Hy Vọng Em, Thật Sự Hạnh Phúc
Chương 34: Bán cô tóc xanh
Hy Vọng Em, Thật Sự Hạnh Phúc thuộc thể loại Linh Dị, chương 34 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Căn biệt thự hai tầng của Tô Xướng có ba phòng ngủ: hai phòng ngủ nhỏ sát nhau và một thư phòng. Phòng ngủ chính có cửa sổ nhìn toàn cảnh 270 độ, được thiết kế tinh tế đến từng chi tiết. Chỉ cần ngồi đó uống trà đọc sách, toàn bộ khu vườn xa hoa phía xa sẽ hiện ra trước mắt. Phòng ngủ phụ nhỏ hơn một chút, nhưng có ban công nhỏ nhìn ra ngoài.
Ở Giang Thành, nhà có ban công là điều hiếm hoi. Vu Chu nhớ lại, hồi còn ở quê, nhà nào cũng có ban công nhỏ, nhưng ở thành phố này, nó trở thành thứ xa xỉ.
Đứng trên chiếc lan can kính của ban công phòng ngủ phụ, nhìn xa xa những ánh đèn thành phố lấp lánh cùng hồ nước trong công viên bên cạnh, thỉnh thoảng còn thấy vài ánh đèn soi cá nhấp nháy trên mặt nước gợn sóng. Gió thổi nhẹ vào mặt, đem theo cảm giác mát lạnh.
Thực ra, xa xỉ không phải là ban công, mà là sự tự tin vô tư khi đứng trên cao nhìn toàn cảnh thành phố, là cảm giác thoải mái trước đường chân trời mà không hề thấy áp lực.
Ngoài hai phòng ngủ ra, còn có thư phòng và phòng vệ sinh khách. Phòng thay đồ và phòng sinh hoạt gia đình dưới tầng không rộng lắm, nhưng đủ dùng vì tủ quần áo trong phòng ngủ của Tô Xướng đã chiếm khá nhiều không gian.
Tô Xướng dẫn Vu Chu đi tham quan, cô gái nhìn thật sự ngưỡng mộ.
Biệt thự của gia đình mình ở quê cũng khá lớn, nhưng so với biệt thự này, nó vẫn thua xa. Mọi vật dụng đều tinh xảo, khung cửa sổ màu xám được kéo sợi vô cùng tinh tế.
Nhà của cô được gia đình trang trí khá đa dạng, đồ Mỹ, phòng ngủ chính đồ gỗ lim kiểu Trung Quốc, phòng ngủ thứ hai phong cách Anh, phòng khách vẫn là chiếu tatami. Bố mẹ cô luôn cho rằng cách trang trí như vậy khá hợp lý.
Tô Xướng dẫn Vu Chu đến phòng ngủ phụ, rồi quay về phòng cởi đồ tắm.
Vu Chu nằm sấp trên giường gọi điện cho Hoả Oa.
"Về đến nhà rồi? Có tìm tôi chưa?" Hoả Oa đang nhai xương ống, vừa từ Thái Lan về cô ấy thèm muốn chết.
"Tôi ở nhà chị ấy." Vu Chu nói khẽ.
"Vãi chưởng." Hoả Oa ngừng nhai, nghiêm túc hỏi, "Cậu nghiêng về phía ấy rồi hả?"
Vu Chu im lặng một hồi, lần lượt cạy móng tay từng ngón: "Tôi không biết."
Hai người quen nhau từ nhỏ, cùng quê, học tiểu học ở tầng dưới, trung học khác lớp. Mỗi tuần hai cô viết thư cho nhau. Hoả Oa thi đại học ở thành phố bên cạnh, thỉnh thoảng lại đến thăm, sau vài lần đi chơi, cô ấy yêu Giang Thành và quyết định đến đây sau khi tốt nghiệp.
Mỗi lần Vu Chu tâm sự, Hoả Oa đều biết hết, bày mưu tính kế không ít, nhưng cô ấy cũng hiểu Vu Chu. Cô gái này chỉ thích thầm, muốn Vu Chu dám tiến lên, nhưng cô ấy không dám. Những việc cô ấy dám làm đơn giản như lấy nước, đưa đồ cho người khác rồi nói tiện thể.
Lên đại học, Vu Chu thầm yêu một anh khóa trên, giúp người ta chạy thẻ đêm, mỗi lần được một tệ. Hoả Oa tức giận đến không chịu nổi, nói rõ ràng là treo cô ấy, bảo anh ấy là đồ ngốc, không biết cô ấy thích hắn, ai thèm tiền của hắn. Vu Chu nói không sao, nhưng mỗi lần nhận tiền đều cảm thấy buồn.
