Hy Vọng Em, Thật Sự Hạnh Phúc
Ly Nước Vĩnh Hằng
Hy Vọng Em, Thật Sự Hạnh Phúc thuộc thể loại Linh Dị, chương 25 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tô Xướng mãi mãi là một ly nước.
Trong vắt, đựng trong chiếc ly thủy tinh đắt tiền, trên thành ly có lớp sương mỏng manh, bạn không thể nhìn rõ đó là hơi ẩm chưa tan hay sương lạnh bám vào. Nếu bạn không đến gần.
Những giọt sương ấy chính là chốn mơ hồ, mong manh của cô. Bạn muốn chạm vào, muốn nếm trải, phải dùng môi, phải dùng lưỡi mới có thể cảm nhận được.
Nhưng cô sẽ không bao giờ cho bạn cơ hội đó.
Tất cả cảm xúc nhỏ bé của cô, những phân tử nhỏ hơn cả hơi nước, kể cả sự xa lánh, đều xa lánh đến không để lại dấu vết.
Một tuần đầy nắng.
Thứ hai, Vu Chu làm gà ba ly, tháp chín tầng thơm ngon, Tô Xướng chỉ ăn nửa bát cơm. Vu Chu hỏi cô có ngọt quá không, cô nói có chút, rằng cô không thể ăn ngọt. Vu Chu vừa thu dọn bát đũa vừa nói, nhớ lần sau bớt ngọt đi.
Thứ ba, Vu Chu dùng nửa con gà còn lại làm gà Bồ Đào Nha, rồi hai người bàn về chuyến đi Ma Cao trước đây. Họ nhất trí rằng Ma Cao dễ dạo chơi hơn Hồng Kông, băng qua trung tâm thương mại của mấy khách sạn Venice, không cần phải chịu nắng gắt.
Vu Chu đến Ma Cao vào tháng 10 năm ngoái, còn Tô Xướng thì vào tháng 9. Vu Chu nói thật trùng hợp, nhưng câu tiếp theo lại là, chẳng trùng hợp chút nào.
Các cô có lẽ đã nghe qua cùng một bài hát của người chèo thuyền, có lẽ đã ngửi qua cùng mùi thơm của một cửa hàng bánh trứng.
Thứ năm, vở kịch mà Tô Xướng lồng tiếng đóng máy. Đây là hai kỳ cuối cùng của mùa thứ ba, cô thu âm có chút buồn ngủ, một tay cầm tách Americano, kỹ thuật viên thu âm giúp cô lật kịch bản trên màn hình. Cô nhìn lại.
Trước đó cô đã xem qua nguyên tác, nhưng chiến tuyến kéo dài quá, giữa chen vào vài hạng mục, cô không quá quen thuộc.
Đạo diễn lồng tiếng Bành Hướng Chi nhân lúc nghỉ ngơi, lướt vài bình luận trên Weibo: "Đệch, còn nói tôi."
"Làm sao vậy, ai nói chị." Mạo Mạo dựa vào.
"Fan của em," Bành Hướng Chi hận Tô Xướng, "Nói tôi không biết đạo diễn, nói em trong kịch này không hay như trong game."
Biết là nói giỡn, Mạo Mạo cười, Bành Hướng Chi cũng cười theo, làm bộ nói: "Vậy tôi lấy công chuộc tội, được chứ? Đoạn tiếp theo sẽ có các vị khách quan thích nhất."
Mạo Mạo hứng thú: "Cái gì vậy?"
"He he, tiểu quận chúa kia sống chết muốn gả cho Tô Xướng, không phải, gả cho tiểu tướng quân. Tiểu tướng quân này là nữ cải nam trang nha, khẳng định không được, từ chối người ta, nhưng tiểu quận chúa khóc, tiểu tướng quân lại không đành lòng. Buổi tối, tiểu tướng quân mang một chậu mười tám học sĩ* tiểu quận chúa thích nhất, đặt trước phủ. Chậc chậc."
