Sinh ra trong nhung lụa, Hạ Trúc có mọi thứ mình muốn, trừ một điều duy nhất: trái tim của Hứa Mặc.
Mối tình thanh xuân của Hứa Mặc, dù không môn đăng hộ đối, lại trọn vẹn đến lạ. Cho đến khi Hạ Trúc, với sự hậu thuẫn của gia đình, ra tay phá hoại. Bản tính điềm đạm của anh tan biến, thay vào đó là cơn thịnh nộ câm lặng. Anh quay lưng, cắt đứt mọi liên lạc, mang theo trái tim tan vỡ và nỗi căm ghét ngầm dành cho cô mà rời đi.
Tại sân bay hôm ấy, giữa dòng người hối hả, Hạ Trúc níu giữ anh trong nước mắt, nhưng chỉ đổi lại ánh mắt lạnh lùng và câu nói khắc sâu: “Hạ Trúc, đừng để anh phải chán ghét em hơn nữa.”
***
Vài năm sau, định mệnh trớ trêu đưa họ gặp lại nhau trên đất Bắc Kinh. Kẻ từng bám víu không rời, giờ lại là người cố gắng tránh né anh như tránh tà. Nhưng một sự cố bất ngờ đã đẩy họ vào một cuộc hôn nhân chớp nhoáng, định mệnh trói buộc hai con người từng tổn thương nhau.
Hạ Trúc, với nỗi mặc cảm và lo sợ anh còn vương vấn bóng hình cũ, chẳng dám tiến thêm một bước. Cho đến một đêm đông khắc nghiệt, khi anh say khướt, cô chỉ khoác độc chiếc áo ngủ mỏng manh, liều mình lái xe giữa màn tuyết trắng để đón anh.
Khoảnh khắc Hứa Mặc thấy dáng hình nhỏ bé ấy run rẩy trong gió lạnh, ánh mắt hoảng loạn tìm kiếm mình, bức tường băng giá trong lòng anh bỗng chốc vỡ tan. Anh bước đến, ôm chặt cô vào lòng, giọng nói khàn đặc nhưng ấm áp như sưởi ấm cả không gian:
“Đồng chí Tiểu Hạ, anh chưa từng hối hận vì đã cưới em.”
Truyện Đề Cử