Huống chi Tô Xướng là nữ, huống chi cô ấy còn giàu có hơn thế.
Cô ấy là người xa lạ nhất trong số những người Vu Chu thích thầm.
Nhưng lần này, Vu Chu cảm thấy khác hẳn. Trước đây, cô ấy thích ai là có thể khống chế được, nhưng với Tô Xướng dường như không được. Lúc trước cô ấy buồn, nhưng nghe giọng Tô Xướng, nghe điện thoại cô ấy gọi, đầu óc choáng váng. Cô ấy đến sân bay đón, giữ cô ấy ở lại, chính cô ấy cũng không tự chủ được.
Không thể không thừa nhận, Tô Xướng đến gần cô ấy khiến cô ấy vui vẻ, vui đến mức quên mất kẹo trong lòng đã lâu.
Nước ấm trong phòng tắm dày đặc và mềm mại, trôi trên làn da trắng như ánh trăng. Phòng tắm trong phòng ngủ chính không có gương, chỉ có thể nhìn thấy đường cong lờ mờ qua tấm kính. Những giọt nước lướt qua da thịt, như thể bị thúc giục rời đi để lại dấu vết uốn lượn. Thỉnh thoảng có vài giọt rơi từ trên cao xuống, từ thung lũng rơi xuống, từ vách núi rơi xuống.
Thân thể con gái như được Nữ Oa tỉ mỉ thiết kế, dù béo hay gầy đều có tư thái riêng.
Còn Tô Xướng, từ trên xuống dưới đều được thiên phú, cô ấy đẹp hơn người khác.
Cô ấy xuất thần trong hơi nước hằng ngày, bắt đầu tự hỏi tại sao Vu Chu cùng giới tính lại khiến cô ấy tò mò khám phá như vậy. Cô tưởng sẽ giống soi gương không có gì đặc biệt, nhưng ngược lại, cô không thể kiềm chế muốn nhìn lần thứ hai, lần thứ ba.
Cô muốn xem Vu Chu trông như thế nào. Mọi cô gái đều ôm chú thỏ trắng noãn, đều có đôi môi hồng khéo léo, thân thể tròn vo, nhưng Vu Chu lại có sức sống khiến người ta tò mò.
Từ phòng tắm đi ra, Tô Xướng mặc áo ngủ tơ tằm màu xanh đậm. Cô định ngủ ngay, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, cô đến trước cửa phòng Vu Chu, nghe thấy tiếng nhạc không mượt mà từ bên trong, liền gõ cửa vài cái.
Vu Chu nhẹ nhàng đáp lời.
"Em chưa ngủ sao?" Tô Xướng hỏi.
"Chưa," Vu Chu quay đầu về phía cửa, "Chị vào đi."
Tô Xướng mở cửa đi vào, Vu Chu ngồi dậy từ trong chăn, tắt điện thoại đang hát ở đầu giường, hỏi: "Chị tắm xong rồi à?"
"Ừ, chúc em ngủ ngon." Tô Xướng đứng bên giường, cúi đầu cười.
Vu Chu ôm chăn, đột nhiên cảm thấy giống như lần đầu gặp nhau ở bệnh viện, hồi đó Tô Xướng cũng đứng trước giường bệnh của cô nói chuyện, cao cao gầy gầy trong quần áo bệnh nhân. Bây giờ tóc cô buộc lại.
Vu Chu tò mò chống cổ đánh giá: "Chị không gội đầu à? Bím tóc vẫn chưa tháo?"
"Chờ xuống phòng rồi tháo."
Vu Chu ngẫm lại dáng vẻ Tô Xướng ngồi trước bàn trang điểm tết bím tóc, đáng yêu muốn chết, vì vậy cô cong cong cười, lặng lẽ nói với Tô Xướng: "Chị có thể cúi xuống một chút không? Em có chút muốn làm một việc, hoặc là chị ngồi xuống giường cũng được."
Tô Xướng nhíu mày, ngồi nghiêng bên giường.
Vu Chu lấn người lại, nói: "Có chút không hay lắm, nhưng mà...""
Nói xong, nàng vươn tay túm bím tóc Tô Xướng.
Tô Xướng nhướng mày, chưa kịp phản ứng, nhìn bím tóc rồi nhìn tay Vu Chu.
Vu Chu mím môi đỏ mặt lui về, nói: "Xin lỗi, tay em vô ý."
Bên ngoài góc nhìn, Vu Chu thấy vai Tô Xướng hơi run rẩy, cô ấy không tức giận, cười với Vu Chu, rồi hỏi: "Có đẹp không?"