*Mười tám học sĩ: loài hoa trà quý hiếm, thuộc giống trà hoa đẹp. Cây có dáng đẹp, hoa có cấu trúc độc đáo, với 70 đến hơn 130 cánh hoa tạo thành vương miện sáu góc, hình tháp với các tầng rõ rệt. Hai cánh xếp thành khoảng 20 vòng, hầu hết là 18 vòng, nên gọi là "Mười tám học sĩ". Đây là trà hoa quý, được nhiều người yêu thích.
Wow, cái này giống bách hợp nhưng không phải bách hợp, thật biết cách.
"Gần đây có rất nhiều vở như thế này, thêm chút yếu tố bách hợp, hai tháng nay hình như chị Xướng đã thu âm hai ba vở rồi." Phòng này do mẹ cô nàng mở, cô nàng khi rảnh rỗi thường đến nghe.
"Không phải gần đây nhiều vở thế này," Bành Hướng Chi trở tay đặt lên lưng ghế, lắc đầu, "Là gần đây thích tìm chị Xướng lồng tiếng như vậy."
"Hả? Vì sao vậy?"
"Thu hút mấy cô gái nhỏ thích thôi." Bành Hướng Chi ngậm ống hút uống một ngụm cà phê.
Trong lúc nói chuyện, tiểu quận chúa cũng tới, chạy tới, mặt đỏ bừng mồ hôi, tóc đuôi ngựa cao, áo phông trắng, mang theo ba lô nhỏ, tràn đầy sức sống.
"Tới rồi à, vừa lúc thu xong đoạn trước, em muốn nghỉ ngơi một chút hay trực tiếp vào?" Thời gian eo hẹp, Bành Hướng Chi cũng không hàn huyên nữa.
"Em trực tiếp vào luôn." Cô gái nhỏ đặt ba lô xuống.
Giọng nói mềm mại pha chút cát, Tô Xướng ngẩng đầu nhìn cô nàng.
"Được, Tô Xướng đang bên trong, hai người trực tiếp đáp." Bành Hướng Chi nhấn micro: "Xướng à, tiểu quận chúa tới rồi, mình cho cô ấy vào nhé."
"Được." Giọng Tô Xướng mát lạnh từ trong loa truyền đến, như vọng vọng.
Cô gái nhỏ dừng bước, nói với Bành Hướng Chi: "Có phải cô Tô đang nghỉ ngơi không? Nếu không, khụ ừm, em trước, cái đó, cái đó, thu của em một chút, em, cái đó, đoạn trước hình như có một hồi, khụ ừm, em ở trong phủ, cái OS đó."
Tô Xướng ngồi bên cạnh chờ cô nàng thu âm trước, cô nàng có chút sợ vấp thoại.
Nếu Tô Xướng lại ở bên cạnh nhìn chằm chằm kịch bản của cô nàng, chậm rãi uống một ngụm cà phê, đoán chừng cô nàng muốn thắt cổ ngay tại chỗ.
Cục diện này, trong lòng Bành Hướng Chi vui thầm. Tô Xướng cười, bưng cà phê đứng dậy: "Em thu trước đi, tôi đi toilet một chút."
Tô Xướng không đi toilet, mà dựa vào bàn bên cạnh, mở điện thoại xem chút. Bốn giờ, không có tin nhắn.
Bành Hướng Chi ghé vào tai giải thích: "Anh Phong thu củ cải nhỏ đi, có chút sợ xã hội, hay căng thẳng, nhưng lồng tiếng rất tốt, lát nữa anh nghe thử nhé. Lúc lồng tiếng sẽ không căng thẳng, cô ấy sinh năm 97, mới hơn 20 tuổi."
Hai cô trước giờ chính là như vậy, một người nói lia lịa, một người không nói lời nào, không hy vọng nhận được hồi âm. Lại nghe thấy Tô Xướng hỏi: "Năm 97?"
"Ờ, sao vậy." Bành Hướng Chi ngáp.
