Hữu Thị - Bán Tài Minh Nguyệt
Lấy Lại Tất Cả
Hữu Thị - Bán Tài Minh Nguyệt thuộc thể loại Linh Dị, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Từ ngày đầu tiên bước chân vào cung, đặt chân đến Phượng cung, ánh mắt Lệ Yên Nhiên đã bị choáng ngợp bởi sự xa hoa tột cùng.
Những bảo vật vô giá trên thế gian nơi đây chỉ là đồ trang trí bình thường.
Phồn hoa và quyền lực đỉnh cao ấy khiến Lệ Yên Nhiên kinh ngạc đến nghẹn lời.
Ngay khoảnh khắc ấy, trong lòng nàng ta đã nhen nhóm quyết tâm: Phượng cung này, ngôi vị này, sớm muộn gì cũng phải là của nàng ta.
Tâm tư của Lệ Yên Nhiên, ta đương nhiên rõ như lòng bàn tay.
Nàng ta buông lời mỉa mai, nhưng ấm ức chưa xong, liền giơ tay định ném bức tượng ngọc bên cạnh xuống đất.
Ta vẫn bình thản, nhẹ nhàng lên tiếng:
"Vật đó không phải đồ của Phượng cung, mà là hồi môn của ta, giá trị liên thành. Không biết nương nương có đền nổi không?"
Tay Lệ Yên Nhiên khựng lại. Nàng ta kinh ngạc nhìn chằm chằm vào món đồ nhỏ bé tưởng chừng tầm thường trong tay mình.
Cuối cùng, đành bất lực mà đặt xuống.
Nàng ta tức giận đứng phắt dậy, định đá vào chiếc bình hoa trên sàn.
Ta ra hiệu cho Vân Châu cất tượng ngọc đi, rồi thờ ơ liếc nàng ta, nói thêm một câu khiến nàng ta đông cứng:
"Chiếc bình hoa kia cũng là hồi môn của ta, còn quý giá hơn cả bức tượng nãy."
Lệ Yên Nhiên đứng chôn chân trước bình hoa, rốt cuộc cũng chẳng dám ra tay.
Ta chậm rãi bước quanh điện, chỉ tay vào từng món báu vật trên đường đi:
"Bức bình phong này, bức tranh kia, bộ ấm trà này… đều là đồ quý giá. Nương nương cứ việc đập phá. Nếu không đủ tiền đền cho nhà họ Giang, có thể xin hoàng thượng ra tay giúp đỡ."
Lệ Yên Nhiên giận đến run người, nhưng không dám điên cuồng như xưa.
Nàng ta chỉ biết trừng mắt nhìn ta bằng ánh mắt đầy oán hận, rồi cất tiếng run rẩy:
"Giang Ứng Thiền, ngươi đến đây rốt cuộc là để làm gì? Cố tình đến gây khó dễ cho ta, giờ đã vừa lòng rồi chứ?"
Dù nàng ta giận hay đắc ý, ta vẫn điềm nhiên, nhẹ nhàng đáp:
"Gây khó dễ cho nương nương? Không cần thiết. Hôm nay ta đến đây, chỉ để lấy lại hồi môn của mình."
Lời vừa dứt, các cung nhân bên ngoài liền nối đuôi nhau tiến vào, bắt đầu thu dọn đồ đạc trong điện, từng món một được khiêng ra ngoài.
Tân hoàng hậu chỉ biết đứng nhìn, trơ mắt chứng kiến Phượng cung từng là giấc mộng cả đời nàng, nay bị dọn sạch trơn, trống trơn đến rợn người.
So với vẻ lộng lẫy ngày trước, điện cung giờ đây hoang vắng, tiêu điều.
Tất cả những thứ ấy đều là hồi môn do ta mang vào.
Giờ đây, đây mới chính là diện mạo thật sự của nơi này.
Lệ Yên Nhiên chết lặng, nhìn từng người cung nhân khuân những chiếc rương lớn ra khỏi cung.
Nàng ta không thể cười, cũng chẳng thể khóc, chỉ muốn phát điên.
Nhưng giờ đây, chẳng còn ai đứng về phía nàng ta cả.
Lệ quốc cữu, đại cung nữ thân tín, các ma ma gần gũi đều đã bị xử tử.
Toàn bộ cung nhân trong điện trước đây cũng bị giải tán.
Xung quanh nàng ta lúc này, chỉ còn lại những kẻ xa lạ do triều đình phân về.
Nói thẳng ra, nàng ta giờ đây chỉ là một hoàng hậu không có thuộc hạ, hoàn toàn cô độc.
Nàng ta muốn làm hoàng hậu của Tạ Trì? Được, ta cho nàng ta làm.
Nàng ta muốn ở trong Phượng cung? Được, ta cho nàng ta ở.
Chỉ là những thứ ta đã chán, những thứ đã bị vấy bẩn, ta không còn muốn giữ lại.