"Đẹp," Vu Chu lại đưa tay giúp cô vuốt tóc, "Thật sự rất đẹp."
Tô Xướng có chút vui vẻ, cô nhìn ra, tuy rằng cô cúi đầu sát mặt giường, nhưng khóe miệng gợi lên.
"Em cũng không biết làm kiểu tóc, haizz, hay là em giúp chị tháo bím tóc nhé?" Vu Chu đứng thẳng dậy, quỳ xuống bên cạnh Tô Xướng. Mùi thơm áp tới, ấm áp, rồi lại rất mát mẻ, làn da dường như có cảm ứng, khối sắp bị tiếp xúc kia sống lại, chống cự lại chờ mong.
"Được," Tô Xướng cụp mắt nhìn nàng.
Tê dại kéo da đầu, Vu Chu rất cẩn thận, sợ làm đau cô, không tự giác cắn môi, nín thở tập trung giống như đang khai thác nắm mật hoa đầu tiên của tân xuân.
Hô hấp của nàng cùng cả người hợp nhau lại càng tăng thêm sức mạnh, ngay cả hơi thở cũng rất ngoan ngoãn, khiến người ta nhịn không được muốn xoa một cái.
Tô Xướng một tay đặt ở bên cạnh, tay kia nâng lên, vén mái tóc rơi lả tả trên vai Vu Chu phía sau.
Một động tác rất dịu dàng cũng rất mập mờ, bình thường nếu tay lưu luyến thêm một chút, có thể thuận thế nâng lấy gương mặt người trước mặt, hơi nghiêng đầu ra góc độ mê hoặc, sau đó có thể hôn môi.
Nhưng Tô Xướng chỉ giúp nàng vén tóc, liền buông tay, trở tay chống phía sau, nhìn chằm chằm Vu Chu.
"Xong chưa?" Cô dùng hơi thở kéo theo cảm giác hạt trong giọng nói, hơi khàn giọng hỏi nàng.
Lúc nói lời này, ánh mắt dừng ở trên môi Vu Chu.
Chuồn chuồn lướt nước chạm một chút, sau đó lại trở lại đôi mắt linh động của Vu Chu.
Trái tim Vu Chu bị ánh mắt của cô kéo lấy, giống như thu lưới kéo ra ngoài, lại giống như đang bắt mạch trên tơ treo, Tô Xướng dùng tầm mắt đo mạch đập của Vu Chu.
Nếu vượt quá giá trị bình thường, nàng sẽ bị bệnh, cần Tô Xướng đến vọng văn vấn thiết.
* Vọng, văn, vấn, thiết (Tứ chẩn), bốn phương pháp chữa bệnh của Đông y; nhìn, nghe, hỏi, sờ.
Hơi thở phập phồng, hơi thở lên xuống, hơi thở giao thoa.
Lông mi Vu Chu khẽ nhếch lên, thấp giọng trả lời: "Xong rồi."
Tô Xướng nghiêng đầu, khẽ mỉm cười: "Cảm ơn."
"Không có chi."
Tim Vu Chu đập như sấm nhìn mặt giường, Tô Xướng cũng không lên tiếng. Đã nhiều ngày không gặp, hai người đều đang nhẫn nại.
Tô Xướng có thể cảm giác được, Vu Chu là một cô gái đối với tình cảm rất nghiêm túc, rất thành kính, mọi chuyện nàng đều chân thành, mọi chuyện đều thật lòng, cũng giống như mình, không có bất kỳ kinh nghiệm tình cảm nào, lại càng không tùy tiện nói ra những lời qua loa gì.
Cho dù lúc này nàng không kiềm chế được, cũng chỉ nhỏ giọng gọi tên cô: "Tô Xướng."
"Hửm?"
Vu Chu muốn nói, có phải chị cũng rất nhớ em không, nhưng nàng không hỏi được.
Nhưng mà Tô Xướng giống như nghe được, trong hai tròng mắt của cô phác họa ánh trăng, đưa tay sờ sờ tóc Vu Chu, nhẹ xoa đầu ngoan ngoãn của nàng.
"Ngủ đi, ngày mai em còn đang nghỉ phải không? Chị cũng không có công việc."
Vu Chu thông minh như thế, cũng nghe được câu trả lời của Tô Xướng, nàng mím chặt cảm giác thỏa mãn dâng lên trong lòng, chui vào trong chăn, nháy mắt mấy cái nói: "Ngủ ngon."
Ngay sau đó lại thêm một câu: "Ngày mai gặp."
Tô Xướng nhẹ giọng trả lời nàng: "Ngày mai gặp."