"Cậu nói năm 97 cũng không kém chúng ta mấy tuổi, nhưng mình luôn cảm thấy có đôi khi nhìn các cô ấy giống như nhìn người ngoài hành tinh, phải chăng vì lý do gần 10x? Hai ta gần 9x." Bành Hướng Chi chép miệng.
Tô Xướng vì thế rất tự nhiên nhớ tới một con kiến nhỏ, chính xác, có chút giống kiến ngoài hành tinh. Căng thẳng liền nói lung tung, còn lo lắng cô không nổi tiếng được.
Ngón trỏ của cô vẽ lên mặt bàn một đường thẳng ngắn ngủi, cười rất vui vẻ.
Bành Hướng Chi tuổi già an ủi: "Rốt cuộc cậu cũng cảm thấy chuyện cười của mình buồn cười rồi, thì ra nụ cười của cậu là ở người ngoài hành tinh."
Sáu giờ đóng máy, bảy giờ cùng ăn cơm với mấy người bạn. Vốn Bành Hướng Chi không trông cậy vào Tô Xướng không thích xã giao sẽ đáp ứng, nhưng Tô Xướng nghĩ nghĩ, điện thoại xoay một vòng, nói: Được.
Tám mặt kinh hãi.
Chín người đi tới quán lẩu, Bành Hướng Chi gọi món, những người khác lần lượt nói chuyện phiếm, Tô Xướng ngồi uống trà. Hoàn cảnh phòng bao rất lịch sự, cửa sổ kiểu Trung Quốc ở phía sau cô, cô rũ hàng mi đẹp, gửi tin nhắn cho Vu Chu: "Buổi tối đoàn phim liên hoan, không về ăn cơm."
Cố ý đợi đến nhà hàng mới nói, Vu Chu hẳn là đã về đến nhà, có lẽ đã nấu cơm xong đang đợi cô.
Gõ xong một hàng chữ, nhìn một lát, trên đỉnh vẫn là hai chữ "Vu Chu", không có bất kỳ biến hóa nào. Tô Xướng rời khỏi giao diện trò chuyện, lướt xem tin nhắn công việc, vậy mà mỗi một câu đều trả lời, cô khóa điện thoại, đặt sang một bên.
Cùng Mạo Mạo hàn huyên hai câu, ấn nút mở khóa, mới qua ba phút.
Tô Xướng lại cầm lên, mở WeChat ra, tiếp tục dạo một vòng. Ngày hôm qua có một kế hoạch gửi cho cô một cái "Được", cô không trả lời, Tô Xướng gửi sticker "Mèo con gật đầu" qua.
Giương mắt nhìn l*n đ*nh, lại một phút.
Điện thoại rung lên, người lập kế hoạch trả lời tin nhắn: "Đáng yêu.jpg"
Tô Xướng mím môi, lần nữa đặt di động sang bên cạnh.
"Xướng, cậu xem cậu muốn gọi thêm cái gì không?" Bành Hướng Chi đưa iPad cho cô.
Tô Xướng nhận lấy, nghiêm túc nhìn từng hàng đồ ăn, sau khi xem xong, cái gì cũng không nhớ rõ, vì thế cô mở xe mua sắm nhìn lướt qua: "Rất tốt."
Hôm nay Vu Chu sẽ làm món gì? Muộn như vậy mới nhận được tin nhắn, sẽ trả lời như thế nào? Sẽ tốt tính mà nói "Được", hay sẽ hỏi thêm một câu "Khi nào trở về", hoặc là, hơi có chút oán giận, hỏi cô tại sao không nói sớm.
Tô Xướng phát hiện mình không tưởng tượng ra cảnh Vu Chu tức giận sẽ như thế nào, cát trong lòng sụp xuống một khối nhỏ, chính như ngày đó cô phát hiện Vu Chu cũng không hiểu mình.
Rất nhiều người đều biết Tô Xướng hát không hay, mà Vu Chu không biết.
Thức ăn trong quán lẩu được bưng lên rất nhanh, lập tức bày đầy một bàn, Tô Xướng nhìn nồi hơi nóng hổi, bỗng nhiên lại thiếu hứng thú. Cô càng quen với hoàn cảnh dùng cơm không quá ồn ào, ví dụ như, chỉ có hai người.