Nhưng ngôi vị hoàng hậu này — không bảo vật, không người thân tín, không phong địa, cũng chẳng có quyền lực thực sự — chỉ là một cái vỏ rỗng.
Nàng ta vẫn chưa nhận ra, đây không phải là chiến thắng, mà là khởi đầu cho sự sụp đổ của chính mình.
Trước khi rời đi, ta quay lại nhìn Lệ Yên Nhiên, khẽ nói:
"Hy vọng ngươi sẽ không hối hận vì đã cướp lấy ngôi vị hoàng hậu này."
Cũng mong Tạ Trì sẽ không hối hận vì từng ra tay giúp nàng ta đối phó với ta, chỉ để nhường ngôi cho nàng ta.
27
Khi ta thành thân nhập cung, sính lễ trải dài mười dặm, cảnh tượng huy hoàng khiến cả kinh thành náo nhiệt.
Hồi môn mà gia tộc chuẩn bị cho ta phải mất nửa tháng mới chuyển vào cung xong: vàng bạc châu báu, kỳ trân dị bảo, sách cổ hiếm có, khế đất cửa hàng, nô bộc tỳ thiếp, cùng những thợ thủ công tay nghề cao...
Giờ đây, ta muốn lấy lại tất cả.
Khi rời cung, ta tình cờ chạm mặt Tạ Trì.
Ta nhấc nhẹ tà áo, bước nhanh đến chắn ngang đường hắn.
"Thần nữ tham kiến hoàng thượng."
Tạ Trì buộc phải dừng bước, ánh mắt chằm chằm nhìn ta, một lúc lâu sau, hắn khẽ nheo mắt:
"Ngươi hối hận rồi sao?"
Hắn cho rằng ta hối hận vì nhường ngôi vị hoàng hậu cho Lệ Yên Nhiên, nên mới quay lại ngăn cản.
Ta mỉm cười dịu dàng, lắc đầu:
"Hoàng thượng, túi thơm, thắt lưng, giày gấm của ngài… tất cả đều là đồ thần nữ mang vào cung năm xưa. Giờ đây, xin ngài trả lại cho thần nữ."
Tạ Trì sửng sốt.
Ta biết, hắn chưa từng để ý rằng rất nhiều thứ hắn mặc, dùng, ở và sở hữu — đều do chính tay ta chuẩn bị.
Theo truyền thống, từ nhỏ ta đã bắt đầu chuẩn bị hồi môn, tự tay thêu từng đường kim mũi chỉ cho trang phục của phu quân tương lai.
Khi nhập cung, ta mang theo vài chiếc rương chất đầy đồ đạc tích góp suốt nhiều năm, tỉ mỉ hơn cả những cung nữ lành nghề nhất.
Hắn chưa từng để tâm đến những điều nhỏ nhặt ấy.
Nhưng không biết từ lúc nào, những thứ hắn yêu thích lại dần trở thành những món đồ do ta làm — bởi vì chúng được thiết kế tinh tế theo đúng sở thích của hắn, từ hoa văn đến màu sắc.
Giờ đây, cuối cùng hắn cũng nhận ra.
Tạ Trì đứng lặng hồi lâu, rồi im lặng nhận lấy danh sách từ tay Vân Châu, tháo chiếc túi thơm bên hông, đưa về phía ta:
"Những thứ khác, ta sẽ sai người mang đến."
Ta không nhận, chỉ để Vân Châu bước lên nhanh nhẹn tiếp nhận.
Ta cúi chào hắn:
"Chúc hoàng thượng và hoàng hậu trăm năm hòa hợp. Thần nữ xin cáo lui."
Tạ Trì nhíu mày.
Chắc hắn cảm thấy kỳ lạ khi nghe ta gọi người khác là "hoàng hậu".
Không chỉ hắn, gần như tất cả mọi người vẫn chưa quen với sự thay đổi này.
Từ nhỏ, ta đã được nuôi dạy để trở thành hoàng hậu.
Bao năm qua, chẳng ai nghĩ rằng danh hiệu ấy lại rơi vào tay người khác.
Hắn nắm chặt tay ta, giọng trầm xuống:
"Tên nhạc sư kia… xem ra không phải người tốt. Ngươi chỉ vì muốn chọc giận ta nên mới làm bộ thân mật với hắn, đúng không? Giờ hắn đã vô dụng, ngươi không cần phải đưa hắn về Giang gia nữa."
Thật lạ lùng, Tạ Trì cũng có ngày vì ta mà nói lời chân thành như vậy.
Ta gạt tay hắn ra, bình tĩnh nhưng lạnh lùng đáp:
"Chuyện của thần nữ, giờ đây không còn liên quan đến hoàng thượng."
Sắc mặt Tạ Trì lập tức trở nên tối sầm.
Ta cúi chào, quay người bước đi.
Hàng mi khẽ cúi, ánh mắt lộ rõ vẻ lạnh lùng, xa cách, và một tia chán ghét không thể che giấu.
Ta không thích hắn chạm vào ta, dù chỉ là một cái chạm tay.
