị Hoa Nhiên chặn đường.
Không biết từ đâu nhảy ra, Hoa Nhiên ném lựu đạn, khiến Chương Việt bay màu ngay lập tức. Thư Thần ở gần đó lạnh lùng bồi thêm một phát.
[Y tế số 180] dùng [song súng] hạ gục [y tế số 190].
Chương Việt nghẹn ức muốn đập bàn!
Bị y tế đối phương giết hai lần liên tiếp – còn mặt mũi nào nữa?
Giờ chỉ còn mình Du Phong đối đầu cả đội kia: “……”
1 đấu 5, thần tiên cũng không sống nổi!
Cậu bỗng nhớ da diết Tuyết Dao. Nếu có cô ấy, đâu đến nỗi này. Đồng đội này rốt cuộc là ai vậy?
Tỷ số 2-0, nếu không thay đổi, hiệp ba cũng thua.
Du Phong cố gắng cứu vãn: “Trận ba để đột kích và công kích mở đường, trinh sát theo sau, ưu tiên tìm y tế địch trước.”
Chương Việt không nhịn được: “Sao cậu chỉ huy vậy? Theo tôi, nên xử lý bắn tỉa trước.”
Du Phong nhíu mày: “Y tế họ mạnh, không giết thì họ cứ hồi sinh, ta sẽ bị động.”
Chương Việt phân tích: “Giết bắn tỉa trước, y tế họ tất nhiên đến cứu – dẫn rắn ra khỏi hang hiểu không? Khi nó ra, tôi và trinh sát mai phục, diệt luôn y tế chẳng phải xong?”
Đường Khải gật đầu: “Tôi thấy có lý.”
Du Phong: “… Được, vậy mấy người chỉ huy.”
Trong phòng họp, các huấn luyện viên bật cười.
Tề Hằng châm chọc: “Cậu ta tưởng y tế kia cũng ngốc như mình à?”
Lão Hứa thở dài: “Tự cho là thông minh.”
Hai hiệp trước, Thư Thần và Hoa Nhiên phối hợp nhuần nhuyễn – công kích che chắn, y tế cứu viện – phá tan nhịp độ của họ. Muốn thắng, phải xử lý hai người này…
Đi tìm bắn tỉa làm gì? Nghĩ gì vậy?
Dẫn rắn ra khỏi hang? Nhưng cậu đã tìm nhầm hang rồi, biết dẫn kiểu gì?
Hiệp ba bắt đầu, Đường Khải cầm dao vòng hậu, Chương Việt theo sau. Hai người nhanh chóng tìm thấy bắn tỉa địch. Đường Khải nổ súng, bắn nổ đầu!
Cậu thở phào: “Chờ đi, y tế kia sẽ đến cứu.”
Chương Việt đang ấm ức vì bị y tế đối phương giết hai trận liền, giờ muốn dùng khiên đập nát đầu kẻ đó.
Hai người ẩn nấp, chờ đợi… Nhưng y tế đối phương không hề xuất hiện.
Thay vào đó, phía xa vang lên tiếng súng dữ dội!
Bên địch – công kích, đột kích, trinh sát, y tế – bốn người di chuyển như một khối, tốc độ cao, nhanh chóng tiêu diệt Du Phong – mối đe dọa lớn nhất.
Sau đó, họ quét sạch con phố, giao tranh quyết liệt với tuyến đầu phòng thủ. Dù hai bên đều có thương vong, nhưng có Thư Thần hỗ trợ, đồng đội địch nhanh chóng hồi sinh.
4 đấu 2.
Thấy đồng đội bị quét sạch, sắc mặt Đường Khải và Chương Việt tối sầm.
Kịch bản hoàn toàn sai. Y tế kia chẳng thèm quan tâm bắn tỉa sống hay chết!
Hoa Nhiên vừa chạy vừa hét: “Tớ ép bọn họ ra!”
Khói mù mịt, loạt đạn dữ dội quét tới. Đường Khải và Chương Việt bị bốn người phối hợp quét ngã.
Tỷ số 3-0, phe ẩn núp chiến thắng.
Du Phong rời phòng, tháo tai nghe, lẩm bẩm: “Hai tên ngốc này, tầm nhìn chiến thuật tệ quá. Không biết là tuyển thủ đội nào nữa?”
Cậu không ngờ, Đường Khải và Chương Việt đều là ngôi sao giải A!
Chương Việt, bị giết ba lần trong trận, sắc mặt u ám. Cậu càng không ngờ, y tế hạ gục mình ba lần lại chính là Thư Thần – tuyển thủ dự bị bị TNG bỏ quên, chẳng ai coi trọng. Mà một chủ lực như cậu lại bị dự bị giết tới ba lần?
Trong phòng họp, giám khảo nhanh chóng chấm điểm.
Phản xạ, tầm nhìn chiến thuật và phối hợp của Đường Khải và Chương Việt đều không đạt.
Hoa Nhiên được điểm cao. Lối đánh đặc biệt – dùng vũ khí ném phá nhịp, chặn đường, rồi luồn hậu dùng tiểu liên hạ gục. Nhìn có vẻ lộn xộn nhưng thực chất linh hoạt, tốc độ tay rất nhanh.
Còn Thư Thần thì khỏi nói – cả trận cứu viện 8 lần, thậm chí còn tiêu diệt y tế đối phương. Gọi là “đồng đội thần tiên” cũng không ngoa. Có anh trong đội, ai cũng yên tâm – chết ở đâu, anh cũng kéo dậy.
Giang Thiệu Vũ nhận xét: “Bắn tỉa bên thua, số 300, thể hiện khá tốt.”
Mọi người gật đầu: “Ừ, tư duy rõ ràng, kỹ năng bắn chuẩn. Trận này do đồng đội yếu, cậu ta gánh không nổi.”
Tề Hằng nói: “Tôi cũng đánh giá cao, có thể theo dõi thêm.”
Vòng đấu đầu tiên kết thúc.
Giang Thiệu Vũ nói với Tần Bác: “Tìm những trận có chênh lệch lớn điểm số giữa giám khảo, chúng ta phân tích lại.”
“Chênh lệch lớn” là khi giám khảo A cho điểm cao, B cho điểm thấp – dễ gây tranh cãi. Cần phân tích kỹ để đảm bảo công bằng.
Nếu cả 7 giám khảo đều đồng thuận, thì không cần bàn – tuyển thủ đó hoặc rất mạnh, hoặc rất yếu.
Phiên phân tích kéo dài đến 2 giờ sáng, mọi người mới kết thúc ngày đầu.
Một số huấn luyện viên mệt nhoài, mắt gần như mù vì xem thi đấu cả ngày. Nhưng ai cũng tình nguyện giúp Giang Thiệu Vũ.
Đội tuyển quốc gia là đại diện cho đỉnh cao thể thao điện tử Trung Quốc. Họ nhất định phải tuyển chọn đội quân tinh nhuệ bằng sự nghiêm túc và công bằng tuyệt đối!
Hết chương 96