Ngày tỷ tỷ bị xử tử, thi thể nàng treo lơ lửng trên thành lâu, lay lắt trong gió như mảnh vải rách bỏ quên. Toàn thân không chỗ nào còn nguyên vẹn, máu khô đóng vảy, da thịt tả tơi — một cảnh tượng thê lương đến nghẹn thở.
Nghe nói, tỷ tỷ bị vu oan là có ý quyến rũ Hoàng thượng. Quý phi tức giận, sai một trăm tử tù tra tấn nàng suốt đêm dài không trăng sao. Một thân trắng trong, chết không toàn thây.
Ta đứng dưới chân thành lâu, nhìn xác nàng lay động trong gió, mắt không chớp, canh giữ suốt ba ngày. Đến ngày thứ ba, mùi hôi thối bắt đầu bốc lên.
Quân canh thành lười biếng kéo xác xuống, cuộn vào chiếc chiếu rách, ném lên xe bò như vứt một đống rác. Xe lục cục chuyển bánh, ta chạy theo, không nghĩ, không khóc — chỉ chạy.
Trời sập tối khi ta đến bãi tha ma.
Hơn chục con dã cẩu đang xâu xé thi thể tỷ tỷ, máu me văng khắp mặt đất. Tiếng răng cắn xương rợn người vang lên trong bóng đêm.
Ta lao tới như một con thú điên, vật một con xuống, ngồi đè lên, vung đá nện tới tấp. Nện đến khi đầu nó nát bét, máu bắn đầy mặt, tay không còn cảm giác.
Lúc ấy, ta biết — ta đã trở thành thứ còn đáng sợ hơn cả lệ quỷ.
Truyện Đề Cử