Tạ Tô Duẫn đương nhiên không phải người tốt, điều đó ta hiểu hơn ai hết.
Nhưng ta không làm vậy để chọc tức Tạ Trì.
Tạ Trì vẫn chưa nhận ra — ta đã hoàn toàn buông bỏ hắn.
Người không thích ta, ta tuyệt đối sẽ không ép lòng mình phải thích.
Trước đây ta chịu đựng Tạ Trì, chỉ vì hắn từng cứu mạng ta, và vì địa vị của hắn.
Năm đó, trước khi qua đời, tiên hoàng từng nói với ta: ông nghe theo lời một đạo sĩ, biết ta mang mệnh phượng hoàng, nên muốn ta vào cung chọn một hoàng tử làm phu quân.
Ta chọn ai, người đó sẽ là thái tử.
Nhưng thực ra, không phải vậy.
Tiên hoàng cả đời mưu mô thâm sâu, ông chỉ tin vào lòng người, chứ không tin vào thần thánh.
Lời đó chỉ là dối trá.
Ông sợ sau khi băng hà, Tạ Trì sẽ không trân trọng ta, sẽ vì ngu dại mà ghét bỏ, phế truất ta.
Vì thế, ông mượn danh thần thánh để bảo vệ ngôi vị hoàng hậu cho ta.
Tiên hoàng hiểu rõ — ông biết rằng ta và Giang gia có thể giúp đỡ Tạ Trì đến mức nào.
Nhưng Tạ Trì chưa từng nhận ra điều đó.
Dù sao, việc tiên hoàng cho ta chọn hoàng tử, và ta chọn ai, người đó sẽ là thái tử — là thật.
Lúc đó, ta đã chọn Tạ Trì.
Lúc ấy, ta còn chút cảm tình với hắn.
Nhưng từ nhỏ, ta đã được dạy rằng: lợi ích quốc gia phải đặt lên trên hết.
Ta không thể dựa vào cảm xúc non nớt để quyết định ai sẽ là người nhà họ Giang ủng hộ, ai sẽ làm hoàng đế.
Việc chọn Tạ Trì là kết quả của một đêm bàn bạc giữa phụ thân và các trưởng lão trong tộc.
Tiên hoàng không chỉ hỏi ý ta, mà còn thầm hỏi ý Giang gia.
Các hoàng tử khác khi ấy, hoặc hung bạo, hoặc vô dụng, hoặc chẳng màng quyền lực.
So với họ, Tạ Trì ít ra không có khuyết điểm lớn, cũng không quá nổi bật.
Dù ta có ghét hắn đến đâu, hắn vẫn là người duy nhất xứng đáng làm hoàng đế.
Không có ta, không có sự ủng hộ của Giang gia, Tạ Trì sẽ không thể kiềm chế những thân vương tàn bạo đầy mưu đồ kia.
Triều chính sẽ loạn lạc, dân chúng sẽ khổ đau — điều mà ta và Giang gia tuyệt đối không muốn thấy.
Từ nhỏ, các bậc trưởng lão đã dạy ta:
"Nhận lộc dân, hưởng cống dân, đứng ở vị trí cao phải lo nỗi lo của dân, đặt đại cục lên hàng đầu."
Vì thế, dù không hài lòng với Tạ Trì, ta chưa bao giờ thể hiện.
Đế hậu bất hòa, sẽ ảnh hưởng đến cả triều đình.
Ta luôn chu toàn bổn phận, quản lý hậu cung ổn thỏa — không phải vì si tình, mà vì trách nhiệm.
Ta không để cảm xúc cá nhân chi phối việc chọn ai, hay từ bỏ ai — bởi vì ta là hoàng hậu, mỗi quyết định đều ảnh hưởng đến vận mệnh cả một triều đại.
Hơn nữa, Tạ Trì từng cứu mạng ta — ân tình ấy ta luôn ghi nhớ.
Ta chịu đựng sự lạnh nhạt của hắn, đến tận khi gặp Tạ Tô Duẫn.
Vụ án "mưu phản" của gia tộc hắn, ta không tin.
Ta hiểu rõ tiên hoàng là người như thế nào.
So với Tạ Trì, Tạ Tô Duẫn mới thực sự có tài năng của một đế vương — về học vấn, mưu lược, đến tầm nhìn xa trông rộng.
Tạ Trì… căn bản không phải là thiếu niên từng cứu mạng ta năm xưa.
Người thật sự cứu ta chính là Tạ Tô Duẫn.
Nhận công lao của người khác — đúng là điều ghê tởm nhất.
Vì thế, ta không cần quay về quá khứ, cũng chẳng cần thêm cơ hội nào nữa.
Ngay tại hiện tại, ta đã quyết định:
Ta sẽ không chọn Tạ Trì.
Tạ Trì vẫn chưa nhận ra — không chỉ túi thơm, vật dụng trong Phượng cung…
Mà tất cả mọi thứ, ta sẽ lấy lại hết.