Như vậy đối phương nói nhiều một chút cũng không sao, vừa vặn.
Cô là người làm công việc âm thanh, sau khi tan làm, lại nghe được âm thanh giao thoa dao động giống như tạp âm, lỗ tai sẽ có chút mệt mỏi.
Trong hoàn cảnh như vậy, màn hình điện thoại bỗng nhiên sáng lên, như một sự cứu rỗi. Hoặc là nói, là một con dao nhỏ cắt rách bình phong, chọc một cái lỗ to bằng hạt vừng, không khí trong lành liền tiến vào.
Nhận được một tin nhắn WeChat.
Tô Xướng cầm lên, tim tê dại, nhưng trong lòng lại không thèm để ý nhàn nhạt lặp lại một câu: "Chắc lại là vị lập kế hoạch kia."
Là Vu Chu. Tô Xướng mấp máy khóe miệng.
Cô ngay cả gõ chữ cũng rất nhẹ nhàng: "À được rồi, hôm nay em làm thịt bò nướng chị thích, loại có da, nhưng không sao, món này hâm lại lần hai cũng rất ngon, ngày mai em hâm nóng cho chị."
Lại một tin: "May mà em không cho khoai tây vào, nóng nữa là bở."
Tô Xướng bắt đầu tưởng tượng khoai tây bở là cảm xúc gì, nhưng cô cảm thấy tin nhắn của Vu Chu hình như là cát bụi, chảy vào trong mắt, ngay cả quán lẩu cũng không còn ồn ào nữa.
Người làm công việc âm thanh bắt đầu tưởng tượng giọng điệu của đoạn tin nhắn này, dùng cho giọng nói của Vu Chu.
"Sao trễ như vậy mới trả lời?" Tô Xướng nhìn khoảng cách tin nhắn, nửa tiếng.
"Em vừa mới ngủ một lát." Vu Chu gửi tới một cái emoji mệt mỏi.
Ngủ một lát? Tô Xướng rất tự nhiên phác họa hình tượng một người nằm gục trên bàn chờ ngủ thiếp đi, nhưng hẳn là không, nàng tốt nhất là trở về giường ngủ.
"Mấy giờ chị về?" Không đợi Tô Xướng trả lời, Vu Chu lại hỏi.
Chắc khoảng chín giờ, Tô Xướng nghĩ một chút, nhưng không trả lời câu này, mà chậm rãi gõ chữ: "Làm sao vậy?"
Những lời này bị chính cô ở trong lòng lồng tiếng rất nhẹ.
Một tin nhắn thoại rất dài, sau đó là mấy chữ của Vu Chu: "Em lười gõ chữ, chị chuyển sang văn tự xem."
Sợ cô ăn cơm không tiện.
Trong lòng Tô Xướng có chút trì trệ, lúc ấn nút chuyển đổi, cảm thấy sau tai có chút nóng.
Cô nhìn thấy lời nói của Vu Chu chậm rãi hiện ra:
"Lúc chị trở về, ở dưới lầu mua băng vệ sinh nhé, em tính tháng trước chị cũng vào khoảng thời gian này. Ngày hôm qua em tan làm về nhà, lúc thay cuộn giấy, phát hiện trong tủ không có băng vệ sinh, vừa lúc dì giúp việc vẫn chưa đi, em liền hỏi dì ấy, trên lầu còn băng vệ sinh không, dì ấy nói cũng hết rồi."
Tô Xướng sửng sốt, nhìn đoạn văn này chớp chớp mắt. Không có tai nghe, không biết cô nói lời này là chậm rãi vừa mới tỉnh ngủ, hay là cứ lải nhải như thường ngày.
Cô bỗng nhiên rất muốn gặp Vu Chu, so với lúc trước còn muốn hơn.
Vì thế cô tắt điện thoại, nói với Bành Hướng Chi: "Ở nhà có chút việc, mình về trước đây."
"Lần sau lại mời cậu."